Aug 22, 2014

Posted by in Pháp là cuộc sống | 34 Comments

HUYỀN HOẶC CHUYỆN TU HÀNH LINH CĂN: Kỳ 2: DỌC ĐƯỜNG TRẮC TRỞ, LĂN LÓC VEN RỪNG…

Diệu Đức đạo huynh,
Như đệ đã có kể ở phần trước, mỗi cuộc hành hương về Thất Sơn là một niềm vui thiêng liêng, cao cả đối với những người đã từng đi chung.
Trước khi bàn về niềm hoan hỉ, sự thành tâm đó của họ, đệ sẽ kể huynh nghe về sự gian nan của cuộc hành trình này.
Chuyến hành hương không hề dễ dàng, thậm chí là có phần hiểm nguy, trắc trở. Trải qua 4,5 tiếng đồng hồ ngồi xe, nếu đi xe lớn nhiều chỗ thì còn đỡ, vẫn an toàn hơn là một số đoàn đi bằng xe máy, 2 người 1 xe, thay phiên nhau chạy. Phải di chuyển trong đêm tối, đủ chuyện không may chực chờ. Đã từng có xe chở một đoàn người hành hương tại đây gặp tai nạn thảm khốc vì đá lở, đã có những tai nạn, va quẹt xảy ra giữa xe máy, gây ảnh hưởng không nhỏ đến tính mạng, sức khỏe, tài sản. Chưa kể những trục trặc nhỏ thường hay gặp như say xe, kẹt xe, trễ phà, hư hỏng dọc đường,…
Vượt qua được chặng đường dài ấy. Đoàn người sùng tín bắt đầu cuộc chinh phục những ngọn núi cao vót, trập trùng, đầy rẫy khó khăn. Núi Sam, Núi Dài, Núi Cấm, Núi CôTô,…Trong khoảng thời gian 3 – 4 ngày, cả đoàn phải lần lượt đi hết mấy ngọn núi, viếng rất nhiều điểm cúng, đa số là những điểm nổi tiếng “ linh thiêng”, những nơi có nhiều người được trị bệnh. Có thể kể ra một vài cái tên mà nhiều người biết: Vịnh Bồ Hong, Điện Nam Hải, Điện Cây Quế, Miếu Bà Cố, Điện Ngọc Hoàng, Điện Tam Thanh, Vồ Hội, Chùa Phật Lớn, Chùa Phật Nhỏ, Cửu Huyền Trăm Họ,…
Đoàn người có đủ các thành phần già, trẻ, nam, nữ, từ cụ già gần 70 tuổi một thân một mình lặn lội từ xóm nghèo xa xôi đến xin được đi chung, cho đến những em bé miệng còn hôi sữa (3, 4 tuổi hay thậm chí là vừa tròn thôi nôi!), còn lại là rất đông đảo lứa tuổi trung niên, thanh niên, thiếu niên. Số lượng ít thì 5, 10 người, đến 20, 30 người, rồi có đoàn 80 người, đôi lúc là đoàn hơn 200 người.
Cả một hàng dài con người nối gót nhau mà tiến bước, ai cũng thủ sẵn trên tay một cây gậy (được bày bán rất nhiều dọc đường đi). Các anh các chú mạnh tay khỏe chân thì mang vác hành lý, khiêng theo nào là nồi, bếp, chén đũa,…rồi thức ăn chay các bà các mẹ đã chuẩn bị sẵn, các cô các chị vác trên vai những bó huệ, cúc để dâng cúng (riêng những vật này thì ai cũng giành nhau mang bởi nghe nói là mang hoa cúng dường sẽ có quả lành là được thân người nghiêm trang, xinh đẹp), rồi các em nhỏ thì được giao xách đèn cầy, nhang thơm. Và một thứ mà phải nói số lượng rất nhiều đó là nước suối. Nước được mang theo từ nhà, thùng 21L, 5L, 1L cho đến hang chục lốc nước đóng chai nhỏ 0,5L; được chia ra để xách, thỉnh thoảng cũng mua them ở các điểm cúng( dĩ nhiên với giá “trên trời”, bởi các cư dân miền núi đã tự lâu rồi đánh mất bản tính thuần khiết, thật thà, giờ họ đã biết kinh doanh, thậm chí còn rất giỏi kinh doanh). Chắc huynh sẽ muốn hỏi, nước nhiều như vậy dùng để làm gì? Thứ nhất, và dĩ nhiên, là để uống. Nhưng cái thứ hai quan trọng hơn, và cần nhiều hơn, đó là để phục vụ cho công việc trị bệnh của Cô H. cùng những người phụ tá! Đệ đã có kể sơ về việc này ở phần trước, trong những phần sau đệ sẽ kể chi tiết hơn.
