Sep 8, 2017

Posted by in Lá thư người tâm đạo | 5 Comments

Đại đức, thượng tọa, hòa thượng đâu hết rồi, sao nỡ đẩy một người đàn bà xông pha trận mạc?

Kính gửi bạn đọc Chanhtuduy.com

Tôi, Vũ Hoàng Linh- Pháp danh Mật  Linh Nguyên, quê  ở Hưng lộc -Hậu lộc – Thanh Hóa

Vừa qua tôi được đọc bài viết Lạt ma Đạo sư Thinley Nguyên Thành công kích tháng ‘cô hồn’ đăng tải trên trang phatgiao.org.vn.

http://phatgiao.org.vn/y-kien/201709/Lat-ma-dao-su-Thinley-Nguyen-Thanh-cong-kich-thang-co-hon-28289/

Là một Phật tử, tôi hoan nghênh tinh thần phản biện của những ai có sự quan tâm đến giáo lý Phật đà một cách trong sáng theo tinh thần Đạo Phật “ Duy tuệ thị nghiệp” . Tuy nhiên bài viết này không phải với mục đích phản biện mang tính xây dựng trên nền tảng biện chứng khoa học và minh bạch về tri kiến. Nó thể hiện rõ ở đây một sự thiếu khách quan và không trung thực trong phản ánh của nội dung phản biện, biểu lộ một thái độ GATO về tri thức và giá trị hiện thực. Với tinh thần công nghĩa và trực tâm của người con Phật, tôi xin có một sự phản hồi làm rõ những điều bất minh và thiếu khách quan trong bài viết như sau:

1/ Sự hạn chế trong hiểu biết về Phật học dẫn đến khái niệm sai lầm và nhận thức lệnh lạc.

“Đơn sơ gìn giữ Đạo”

Trong bài viết bởi sự thiếu khảo cứu, khảo sát, thực hành nên bạn Nguyễn Thị Trang Khuyên đã sử dụng từ ngữ thiếu chẩn xác, từ không hiểu thuật ngữ nên không nắm bắt được ý nghĩa của điều mình phản biện. Ví dụ như :

– Cụm từ Lạt ma Đạo sư  dùng sai vì trong Mật tông Lama cũng nghĩa là Đạo Sư, từ cách sử dụng từ này cho thấy người viết không am tường về điều mình đang nói

– Cụm từ : các nhà sư nổi tiếng trái với tinh thần “Đơn sơ gìn giữ Đạo – Kinh Bát đại nhân giác” của Đức Phật, người tu hành vốn đang tịnh tiến đến sự thanh tịnh, thoát khỏi xiềng xích của bát phong, ngũ độc … ra khỏi 3 căn nhà lửa thế tục gia – phiền não gia – tam giới gia.  Nếu ai đó còn vươn tới sự “nổi tiếng” của thế tục, dùng bằng cấp thế tục và sự tán thưởng của thề gian làm vòng hoa trang hoàng cho bản ngã thì họ không phải tinh thần của người con Phật. Ở đây do thiếu hiểu biết mà người viết đã “ sỉ nhục” phẩm hạnh của các nhà sư trên (các vị đó không đủ phẩm hạnh cũng nên)?

– Cụm từ ““không hiểu biết” khi yêu cầu các báo điện tử gỡ nhiều bài viết về chủ đề “Cô hồn” nhân mùa Vu Lan tháng 7 âm lịch”

Qua cách viết thể hiện rõ sự chụp mũ của tác giả, hay cũng chính là phơi bày sự cổ súy cho những hủ tục trên. Nếu là một công dân có trách nhiệm với xã hội, đề cao chính sách của nhà nước thì tác giả này cần phải thấy những hậu quả tệ hại đang lan tràn, làm mất đi thuần phong mỹ tục của dân tộc, làm suy đồi phẩm chất người tu qua các hoạt động đó trong đời sống. Không ít báo đài đã thông tin về những hậu quả này, có thể tìm thấy tại :

http://www.baomoi.com/truoc-hu-tuc-dot-vang-ma-cung-ram-thang-7-the-nao-cho-dung/c/14436476.epi

http://www.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/co-hon-song-cuop-tien-giat-do-cung-nao-loan-duong-pho-sg-c46a812314.html

http://www.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/dung-de-thiet-than-vi-nhung-kieng-ky-nham-nhi-trong-thang-co-hon-c46a898549.html

http://chanhtuduy.com/cung-thi-co-hon-co-hon-duoc-khong/

Trong phát biểu của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng năm 2016 về tác hại của những tín ngưỡng mang tính hủ tục như lễ hội chém lợn, xin ấn đền trần có nói “tôn trọng những tín ngưỡng truyền thống, nhưng truyền thống nào mang tính tiêu cực, thiếu lành mạnh, ảnh hưởng đến an sinh xã hội thì cần loại bỏ khỏi đời sống”. Và cụ thể đã có những truyền thống được bỏ từ rất lâu như : Đốt pháo, chém lợn ….

http://kmacle.duytan.edu.vn/Home/ArticleDetail/vn/101/1008/chong-me-tin-di-doan-voi-giai-quyet-cac-van-de-xa-hoi

http://tailieudientu.lrc.tnu.edu.vn/Upload/Collection/brief/brief_17659_21475_6417.pdf

Trong luật pháp của Nhà nước cũng nêu rõ:

Điều 247. Tội hành nghề mê tín, dị đoan

1. Người nào dùng bói toán, đồng bóng hoặc các hình thức mê tín, dị đoan khác gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xoá án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt tiền từ năm triệu đồng đến năm mươi triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

2. Phạm tội làm chết người hoặc gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng khác, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười năm.

3. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ ba triệu đồng đến ba mươi triệu đồng”.

Thứ hai, theo quy định tại Điều 15 Nghị định 158/2013/NĐ-CP ngày 12/11/2013 của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa, thể thao, du lịch và quảng cáo thì vi phạm quy định về nếp sống văn hóa được quy định như sau:

1. Phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 200.000 đồng đến 500.000 đồng đối với hành vi đốt vàng mã không đúng nơi quy định tại nơi tổ chức lễ hội, di tích lịch sử – văn hóa.

