Jun 13, 2016

Posted by in BÀI MỞ | 66 Comments

BÃO

BÃO

BÃO

Tôi đang ngồi trong một quán café rất xinh xắn, cạnh khung cửa sổ có những họa tiết cổ điển uốn bằng những thanh sắt theo kiểu kiến trúc châu Âu. Tiếng nhạc du dương thật êm dịu. Tôi mải mê thả hồn mình trôi bồng bềnh nên không nhận ra bên ngoài bầu trời đã tối sầ
m. Mưa bắt đầu trút xuống, không ngớt. Gió lốc nổi lên, cuốn phăng những gì cản đường nó. Trong tâm thức tôi chỉ loáng thoáng nhận ra rằng bão đã ập đến…

Chẳng mấy chốc cả thành phố đã chìm trong biển nước mênh mông, nước cuồn cuộn như thủy triều dâng, nhấn chìm đường phố, nhà cửa. Tiếng gào khóc thảm thiết hòa lẫn với tiếng gió rít và tiếng mưa. Sấm nổ ầm ầm, những tia chớp lóe lên như muốn xé toạc cả bầu trời. Lạ thay nơi tôi ngồi vẫn không hề hấn gì, thế nhưng tôi không ngăn được sự bàng hoàng. Chân tay tôi đã nặng chịch từ bao giờ, không nhấc lên được!

Existing Users Log In
   
DMCA.com Protection Status