Những năm đệ còn đi chung đoàn thì đường sá khó đi hơn bây giờ rất nhiều. Đường núi vẫn chưa thông thoáng, có bậc thang chắc chắn mà gập ghềnh, nhấp nhô, quanh co ngoằn ngoèo. Phải lội bộ trong cái nắng cháy da rát thịt, gió thốc từng cơn khô khan cả người.rồi lại bất chợt hứng trọn cơn mưa núi, lúc ầm ào, khi lắc rắc, thấm ướt từ đầu tới chân. Đường đã khó đi lại càng trơn trượt, dễ té, dễ vấp, mà sơ hở vấp thì dễ có nguy cơ bị rơi xuống vực sâu, toàn là đá sắc, cây nhọn. Những ai mỏi chân không leo bộ nổi thì có sẵn nghiệp đoàn xe ôm chuyên nghiệp, chở khách lên xuống núi thoăn thoắt như con thoi. Không biết những người gan dạ thì sao, chứ riêng đệ thì xin cạch hẳn sau 2 lần nếm trải cái cảm giác phiêu lưu, mạo hiểm ấy. Đệ đã để rơi mất hồn vía tận đẩu trên lưng chừng núi, trái tim cũng đã sắp lọt ra khỏi lồng ngực mấy lần. Trong lúc ngồi sau chiếc xe máy đang uốn lượn như diễn xiếc trên những khúc đường hẹp, ngoằn ngoèo, một bên là vách núi, bên kia là vực thẳm, đệ đã quên sạch những lễ nghi phép tắc, những e ấp ngại ngùng, nam nữ thọ thọ…gì gì đó, chỉ biết nhắm mắt ôm thật chặt người tài xế (một lần là một tên thanh niên trẻ măng nhưng râu tóc luộm xuộm, một lần là một chú lớn tuổi có thân hình siêu mỏng), miệng liên tục cầu Trời khấn Phật cho con bình an vượt qua trận này.
Vừa bước xuống xe, mặt như tàu lá, mồ hôi đầm đìa, chân run lẩy bẩy, đệ lê bước kiếm chỗ nào bằng phẳng mà ngồi phịch xuống, vừa thở hổn hển vừa sờ nắn khắp người xem có còn nguyên vẹn!!! Mô Phật.
Chắc huynh sẽ thắc mắc, nếu đáng sợ như vậy thì một lần đã đủ tởn, sao lại có lần rhứ hai? Xin thưa với huynh rằng, lần hai là đệ bất khả kháng. Bởi trời đã tối, cả đoàn phải tranh thủ xuống núi để di chuyển qua điểm khác.Mọi người đều thống nhất là sẽ cùng đi xe ôm. Đệ ngồi chung với một người nữa. Đoạn lên núi đã kinh khủng thì đoạn xuống núi này …không biết dung từ nào để diễn tả!
Chiếc xe không mở máy, chỉ lao xuống theo lực nghiêng của dốc (mà dốc luôn nghiêng, quá nghiêng). Nhiệm vụ duy nhất của tài xế là kiểm soát tốc độ bằng cách chân đạp, tay bóp thắng liên tục. Cũng có nghĩa là, ba sinh mạng trên chiếc xe này hoàn toàn phụ thuộc vào chất lượng của bộ phận hãm phanh, mà không biết tài xế đã kiểm tra lần cuối vào lúc nào(!) Giờ đệ mới ngẫm lại, mỗi khi di chuyển bằng xe như thế, người tới trước đều tập trung lại một chỗ để đợi người tới sau, khi nào đủ mặt mới trả tiền một lượt, âu cũng là để đảm bảo “đi sao về vậy”.
Nghe mẹ đệ bảo rằng những năm sau này, quân đoàn xe ôm đó không còn rặt nam giới nữa mà đã có 1 số bác tài là phụ nữ. Tay lái và sự dạn dĩ cũng không hề thua kém phái mạnh.
Biết được chuyện này, đệ cảm thấy vừa thương, vừa nể họ. Thương là bởi vì cuộc chiến mưu sinh ngày nay càng trở nên quá đỗi khốc liệt, những người vợ, người mẹ phải tạm bỏ lại gia đình, con cái mà lao ra kiếm tiền, bằng nhiều cách, kể cả những công việc nguy hiểm như thế này. Nhưng thương như vậy rồi thì lại cảm thấy buồn quá. Bởi chúng sanh mạng khổ, cứ trôi lăn trong bể khổ trần ai, do nghiệp báo đeo mang, cái khổ muôn hình vạn trạng, không sao kể xiết.