2. Phạt tiền từ 3.000.000 đồng đến 5.000.000 đồng đối với một trong các hành vi sau đây: a) Lợi dụng hoạt động lên đồng, xem bói, gọi hồn, xin xăm, xóc thẻ, yểm bùa, phù chú, truyền bá sấm trạng và các hình thức tương tự khác để trục lợi; b) Treo cờ Tổ quốc ở khu vực lễ hội không cao hơn, không trang trọng hơn các cờ hội.

3. Phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 10.000.000 đồng đối với hành vi phục hồi phong tục, tập quán gây ảnh hưởng đến sức khỏe, nhân cách con người và truyền thống văn hóa Việt Nam.

4. Biện pháp khắc phục hậu quả: Buộc nộp lại số lợi bất hợp pháp có được do thực hiện hành vi quy định tại Điểm a Khoản 2 Điều này.

Cần nhận thức về tính truyền thống một cách khoa học như sau: là những sinh hoạt cộng đồng đã được tiêu chẩn hóa thành một sự kiện văn hóa đặc trung cho vùng miền và cộng đồng dân cư nơi đó, được tiếp thu kế thừa và hoàn thiện một cách khoa học, nhằm xây dựng một hình ảnh văn hóa văn minh mang đậm đà bản sắc dân tộc.

Như vậy, những tín ngưỡng, truyền thống ngoại lai (trung quốc) có phải là truyền thống của Việt nam hay không? Tại sao người việt lại phải bị lệ thuộc văn hóa và tín ngưỡng của một dất nước khác?

Tôi tự hỏi, với những hủ tục mang đầy tính nguy hại cho an sinh xã hội mà Trung tâm Nghiên cứu Thực hành và Ứng dụng Yoga tây Tạng Mật Gia Song Nguyễn phản biện một cách công khai với tinh thần khoa học và xây dựng như thế tại sao tác giả lại không tán đồng? hay chính tác giả là một trong những đồi tượng thụ hưởng lợi ích từ những hủ tục tệ hại kia?

Do vậy tôi cho rằng việc tác giả viết “Nhiều báo điện tử đã đăng mà vội gỡ ngay, nhưng riêng trang phatgiao.org.vn (Ban Thông tin Truyền thông T.Ư Giáo hội Phật giáo Việt Nam) vẫn để nguyên mà có quan điểm riêng cho mình về việc ý thức bảo vệ nét đẹp tín ngưỡng truyền thống của dân tộc

là hoàn toàn không minh bạch, chủ quan khinh suất, nhằm hạ uy tín của Trung tâm, các báo điện tử có hành động khách quan và những ai có tinh thần lo lắng cho sự an nguy của đất nước, con người

 

Chỉ khái lược sơ về một số vần đề qua việc hiểu và sử dụng từ ngữ của người viết cũng có thể thấy được một người vốn thiếu tri kiến thì không thể hiểu đúng bản chất của việc mình nói. Như vậy đã thấy được sự thiếu chính xác và khách quan trong việc phản ánh thông tin.

2/ Phản biện mà thiếu tính trung thực, đưa ra luận điểm mà không có luận chứng luận cứ bảo vệ. Thể hiện sự vu khống bịa đặt.

Sang phần luận điểm của tác giả, ở bài viết này tôi thấy tác giả cũng bắt chước dùng thủ pháp của những học trò Mật Gia, tuy nhiên người viết không đưa ra được những luận chứng, luận cứ xác thực. Hơn nữa các lập luận lại phủ nhận lẫn nhau và mắc các lỗi về ngụy biện, logic và tôi xin làm rõ những vần đề đó như sau:

Tác giả viết :

Pháp Luật Việt Nam không cấm về quyền công dân được tín ngưỡng tự do đa tôn giáo, có người tin theo đạo Phật, đạo Giáo, đạo Lão, đạo Mẫu, đạo Tin lành, đạo Hồi v.v…, mỗi đạo đều có nét đẹp và sắc màu riêng được Nhà nước và luật pháp cho phép hoạt động.”

Sau đó lại phủ nhận về luận điểm này “Vậy Đạo tràng Mật Gia Song Nguyễn có trực thuộc cơ quan Giáo hội tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu quản lý hay không?”

Ở đây chẳng lẽ cần phải có “trực thuộc cơ quan Giáo hội tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu quản lý” thì mới được phép hoạt động ư? Trong khi đó phía trên tác giả khẳng định “Pháp Luật Việt Nam không cấm về quyền công dân được tín ngưỡng tự do đa tôn giáo, có người tin theo đạo Phật, đạo Giáo, đạo Lão, đạo Mẫu, đạo Tin lành, đạo Hồi v.v…

Vậy nếu cần phải có sự quản lý của Giáo hội, thì  theo ý tác giả những ai theo đạo Hồi, Đạo Lão …  sẽ không được phép hoạt động, bởi ở Việt nam không có Giáo hội Hồi Giáo, Giáo hội Lão giáo ?

Tác giả viết tiếp “Theo tìm hiểu chúng tôi được biết Đạo tràng Mật Gia Song Nguyễn trực thuộc 2 cơ quan quản lý đó là: Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học ứng dụng (UIA) ký thành lập đạo tràng này mang tên Trung tâm Nghiên cứu & Ứng dụng và thực hành Yoga Tây Tạng và một cơ quan nữa là Liên hiệp các hội UNESCO Việt Nam ký thành lập Câu lạc bộ Unesco khảo cứu và ứng dụng yoga Tây Tạng. 

Như vậy cho thấy Trung tâm Trung tâm Nghiên cứu & Ứng dụng và thực hành Yoga Tây Tạng  được hoạt động một cách chính danh trong sự cho phép của luật pháp, trong đó bộ môn hoạt động nghiên cứu, thực hành và ứng dụng  của Trung tâm là Yoga Tây tạng. Theo định nghĩa Yoga Tây tạng  là Phật giáo Mật Tông Tây Tạng hay con gọi là Phật giáo Kim cương thừa , là một Thừa trong Tam thừa Phật giáo, được Đại sĩ Liên Hoa Sanh khởi thủy dựa trên giáo lý của Đức Phật và thế kỷ thứ 8. Như vậy, việc nghiên cứu, thực hành và ứng dụng Phật học có gì sai ở đây chăng ?Cả hai cơ quan này đều không hoạt động tôn giáo mà chỉ hoạt động lĩnh vực nghiên cứu cũng như lĩnh vực thể thao thanh trí Yoga. Vậy mà Đạo tràng Mật Gia Song Nguyễn lại ngang nhiên hoạt động Phật giáo, phái là Mật Tông, dòng truyền thừa Ninh Mã, thuộc Mật giáo Tây Tạng do ông Nguyễn Hữu Lợt xưng danh là Đạo sư Thinley Nguyên Thành làm giáo chủ có trụ xứ và đạo tràng tại Bà Rịa Vũng Tàu đang thu hút hàng trăm tín đồ theo.”

Theo cách nói của tác giả thì những cơ quan nghiên cứu về tôn giáo  không được phép có hoạt động tôn giáo khi không thuộc quản lý của Giáo hội ? Vậy tác giả trước tiên hãy làm rõ Trung tâm hoạt động tôn giáo như thế nào? Ví dụ: có tổ chức cầu siêu, cầu an, cúng giỗ, xem bói,phóng sinh, hoạt động thiện nguyện, quyên góp từ thiện … những điều mà lâu nay Giáo hội và các chùa vẫn hay làm hay không?

Theo đó cũng với tư duy này các cơ quan nghiên cứu tôn giáo chỉ cần sự cho phép của giáo hội (thuộc tôn giáo mà họ nghiên cứu) là được hoạt động mà không cần đến pháp luật nhà nước có cho phép hay không? Thử hỏi đây là tư duy gì vậy ?

Ở đây có sự hài hước xảy ra ở người “câm hay ngóng, ngọng hay nói” kiểu “phái là Mật Tông, dòng truyền thừa Ninh Mã, thuộc Mật giáo Tây Tạng”. Thưa với tác giả đã “tông” thì không có “phái” nên không ai nói “phái là Mật Tông” mà là “ Giáo pháp Mật tông Tây Tạng” , toàn văn như sau : Phật giáo Mật tông Tây Tạng – Dòng truyền thừa Ningma.

Kế đó tác giả lộ rõ một sự GATO quá lộ liễu :

“Vậy mà Đạo tràng Mật Gia Song Nguyễn lại ngang nhiên hoạt động Phật giáo” và “do ông Nguyễn Hữu Lợt xưng danh là Đạo sư Thinley Nguyên Thành làm giáo chủ có trụ xứ và đạo tràng tại Bà Rịa Vũng Tàu đang thu hút hàng trăm tín đồ theo

Đây là một sự vu khống bịa đặt một cách khốn nạn. Là một hội viên trung tâm và học trò của Đạo Sư, tôi chưa từng thấy ở đâu có xưng danh “ Giáo chủ” của Đạo Sư Thinley Nguyên Thành, trong tất cả các comment của Đạo sư cho học trò luôn nhắc học trò tuyệt đối tránh tinh thần bộ phái và Chủ nghĩa Bổn sư.

Cũng với ý đồ  bôi nhọ trên, tác giả không những vấy bẩn Đạo sư Thinley Nguyên Thành mà còn vấy bẩn lên những bậc Đạo sư chân chính khác trong quá khứ và hiện tại ở truyền thống Phật Giáo như Ngài Duy Ma Cật, Đại sĩ Liên Hoa Sanh, Thánh giả Tilopa, Đạo sư Marpa, Thành tựu giả Dilgo Khyense Rinpoche, Thành tựu giả Thinley Norbu… cho đến Ngài Lý Bỉnh Nam, Ngài cư sĩ Xuân Hồng, Thiền sư Lê Mạnh Thát … đều là những bậc Đạo sư cư sĩ hoạt động tu hành tự do.

Sự vu khống  này là một quan kiến xấu ác, nguyên nhân của tam ác đạo. Về mặt đạo đức đây không phải là việc làm của một người lương thiện vì đã đả kích và gieo tiếng xấu cho những người có hành động làm lợi ích xã hội .

Tiếp theo diễn trình bôi nhọ này tác giả viết:

Phải chăng UIA đang quản lý 2 con người là Phan Thị Bích Hằng và đạo sư Nguyên Thành lại 2 quan điểm trái chiều? Một cho rằng vong còn tồn tại, một cho rằng vong linh đã “biến sạch” sau 49 ngày thì còn đâu linh hồn mà cúng với kiếng. Chính vì vậy mà học trò Đạo tràng Mật Gia Song Nguyễn gần đây đã liên tiếp phản pháo tới các báo điện tử “đe nẹt, dọa này kia” nhằm yêu sách gỡ bài, và điều đặc biệt là ông Nguyên Thành cùng các học trò tấn công mạt hạ, thóa mạ tới những nhà sư nổi tiếng như Thích Nhật Từ, Thích Thiện Thuận, Thích Phước Tiến, họ bới lông tìm vết những lỗi “không thuộc về lỗi” mà chỉ mang tính cảm xúc khi giảng, họ còn gọi tên riêng của Thích Nhật Từ là Trần Văn Thảo ra và còn yêu sách tới các cơ quan chức năng vào cuộc để làm gì?

Tiến sĩ Thích Nhật Từ có giảng về lịch sử các Phật như A Mi Đà, Đại Thế Chí, Bồ Tát là không có thật trong lịch sử như đức Phật Thích Ca, ngoài ra bài giảng của thầy Thích Thiện Thuận cũng rất hữu ích và thiết thực, những câu từ và thầy Thích Thiện Thuận vấp phải chỉ mang tính cảm xúc không đáng trách. ấy thế mà họ cho là Tà Kiến dẫn đến thóa mạ thầy Thích Thiện Thuận toàn những từ ngữ không đáng có, thật đáng tiếc khẩu nghiệp của họ sau này.”

Đến đây thì dần lộ mặt thật của kẻ thụ hưởng lợi ích từ những hoạt động tín ngưỡng bất hợp pháp ( lợi dụng mặt phải của pháp luật là giữ gìn truyền thống văn hóa, thuần phong mỹ tục của dân tộc để hành nghề mê tí dị đoan). Có nói rằng ở đời không có lợi ích thì rẽ hướng bàn ngang, không được ăn thì đạp đổ. Biết đâu tác giả này là một tay chân của Nguyễn thị Bích Hằng hay những người lợi dụng cổ súy mê tín dị đoan, tu hành vì thanh danh lợi dưỡng ?

Sự thật hiện bày sự lợi dụng lòng tin và nỗi khát khai của thân nhân liệt sĩ mà ngác nhà “ngoại cảm” đã làm nên một hiện cảnh đầy bi kịch mà các cơ quan chứng năng đã làm sáng tỏ cùng hậu quả của những kẻ lừa dối, buôn thần bán thánh.