Thế nên đệ chuyển sang thấy nể họ. Qủa thật là họ rất biết làm ăn, biết đáp ứng thị trường, thỏa mãn tâm lý khách hàng. Đa số người cần đi xe ôm là phụ nữ, trẻ em, những người yếu sức mỏi chân. Lúc bình thường, đi xe ôm là đã phải ôm (trường hợp này không ôm thì cũng được), còn trong hoàn cảnh trên thì không ai không thể không ôm. Chẳng những ôm mà còn ôm chặt, siết, bấu, víu, nắm áo, kéo cổ,…đủ kiểu. Chưa kể nhiều cô sợ quá còn la hét, khóc lóc um sùm! Vậy mới thấy, nếu cánh tài xế toàn bộ là đàn ông, sẽ có nhiều bất lợi. Thứ nhất, khách e ngại, mắc cỡ, thôi thì ráng đi bộ cho xong. Vậy là mất khách. Thứ hai, những phản ứng quá khích trên dễ có khả năng gây sự xáo động, phân tâm cho người chạy, đặc biệt là trong trường hợp khách nữ quá xinh xắn, nhạy cảm, rủi anh tài xế lo tranh thủ cơ hội tán tỉnh, nói hươu nói vượn, trổ tài lạng lách…thì nguy to.
Thế cho nên, việc xuất hiện tài xế nữ đã góp phần không nhỏ trong vai trò giải quyết các vấn đề tâm lý cho cả người chạy và người ngồi sau. Rất thỏa đáng! Đệ nể họ, bởi đâu cần mài đũng quần trường kinh tế, vẫn có thể làm ăn kinh doanh phà phà!
Đạo huynh,
Những nỗi gian nan mà đệ muốn nói đâu chỉ dừng lại ở đó. Chỉ mới đề cập tới chuyện đi đứng, còn chuyện ăn uống, ngỉ nghỉ, tắm rửa vệ sinh, đâu đâu cũng lắm bi ai.
Thức ăn người trong đoàn chuẩn bị sẵn đem theo chỉ đáp ứng một phần nhu cầu. Bởi làm sao suốt mấy ngày trời chỉ ăn hoài muối tiêu, muối ớt, tàu hũ ki sấy khô, thi thoảng cũng có vài món mặn như tép rang, dưa mắm,…Chỉ có trái cây, ổi, xoài, chuối, chôm chôm, dưa hấu,…thì ăn bao nhiêu cũng không ngán, nhưng mấy thứ đó lại nặng nề không thể mang nhiều. Vậy là đành phải “bạ đâu ăn đó”, ghé quán dọc đường.
Nhưng đã gọi là quán dọc đường thì tiềm ẩn biết bao nguy cơ. Ngoài việc bị chặt chém thẳng tay, không thương tiếc , không ít trường hợp ngộ độc thức ăn đã xảy ra.
Đang lúc mệt rã rời, đói rã ruột , nhìn thấy dĩa bánh xèo vàng ruộm, thơm nức mũi, bên cạnh là đống rau núi xanh um, non nhuốt, chén nước mắm sóng sánh mời gọi. Ôi chao, mấy ai có thể cầm lòng! Ai vẫn chưa bị thu hút bởi món bánh xèo trên thì mời nghía tiếp. Nồi nước lèo óng ánh, khói bốc lên nghi ngút, đưa mùi thơm thoảng bay, trong nồi thoắt ẩn thoắt hiện nào là măng rừng mới hái, nấm tươi mới về, cà chua đỏ au, đậu hũ mịn màng. Cô chủ quán cười đon đả, chìa ra tô bún trắng ngần, bên trên là rau muống, hoa chuối, rau thơm,…
Đệ chỉ mới kể hai món mà đệ ấn tượng nhất, còn lại thì cơn chay, cơm mặn, bánh bao,…thỏa sức mà chọn lựa.
Thế nhưng, (lưu ý là ở đây có một chữ NHƯNG to đùng) người nào đã từng vài lần, thậm chí là chỉ cần một lần dùng qua sẽ hiểu thế nào là “con mắt nó khều cái mũi, cái mũi nó chỉ cái miệng, cái miệng nó hại cái thân”. Đẹp đó, thơm đó, nhưng ăn đi rồi biết. Mẹ đệ đã từng có lần (không phải một lần) trúng thực vì cái món “ măng rừng mới hái” độc địa đó. Nhức đầu, đau bụng, ói mửa, choáng váng rụng rời chân tay. Đệ cũng đã có vinh hạnh được Tào Tháo thăm viếng vì những món ăn hấp dẫn mời gọi ấy. Và cũng đã từng có trường hợp cả đoàn cùng bị ngộ độc.
Dĩ nhiên, không phải ai ăn cũng bị, cũng không thể quy chụp tất cả các hang quán trên núi đều cẩu thả, mất vệ sinh. Nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh, kế sách vẹn toàn là mang theo nguyên liệu, dụng cụ, tới chỗ nghỉ thì dỡ ra nấu nướng, ăn nóng tại chỗ. Tuy lỉnh kỉnh nhưng an toàn.
Hiện nay, theo đệ được biết thì rất ít hoặc hầu như không còn các quán ăn dọc đường, đôi chỗ cũng chỉ có bán cơm trắng cho khách mà thôi.
Đã nói ăn, thì phải nói tới ngủ. Tại Thất Sơn, có rất nhiều nơi cung cấp chỗ nghỉ đêm dọc đường cho các đoàn hành hương, nhưng hầu hết đều hết sức tạm bợ qua loa. Một nền xi măng rộng, dài xây cao hơn nền nhà một chút, cách khoảng có các cây cột gỗ để làm chỗ mắc mùng. Đoàn tới nghỉ sẽ thuê vài cái mùng tùy theo số lượng người. Mùng đây là loại mùng lớn, có thể đủ chỗ cho 5, 10 người. Khoảng 9, 10 giờ đêm thì chủ nhà tắt đèn (để tiết kiệm điện), toàn bộ tối om. Nhưng mà muốn ngủ cũng khó, vì thường rất ồn ào, tiếng trò chuyện cười nói râm ran tới tận khuya. Và dĩ nhiên là “hồn ai nấy giữ”, đồ đạc tư trang tự bảo quản. Lỡ mà đi đường mệt mỏi ngủ mê như chết, bị khiêng mất thứ gì đó thì cũng đành cắn răng chịu chứ sao giờ!
Chỗ ngủ đã tạm bợ như thế thì khu vệ sinh cũng chẳng khá khẩm gì mấy. Đệ không cần tả nhiều chắc huynh cũng có thể mường tượng ra được khu vệ sinh tắm rửa cũ kỹ, được sử dụng bởi không biết bao nhiêu người, vừa có mùi, vừa có màu (rêu bám xanh lè, mốc meo đen kịt). Những người kỹ tính một chút đều phải một phen lao đao. Nhưng đành nhắm mắt cho qua, bởi dù sao vẫn hơn những khu “lộ thiên, ngàn sao” dọc đường đi. Mô Phật.
Nói tới đây, đệ nhớ một chi tiết nhỏ nhưng không hề nhỏ, đã khiến đệ ấn tượng mãi. Số là đệ mới đi lần đầu, còn nhiều bỡ ngỡ, đang đi chung với đoàn thì đệ có “nhu cầu”. Đàn ông con trai thì quá dễ dàng rồi, con gái như đệ quả thật vô cùng khó xử. Và đệ được hướng dẫn, được nghe rằng, ở đây là chốn linh thiêng, nơi nào cũng có “mấy ổng, các Ngài” hiện hữu, Mình là phàm phu tục tử, con cần thì cứ giải quyết không sao, nhưng nhớ tìm chỗ khuất, vái với Sơn thần, Thổ thần thông cảm, bỏ qua cho. Nói thật, đệ nhấp nhổm không yên. Ở chỗ rừng núi vắng vẻ, chui vô chỗ khuất, cứ nơm nớp lo có khách lạ tiến tới chào hỏi (gì chứ những loại như sâu, cuốn chiếu to bằng con lươn nhỏ, rắn rết,…ở đây đâu có thiếu!), chưa kể lại thấy áy náy, mặc cảm với các Ngài vì sự hoen ố!
Thưa đạo huynh,
Những điều đệ kể trên chỉ là sự gian nan trên đường đi, vẫn chưa toàn diện. Bên cạnh đó, vẫn còn có nhiều khó khăn, trắc trở riêng của từng người tìm đến với đoàn hành hương. Có người nghèo khó không kiếm đủ tiền lộ phí, có người công việc bề bộ, đa đoan, lại  có người bị người thân ngăn cản, nghi kỵ, …
Vậy thì câu hỏi ở đây là, tại sao họ có thể khắc phục mọi khó khan, thu xếp mọi nghịch cảnh để tham gia cuộc hành trình tâm linh này? Và tại sao trên đường đi đầy rẫy trắc trở như vậy mà họ vẫn không chùn bước, ngược lại càng tin tưởng, phấn chấn, ham thích?
Phải chăng, đó là sự từ bi gia hộ, là cảm ứng cho tấm lòng thành, là sự hỗ trợ của sức mạnh linh thánh,  như họ được rao giảng và đã khắc sâu trong tâm khảm họ? Phải chăng, đó là mối duyên lành sâu xa đã thúc đẩy họ tìm đến với bề trên thần thánh?
Với đệ lúc này, câu trả lời tinh yếu và chính xác nhất, chỉ có thể là: Bởi vì họ đã sa vào lưới quỷ.
Nhưng, quỷ là ai? ở nơi nào? Đã hóa hiện những “quỷ thông” gì để lóa mắt con người? đã tạo ra những cảnh quỷ gì? Từ đó con người đã làm ra những chuyện ma quỷ gì?
Xin hẹn huynh, hạ hồi phân giải.
Cần Thơ, ngày 22 tháng 08 năm 2014
Kính thư,
Pháp đệ, Mật Giác Đăng.