Về phía các nhà tu hành Đạo Phật, dù chưa chứng ngộ Phật pháp nhưng thao thao thuyết giảng Phật pháp cùng sự bày tỏ “ cảm xúc” của mình. Ở đây tác giả do thiếu tri thức mà chuyển từ “ bảo vệ” các vị “thầy” của mình  ra thành “làm nhục” họ. Cụ thể tác giả viết “những lỗi “không thuộc về lỗi” mà chỉ mang tính cảm xúc khi giảng”. Tại sao tôi nói vậy , vì các bậc tu hành chân chính luôn trong trạng thái “chánh niệm”. Họ luôn điều phục và làm chủ vọng tâm của mình, những người như vậy làm sao không điều phục được cảm xúc mà thất niệm như vậy? Chỉ có những người thiếu đạo lực, đạo hạnh mới như vậy. Hóa ra những Đại đức, thượng tọa này là thế ư? Sao các Ngài ấy giảng pháp như là đã thấu ngộ và đạt đến giác tánh nguyên sơ vậy nhỉ? Tôi nghe và thấy toàn những lời khuôn vàng thước ngọc cả mà sao giờ tác giả lại vạch lưng các ngài ra thế này?

Trong kinh Tứ thập nhị chương Đức Phật dạy “ Đừng tin vào tâm ý các ông khi chưa đắc thánh quả” . Dù là người tu xuất gia hay tại gia, là người con Phật chân chính đều phải tư duy và hành động theo lời Đức Phật, các vị Thánh đã chứng ngộ chân lý. Chúng ta chưa giác ngộ làm sao có thể tự nói và làm theo tâm ý vốn vô thường và vô minh của mình được. Nếu chúng ta cho mình là đúng thì chúng ta chứng ngộ chân lý hết rồi chăng? Vậy thành tựu ấy của các ngài ở đâu , ví dụ thần thông các vị có không? Khả năng “tăng ích, hàng phục, kính ái ….” các ngài có không ?

Tác giả lại thô tháo vu vạ việc tác pháp chiếu quang của học trò Đạo sư qua những lời lẽ đầy hằn học “và điều đặc biệt là ông Nguyên Thành cùng các học trò tấn công mạt hạ, thóa mạ tới những nhà sư nổi tiếng

Thì ra là vậy, cái ngu của người mà Hậu hán thư chỉ ra “ Biết những điều không đáng phải biết, không biết những điều đáng phải biết, biết không rõ những điều đáng phải biết” đã làm rõ tâm thức mù lòa của tác giả. Trong kinh Phật có nối rõ về nộ pháp ( sân pháp sinh – Giận dữ để bảo vệ chánh pháp) như sau:

“Tỳ kheo giữ pháp thấy có người phá giới hủy hoại chánh pháp, bèn nên khu khiển, quở trách, cử tội. Tỳ kheo này là đệ tử của Như Lai, là chơn thật thanh văn. Nếu thấy mà bỏ qua, thời nên biết tỳ kheo này là người hại Phật pháp” (Kinh Đại bát Niết bàn, phẩm Trường thọ-Hòa thượng Thích Trí Tịnh dịch).”

Cũng cần hiểu rõ “tỳ kheo” ở đây không phải chỉ người cạo trọc đầu và đắp lên mình chiếc y. “Tỳ kheo” là những người thực hành Phật pháp để tiếp cận và đạt đến sự thanh tịnh, như lời Phật dạy :

  1. “Ðầu trọc, không sa môn
    Nếu phóng túng, nói láo.
    Ai còn đầy dục tham,
    Sao được gọi sa môn?”

Cũng về nộ pháp trong Phật pháp, nơi kinh Đại bát nhã Ba la mật đa, Phẩm Chuyển sanh: “Lại nữa, Xá Lợi Tử! Có Bồ-tát Ma ha tát, an trụ bố thí, tịnh giới, an nhẫn, tinh tấn, tịnh lự, Bát-nhã-ba-la-mật-đa, thường vì hữu tình bị tà kiến mù quáng mà làm pháp soi sáng; cũng đem ánh sáng này, thường tự soi mình, cho đến quả vị Giác ngộ cao tột, từng chẳng lìa bỏ pháp soi sáng này. Xá Lợi Tử! Vị Bồ-tát ấy, do nhân duyên này, mà các pháp Phật thường đắc hiện khởi. Vì thế, Xá Lợi Tử! Các Bồ tát Ma ha tát tu hành Bát nhã Ba la mật đa, đối với ba nghiệp hữu tội nơi thân ngữ ý không nên tạm khởi”.

Hay chỉ là những người lấy đạo tạo đời, người cạo tóc đắp y mà còn chạy theo ham muốn bằng cấp, danh tiếng thế tục lại  một tay che chân lý, làm mất niềm tin nơi chúng sinh?

Các vị tu sĩ như Thích Nhật Từ, Thích Phước tiến, Thích Thiện Thuận này là ai? Họ đã chứng đắc chăng? Họ có thể sánh được với bao nhiêu bậc giác ngộ trong quá khứ chăng? Sao từ quá khứ đến nay các Ngài ấy đều thừa nhận? Và chính tác giả bài viết này cũng thừa nhận việt nam có đến 80% Phật tử Tịnh độ tông?  Vậy ông Thích Nhật Từ … là ai ? Hay chỉ là những người lấy đạo tạo đời, người cạo tóc đắp y mà còn chạy theo ham muốn bằng cấp, danh tiếng thế tục lại  một tay che chân lý, làm mất niềm tin nơi chúng sinh?

Từ đó có thể thấy được Đạo Sư Thiley Nguyên Thành cùng học trò của Ngài, vì thấy tà kiến( những nhận thức và thực hành không đưa đến giải thoát theo con đường giác ngộ) trong những hoạt động đó mà đã thực hành nhiêu ích hữu tình giới mà “ làm pháp soi sáng” khiến cho những ai có tinh thần xây dựng xã hội và tâm linh lành mạnh thấu hiểu dẫn đến thực hành cho đúng. Những hành động này sao lại gọi là “tấn công mạt hạ, thóa mạ” được. Nếu bạn đọc và các cơ quan chức năng có liên quan, kể cả giáo hội quan tâm đến điều này các vị có thể thực chứng qua những bài giảng, bài viết, thư của độc giả tạichanhtuduy.com, sẽ hiểu được sự vu khống bẩn thỉu này.