  1. Mật Hạnh Giác says:
    Mô Phật!
    Đọc loạt bài của Mật Giác Đăng mà Đệ cảm tưởng như nghe truyện ma dài kỳ Nguyễn Ngọc Ngạn ngày xưa(Thầy cho con sám hối ạ)Có vẻ như không chỉ riêng núi Cấm mà nhiều thắng địa được xem là gắn liền với Phật Giáo VN như chùa Hương, Yên Tử, Bái Đính,…đều trở thành nơi họp chợ, buôn thần bán Thánh, lập lờ đánh lận con đen…Đơn cử gần nhất là núi Bà Đen(Tây Ninh) ở quê ngoại của Đệ cũng xảy ra nhiều hiện tượng gần như huynh kể, nhưng do nhỏ hơn nên không rầm rộ bằng. Thật tiếc thay cho một đất nước có hơn 2000 năm lịch sử Phật Giáo.
    Ta không biết được những nơi này có linh thiêng thật sự hay không nhưng một khi đã đi sai đường của Chánh Pháp(“Đã quy y Phật không được thờ phụng Thiên, Thần, Quỷ, Vật. Đã quy y Pháp không được luận bàn tà kiến. Đã quy y Tăng không được thân mật với ngoại đạo” ( Ba trạng thái chánh kiến))và “liên hệ với ác tri thức sẽ làm cho tam độc (tham, sân, si) gia tăng trong khi ta đang học hỏi, suy tư và tu tập.” Thì ta thấy ngay đây không phải là nơi chốn con người có thể tìm thấy được Giải Thoát đích thực. Mong Huynh Mật Giác Đăng đi chi tiết hơn về các hoạt động quỷ mị, lệch lạc ở nơi đây để cảnh tỉnh chúng sanh khỏi mê lầm, lạc lối. Cầu mong Vị Thầy từ bi khai thị cho chúng con để Tâm chúng con hướng về Phật Pháp.
    Om Ah Hum.
  2. Mật Giác Đăng says:
    Mô Phật,