“Vì sao Lạt Ma Đạo sư Thinley Nguyên Thành lại đả phá mùa Vu Lan mãnh liệt đến như vậy? Không có gì là khó hiểu.

 

Cách đây một vài năm bài viết “Kinh Vu Lan Bồn Thực hay giả” của Đáo Bỉ Ngạn đã từng gửi đăng trên nhiều báo trong đó có trang Thư Viện Hoa Senhttps://thuvienhoasen.org/a16353/kinh-vu-lan-bồn-thực-hay-gia-đạo-bị-ngăn, đến nay hầu như các báo đã gỡ sạch, mà chỉ còn tồn tại duy nhất trên trang chanhtuduy.com của ông Nguyên Thành mà thôi. Vì sao vậy? Vì những lập luận của Đáo Bỉ Ngạn quả quyết mang tính quy chụp không thiết thực và Cư sĩ Nguyễn Minh Tiến (Một dịch giả ưu việt về Phật Học) đã vạch trần chính Ông Đáo Bỉ Ngạn là ông Nguyễn Hữu Lợt (tức đạo sư Nguyên Thành) viết, vừa đá bóng vừa thổi còi mà không phải ai khác bởi văn phòng và cách lập luận y như nhau. Xem tại đây:https://thuvienhoasen.org/p21a16333/6/người-phật-tử-nên-đọc-kinh-điển-như-thế-nào

Tưởng tác giả đưa ra chứng cứ gì gì đó ở đâu từ kinh Phật, nơi nào đó có uy tín ( Đạo phong, đạo hạnh, đạo lực) thì lại lấy thông tin ở một trang thông tin rất đỗi “lôm côm” về mặt học thuật, hay chỉ đơn thuần là một trang “cắt dán” và bài của một kẻ “cày Phật pháp nuôi vợ con”

Tuy  nhiên, sự vu vạ lố bịch của tác giả vô hình dung lại là lời ngợi khen về trung tâm khi tác giả viết :

Chính vì sự ngộ nhận kinh Vu Lan Bồn từ ông Nguyên Thành đã nêu, mà ông ta đã bị cô lập tới cộng đồng Phật giáo, cho nên tính “Sân” của cả Thầy và Trò đã không hề vơi đi mà còn “Hận” để nhằm minh bạch cho thiên hạ biết. Đây cũng là nguyên nhân mà ông Nguyễn Hữu Lợt (tức Nguyên Thành) đã phản pháo liên tục để khẳng định mình là “Vua của Tuệ Tri Thức”, nhằm đánh bóng bản thân để gia tăng uy tín tới các con nhang đệ tử trong đạo tràng của mình

Có ai “bị cô lập tới cộng đồng Phật giáo” mà lại có thể “đang thu hút hàng trăm tín đồ theo” không? Không những thế bạn đọc khắp nơi trên thế giới (quốc tịch Nepal, Brutal, Ấn độ, Hàn Quốc, Mỹ , Đức …) theo học , nghiên cứu và thực hành ứng dụng không? Đến đây thì đã thấy rõ tác giả lời nói bán đứng suy nghĩ đen tối rồi, ti tiện rồi.

3/ Kẻ ngửa mặt phun nước bọt bị nước bọt rơi vào mặt mình

Với tâm thức bị hun đốt và che ám bằng khói nhang mê tín trong hoạt động buôn thần bán thánh, tác giả đã phun ra một mới hỗn độn  và bốc mùi “ ngu si”:

Với đạo Phật thì không có “linh hồn” còn với đạo Mẫu thì hoàn toàn khác, đó là đạo của người Việt Nam có từ 4000 năm về trước khi cha ông ta mới ngày đầu dựng nước

Một là ai nói “Với đạo Phật thì không có “linh hồn“?

Trong thế giới quan của Phật giáo gồm 6 cõi luân hồi (tái sinh vào các thế giới khác nhau do nghiệp lực): Trời – thần – người – súc sinh- ngạ quỷ- địa ngục và một cõi trung gian ( sau khi chết, trước khi tái sinh) là cõi Trung ấm. Ở trạng thái Trung ấm ( thân trung ấm)  cũng gọi là linh hồn.

Trong dân gian có tín ngưỡng thờ Mẫu, đây là tín ngưỡng thờ nhiên thần theo nhu cầu xuất phát từ sự sợ hãi các hiện tượng tự nhiên khắc nghiệt. Tuy nhiên nó không hề là Đạo , vì không có Giáo tổ, giáo lý, giáo pháp, giáo quy, giáo nghi và hệ thống kế thừa và càng không là  “đạo của người Việt Nam có từ 4000 năm về trước khi cha ông ta mới ngày đầu dựng nước”. Để tìm hiều về điều này có thể tìm đọc các tác phẩm : Việt điện U linh, Đại Việt sử ký toàn thư … sẽ rõ để thấy sự chủ quan khinh suất của tác giả ở nhận định trên và sự xảo biện trong đoạn viết sau:

Nhờ có đạo Mẫu phát triển mà cha ông ta đã lương theo các bậc Thánh đức, các anh hùng có công chống giặc ngoại xâm hòa bình thống nhất đất nước

Ngay đếh chủ tịch Hồ Chí Minh cũng chưa từng nói về điều này ngoài việc khẳng định vài trò chủ thể của “con người” trong vai trò xây dựng và bảo vệ đất nước khi Hồ chủ tịch nói “Các vua Hùng đã có công dựng nước. Bác cháu ta phải cố công giữ nước”. Tôi chưa từng nghe Ngài nhắc đến “nhờ các Mẫu (thần) dựng nước hay giữ nước cả”

Và dù mới đây được công nhận là “Di sản” những nên nhớ nghĩa của “di sản”:

Theo Công ước Di sản thế giới thì di sản văn hóa là:

  • Các di tích: Các tác phẩm kiến trúc, tác phẩm điêu khắc và hội họa, các yếu tố hay các cấu trúc có tính chất khảo cổ học, ký tự, nhà ở trong hang đá và các công trình sự kết hợp giữa công trình xây dựng tách biệt hay liên kết lại với nhau mà do kiến trúc của chúng, do tính đồng nhất hoặc vị trí trong cảnh quan, có giá trị nổi bật toàn cầu xét theo quan điểm lịch sử, nghệ thuật và khoa học.
  • Các di chỉ: Các tác phẩm do con người tạo nên hoặc các tác phẩm có sự kết hợp giữa thiên nhiên và nhân tạo và các khu vực trong đó có các di chỉ khảo cổ có giá trị nổi bật toàn cầu xét theo quan điểm lịch sử, thẩm mỹ, dân tộc học hoặc nhân học.

( Theo WikipediA:

(https://vi.wikipedia.org/wiki/Di_s%E1%BA%A3n_th%E1%BA%BF_gi%E1%BB%9Bi#Di_s.E1.BA.A3n_v.C4.83n_h.C3.B3a)

Như vậy áp dụng cho điều kiện hiện nay ngoài ý nghĩa về “di sản” thì vai trò của nó vốn không ứng dụng cho đời sống hiện tại vì không đáp ứng tính thời đại, trong khi đó hệ lụy thì nhiều do không có quản lý chặt chẽ trong hoạt động ăn theo của nó  mà nhiều báo đài đã thông tin :

http://thanhnien.vn/van-hoa/loan-mo-phu-hau-dong-824488.html

http://thegioidisan.vn/vi/hau-dong-noi-niem-cua-nguoi-trong-cuoc.html

http://www.sggp.org.vn/nuong-tien-cho-dong-co-dong-bong-27351.html

Việc không hiểu biết lại bị sai sử với tà niệm dẫn đến kết luận sai lầm của tác giả về điều vốn trước đây khi các nhà sư truyền pháp vào nước ta, các Ngài đã cùng với tín ngữơng bản địa để tiếp cận với nhân dân , sau đó dùng giáo lý Phật đà để khai ngộ cho họ, vì thế mà ở các chùa thường có khu thờ theo tín ngưỡng bản địa, khi tiếp tục bằng sự chủ quan của mình nhận định :

Cho nên nhiều nhà chùa hiện nay xây dựng phía trước là ban Phật, phía sau là nhà thờ Tổ và thờ Mẫu mà như giáo sư sử học Lê Văn Lan và nhà nghiên cứu văn hóa Trần Lâm Biền đều cho rằng văn hóa tâm linh người Việt khi đi lễ đều nên nhớ :Tiền Phật Hậu Mẫu”

Nếu ông Lê văn Lan, Trần Lâm Biền mà biết ai đó hiểu mình giải thích như vậy chắc các ông cũng đến “ độn thổ”. Không dừng lại ở đó, sự hiểu nhầm còn nghiêm trọng hơn khi tác giả cố tư duy theo tấm ý đã bị ô nhiễm:

Lạt Ma Nguyên Thành cùng các học trò đã từng phản pháo rằng “Một bác sĩ nha khoa thì không thể khám sang tiêu hóa được” và ý của họ là một người làm nghệ thuật thì không thể đánh giá sang lĩnh vực khác được. Vậy họ đang tu theo đạo Phật (Mật Tông Tây Tạng) thì làm sao mà hiểu hết ngọn ngành của đạo Thánh Mẫu của Người Việt được đây (?)

Đây đúng là “biết không rõ những gì phải biết”. Trước hết là Phật lý soi tỏ vạn hữu,vạn tượng,  là điều mà nhà khoa học vĩ đại Albert Einstein viết về Phật giáo:

Tôn giáo của tương lai sẽ là một tôn giáo toàn cầu, vượt lên trên mọi thần linh, giáo điều và thần học. Tôn giáo ấy phải bao quát cả phương diện tự nhiên lẫn siêu nhiên, đặt trên căn bản của ý thức đạo lý, phát xuất từ kinh nghiệm tổng thể gồm mọi lĩnh vực trên trong cái nhất thể đầy đủ ý nghĩa. Phật giáo sẽ đáp ứng được các điều kiện đó” (The religion of the future will be a cosmic religion. It would transcend a person God and avoid dogmas and theology. Covering both the natural and the spiritual, it should be based on a religious sence, arising from the experience of all things, natural and spiritual, as a meaningful unity. Buddhism answers this description).

Thì lẽ nào không thấu tỏ được bản chất thật của tín ngưỡng thờ Mẫu ? Hơn nữa một cách tư duy cụ thể “ khi tôi ở trên anh tôi sẽ nhìn thấy anh” . Không biết tác giả có đủ trí tuệ tối thiều để hiểu được không.

Theo đó tác giả đề cao “ Tinh thần trước sau như một của Ban Thông tin Truyền thông T.Ư Giáo hội Phật giáo Việt Nam”. Tuy nhiên có nói rằng anh chỉ có thể lấy được niềm tin của người khác khi anh chứng minh được tính nhất quán và lợi ích của điều anh làm. Việc trước tiên tôi không đồng tình là Giáo hội Phật giáo sao lại sao nhãng việc quan lý hoạt động nội bộ mà dài tay qua những việc của tín ngưỡng khác, đạo khác , lĩnh vực khác để gây hiều lầm trong cộng đồng Phật tử,  trong khi Hiến chương có ghi rõ “Điều 7: Giáo hội Phật giáo Việt Nam hoạt động theo đúng Giáo pháp, Giáo luật Phật chế và Pháp luật của nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Giáo hội Phật giáo Việt Nam là tổ chức thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.” ?

Khi nhận thông tin kiến nghị từ độc giả về những điều liên quan đến hoạt động không theo chánh pháp , lại không có phản hồi, làm rõ những khúc mắc của bạn đọc’, Phật tử? (lại có thư riêng, điện thoại với tư cách cá nhân ?)

Tác giả đưa ra kiến nghị của Phật tử Mật Quốc Sanh, tôi đã đọc và thấy hoàn toàn hợp lý, hợp tình, nêu rõ tinh thần trách nhiệm trước những tiêu cực bởi những hoạt động ăn theo tín ngưỡng. Những cơ quan hữu quan mà đạo hữu Mật Quốc Sanh gửi kiến nghị đều đúng chức năng, vậy tác giả ý kiến gì ở đây chăng? Nhà nước lập ra những ban ngành này để làm gì?

4/ GATO

Tác giả viết :

Vậy Đạo sư Thinley Nguyên Thành là ai, tên ông ta là gì? Qua tìm hiểu từ cơ quan chính quyền địa phương thì được biết ông ta là Nguyễn Hữu Lợt, một vị Đạo sư chưa được tấn phong theo Hiến chương của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, ông Lợt từng là nhà báo làm việc tại báo Công an thành phố Hồ Chí Minh, đã nghỉ hưu và tu theo phái Mật Tông bên Tây Tạng

Cuối cùng thì lộ rõ gương mặt kẻ “dấu lửa”

Cuối cùng thì lộ rõ gương mặt kẻ “dấu lửa”. Tuy nhiên đây không phải là lửa mang lại sự sống, của niềm tin như lửa từ chân tâm, mà là lửa từ địa ngục sẽ đốt cháy chính kẻ cầm lửa. Phải chăng đây là Nguyễn Thị Trang Khuyên  hay là sự nếm đá dấu tay của một ( hay những) ai đó ( đã nhục quá mà không dám ra mặt) ?  Thử hỏi xưa kia Ngài Duy Ma Cật có ai “tấn phong” không ? Sao Ngài vẫn là một Kim cang bất hoại trong lịch sử Phật giáo? Ngài Tilopa , vốn chỉ là lão già ăn lòng cá thối bên sông Hằng lại là một Đại Thành tựu giả, bậc Thầy vĩ đại của Thánh tăng Naropa và của nhân loại. Ngài có cần ai đó tấn phong không. Cũng vậy, một vị Giám đốc Trung tâm nghiên cứu thuộc quản lý của 2 cơ quan chức năng nhà nước lại cần sự “tấn phong” của Giáo hội ư?

Vả lại, theo tinh thần của Phật trong kinh Đại bát Niết Bàn, Đức Phật khẳng định rằngai  giải nghĩa một bài kệ có 5 câu thôi xứng đáng là Thầy(Đạo Sư). Và trong định nghĩa Phật giáo thì  Đạo sư – Thiện tri thức (Kalianamitra) “là người am tường tri kiến giải thoát, thực hành tâm linh theo quỹ đạo chánh pháp để giải thoát cho mình  và giúp cho người khác thấy được con đường giải thoát chân chính

Theo đó Đạo sư chỉ ý nghĩa về người sở hữu trí tuệ, động cơ lợi sinh và con đường tiếp cận – thành tựu  giải thoát, hoàn toàn không phụ thuộc vào một nghi lễ nào đó hay một chiếc đầu trọc dấu mình trong chiếc y vàng (đỏ).

Tôi thật lấy làm hổ thẹn cho một kẻ “ cáo mượn oai hùm” giả lấy mác “ chánh pháp” dụ người, theo tâm lý đám đông để thực hiện mưu đồ cá nhân. Thật bi ai thay cho tâm thức tăm tối này :

Là những người tu Phật chân chính theo chính pháp và lương theo tinh thần của Giáo hội Phật giáo quy định theo Hiến pháp và Pháp luật. Chúng ta cùng đăng đàn đề nghị cộng đồng phật tử nói riêng và cộng đồng xã hội nói chung cần chung tay góp sức cùng nhau gìn giữ bảo vệ và phát triển Giáo hội Phật giáo, không để cho những kẻ ngoại đạo phá hoại, đâm bị thóc chọc bị gạo, thóa mạ khẩu nghiệp đến những vị tăng sư uyên thâm của đất nước, phỉ báng Kinh và giáo điển Phật Đà gây hoang mang và chia rẽ trong quần chúng

Ai chánh ai tà thì việc làm của họ cũng sẽ phơi lộ, sự dốt nát và thói ganh tị tạo nên một kẻ dị hợm, đến lời dẫn cuối bài viết tôi không khỏi phì cười khi đọc “tập thể câu lạc bộ đạo tràng chuyên tu”. Sao trong ngữ vựng Việt nam và Phật học lại có sự kết hợp khôi hài đến thế không biết? Đã “câu lạc bộ” lại còn “đạo tràng” là sao vậy nhỉ? Hai khái niệm này hoàn toàn khác nhau mà? Vậy mới biết Phật dạy chí lý :

  1. “Người ngu nghĩ mình ngu,
    Nhờ vậy thành có trí.
    Người ngu tưởng có trí,
    Thật xứng gọi chí ngu.”

Một lần nữa ,Tôi, Vũ Hoàng Linh , ở Hưng lộc -Hậu lộc – Thanh Hóa, là một Phật tử Pháp danh Mật Linh Nguyên,  hôm nay vì công nghĩa viết bài viết này, mọi luận chứng luận cứ của tôi đều dẫn từ lời của Đức Phật và các bậc thánh đức đạo Phật, không tự ý lập ngôn mà hoàn toàn “ như lý tác ý” để làm rõ chánh tà trong bài viết của bạn Nguyễn Thị Trang Khuyên theo tinh thần  chánh tri kiến.

Đức Phật dạy  trong Kinh “Kim Cương” có viết: “Như Lai thị chân ngữ giả, thật ngữ giả, như ngữ giả, bất cuống ngữ giả, bất dị ngữ giả” <Lời nói của Như Lai là lời nói chân thật, lời nói như một, không nói dối, không nói khác>

Kinh “Đại tập” cũng viết: “Mãnh phong khả thuyết tác hệ phược, Tu-di khả thuyết khẩu xuy động. Bất khả thuyết Phật hữu nhị ngữ. Thiệt ngữ, như ngữ cập tịnh ngữ”<Gió mạnh có thể nói là sợi dây ràng buộc, núi Tu-di có thể nói dùng miệng thổi bay, nhưng không thể nói Phật nói hai lời. Vì lời nói của ngài là lời nói chân thật, như thật, lời trong sạch>

Những kẻ với tâm địa riêng, vu khống ngăn cản sự giác ngộ và thực hành Bồ đề tâm của người khác sẽ có hậu quả thảm khốc. Kẻ chơi dao sẽ đứt tay và như Phật đã thuyết :

  1. Ý dẫn đầu các pháp,
    Ý làm chủ, ý tạo;
    Nếu với ý ô nhiễm,
    Nói lên hay hành động,
    Khổ não bước theo sau,
    Như xe, chân vật kéo.

(Kinh Pháp Cú Phẩm Song Yếu)

Cầu mong tất cả chúng sinh thức tỉnh với trạng thái giác ngộ !

OM MANI PADME HÙM !

Thanh Hóa ngày 8/9/2017

  1. Đạo hữu Vũ Hoàng Linh ơi, đã gần 20 người comment lên bài viết đăng trên trang Phatgiao.org.vn rồi mà đến giờ phần comment phía dưới vẫn thấy lặng như tờ, im hơi lặng tiếng! Như vậy thì trí tuệ ở chỗ nào, công khai minh bạch ở chỗ nào? Trong khi chanhtuduy.com đang đợi phản biện đây mà chưa thấy ai gửi đến! Đến nỗi bạn đọc Phạm Đức phải lên tiếng vì sự kỳ cục đó!

  2. Mô Phật,

    Mật Từ hoan hỷ, tâm đắc với những phân tích sâu sắc, thấu đáo của đạo hữu Mật Linh Nguyên qua bài viết. Đọc bài viết của huynh xong, Mật Từ càng thấy cảm phục Thầy mình quá. Cách truyền đạt kiến thức và truyền cảm hứng qua những bài viết, bài giảng của Thầy đã cho huynh đệ chúng ta không chỉ nền tảng cơ bản vững chắc mà còn có niềm kiêu hãnh thiêng liêng và khí thế hào hùng khi thể hiện quan điểm Phật học. Đọc bài của Nguyễn Thị Trang Khuyên, Mật Từ càng nhận ra khoảng cách giữa các hành giả Mật giáo, học trò Mật gia Song Nguyễn dưới sự dạy dỗ, dẫn dắt của Thầy và Phật tử nơi khác – điển hình là Nguyễn Thị Trang Khuyên, Phật tử đại diện trang Giáo hội Phật giáo thật xa xôi vời vợi. Từ cung cách cư xử, hành văn, cách đối luận với việc sử dụng luận chứng, luận cứ trong bài viết. Nếu so sánh đó là hai trường với chất lượng giảng dạy khác nhau mà trường phía Trang Khuyên học đã cử học sinh tiêu biểu của mình rồi thì chất lượng học sinh của trường Trang Khuyên kém quá. Học sinh đã “dốt” rồi hạnh kiểm còn “kém”. Đem sách vở đi thi lại bị lộ ra là thiếu kỹ năng, thiếu kiến thức, học hành chểnh mảng không đầu không cuối, vô tình còn làm hội đồng “hiểu nhầm” là thầy cô không có năng lực và giáo trình dỏm. Mật Từ thật tự hào và tâm đắc với tính tư duy khoa học biện chứng của Phật giáo mà Đức Đạt lai Lạt ma cũng từng nhấn mạnh rằng “Phật giáo và khoa học đồng hành cùng nhau”, và Mật Từ chỉ nhận ra điều đó qua cách truyền đạt, phương pháp dạy và thực hành pháp của Thầy truyền dạy. Phương pháp đó đi theo diễn trình của khoa học đó là có sự nghiên cứu, ứng dụng và thực hành, đúng như tên gọi của Trung tâm Nghiên cứu, ứng dụng và thực hành Yoga Tây Tạng của Mật gia Song Nguyễn vậy. Những ai phê bình chỉ vì tính rập khuôn, hình thức theo truyền thống chẳng khác nào thừa nhận bản thân quê mùa, đi sau sự phát triển của thời đại.

    Mật Từ hoan hỷ tán thán thiện hạnh và công đức tác pháp chiếu quang của huynh Mật Linh Nguyên.
    Cầu nguyện huynh luôn tinh tấn và thành tựu đời đạo song hành.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh luôn tỉnh thức trong trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

  3. Mật Xuân Tưởng says:
    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc xong bài phản biện của đạo huynh Mật Linh Nguyên.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho ánh sáng Phật đà được soi sáng khắp muôn nơi.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh có được ý thức hổ thẹn và đức khiêm tốn.

    Om mani padme hum

  4. Mật Phê Rô says:

    Mô Phật !

    Pháp đệ hoan hỷ thiện hạnh đạo huynh Mật Linh Nguyên với bài tác pháp chiếu quang với những luận chứng , luận cứ sâu sắc đã vạch trần rõ bộ mặt của những kẻ hèn nhát ” ném đá giấu tay ” hành vi của tiểu nhân.

    Đúng như huynh đã nhận định ” thật hỗ thẹn cho một kẻ cáo mượn oai hùm lấy mác chánh pháp dụ người . Theo tâm lý đám đông để thực hiện mưu đồ cá nhân . Thật bi ai thay cho tâm thức tối tăm này “. 

    Dù thế nào đi nửa thì tà vẫn không thể thắng chánh , tựa như quy luật bất di bất dịch . Đệ cảm nhận những bài tác pháp chiếu quang của Mật Gia Song Nguyễn báo hiệu về ngày giãy chết của một loại quỷ được Đức Phật gọi là ” quỷ tỳ kheo ” đang đến gần . Những kẻ đội lốt tu hành thực chất là những kẻ ăn mày cửa Phật rồi củng sẻ hiện nguyên hình như lời Đại Sĩ Liên Hoa Sanh khẳng định :” Bậc giác ngộ hiện thân với hình dạng bất định . Kẻ hạ trí lừa dối là bọn đạo đức giả đội lốt tu hành . Các ông đừng nhầm lẫn đồng là vàng “.

    Cảm ơn đạo huynh Mật Linh Nguyên đã viết bài với ngọn lửa Bồ đề tâm hừng hực cháy . Cầu  nguyện huynh luôn được hanh thông thế sự , đời đạo song hành.

    Con cầu nguyện Thầy Cô sức khỏe , trường thọ vì đại nghiệp hoằng dương chánh pháp , làm lợi lạc chúng sanh .

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh được nương tựa bóng lành Tam Bảo .

    Om Mani Padme Hum !

  5. Mật Hải hoan hỷ với bài tác pháp chiếu quang của Mật Linh Nguyên theo công hạnh của bậc Đạo sư. Vị Thầy dưới hình tướng cư sĩ nhưng với trí tuệ, công hạnh, phương tiện thiện xảo của bậc Đạo sư Mật giáo nên ngài đã hóa độ, giúp cho nhiều chúng sanh trong và ngoài nước, và hiện tại có rất nhiều người nước ngoài đến học với vị Thầy là Đạo sư cư sĩ ở Việt Nam đấy thôi! Còn các vị thầy tu kia, họ chê bai cư sĩ không trí tuệ bằng, không tu tập giải thoát được. Thế họ hình tướng tăng sĩ đó, họ có người học trò nước ngoài nào theo học không? Đó là chưa kể đến những việc làm khuất tất của họ mà đó đây trong cộng đồng người Phật tử và giới tăng lữ đã truyền tai nhau, thầm đấu đá với nhau… Chắc cũng không lâu đâu cái kim trong bọc cũng sẽ có ngày lòi ra!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status