    Pháp đệ xin cảm ơn huynh Hạnh Giác đã xem và động viên.

    Câu chuyện vẫn còn dài, Mật Giác Đăng sẽ đem hết những gì đã trải qua chia sẻ với mọi người.

    Cầu cho tất cả chúng sanh đều thấm nhuần ánh sáng chân chính của Phật pháp vô biên.

    Oh ah hum.

  3. Mật Diệu Đức says:
    Mật Giác Đăng thân mến !
    Đọc 2 bài viết kể lại quá trình trãi nghiệm tâm linh của Mật Giác Đăng ,Mật Diệu Đức có cảm giác như mình đang ngồi trước màn ảnh ti vi xem bộ phim có tựa đề” Huyển hoặc chuyện tu hành linh căn”vay.
    Như đã xem qua lời giới thiệu,Mật Giác Đăng là người sức khỏe kém,hay bệnh hoạn.Vậy mà xem quá trình Mật Giác Đăng” ngồi sau chiếc xe máy đang uốn lượng như diễn xiếc trên những khúc đường hẹp,ngoằn ngoèo,1 bên là vách núi,bên kia là vực thẳm,quên sạch những phép tắc,những e ấp ngại ngùng,nam nữ thọ thọ gì đó…..”,quên hết những bệnh tật trong ngừơi.Thật là một hành trình gian khó nhưng đầy kịch tính và thú vị !
    Mật Diêu Đức thật sự rất mừng cho Mật Giác Đăng đã trãi nghiệm tâm linh một cách bình an vô sự như vậy để giờ đây có thể thanh thản mà thuật lại những trải nghiệm tâm linh đáng sợ của mình một cách sống động cho chúng đạo hữu MGSN nói chung hiểu thêm,những người còn đang mê tín dị đoan nói riêng tỉnh ngộ với suy nghĩ và hành động của mình.Nhờ ơn Phước của Bổn Tôn,Dakini thông qua kênh vận chuyển cuả vị Thầy đã giúp cho Mật Giác Đăng tìm thấy chánh pháp thông qua chanhtuduy.com thật là một điều tốt lành .Được sự gia trì,gia hộ của các Ngài,Mật Giác Đăng như ngọn đuốc đc thắp sáng giữa bóng tối vô minh như đưa tất cả chúng sanh mê lầm về lại với ánh sáng của Phật Đà.
    Nguyện cho tất cả chúng sanh được thắm đẳm hồng ân Tam Bảo
    Nguyện cho ngọn đuốc trí tuệ được thắp sáng muôn nơi.
    Om ah Hùm
  4. Mô Phật,
    Bài viết của pháp đệ rất sống động, chân thực. Giúp cho bạn đọc có thể hình dung ra những khó khăn, thử thách trên đoạn đường hành hương như hao tổn sức khoẻ, tiền bạc, thời gian và nguy hiểm đến tính mạng.

    Một chi tiết rất đáng lưu ý là việc đoàn hành hương phải viếng các nơi “linh thiêng” như Miếu Bà Cố, Điện Ngọc Hoàng, Cửu Huyền Trăm Họ,…Phật tử chỉ cần nghe đến đình, chùa, miếu thì tỏ ra rất thành kính mà không cần biết nơi đó thờ ai, có thực sự là đạo Phật hay không.

    Huynh mong đợi tập 2 của câu chuyện, với sự chỉ mặt điểm tên lưới quỹ, ngõ hầu giúp bạn đọc nhận ra được bản chất của chúng.

    Om mani padme hum.

  5. Mật Lễ says:
    Mô Phật!
    Mật Lễ hoan hỷ vì đọc bức thư này. đây là một câu chuyện dài tập về “Huyền hoặc chuyện tu hành linh căn” mà không phải ai cũng có duyên được thấy, biết, nghe kể lại một cách sống động và chân thực như thế này.
    Đọc qua bài viết này Mật Lễ đã cảm nhận phần nào khó nhọc của những chuyến đi hành hương như thế này, Mật Giác Đăng miêu tả thật sống động, điển hình là khi qua đèo tưởng chừng như những cú đua xe ngoạn mục nguy hiểm và không kém phần hấp dẫn của các cô, các bác xe ôm, rồi tới những khó khăn về thức ăn, đồ uống, nơi ngủ nghỉ, vệ sinh…
    Và mừng cho đạo hữu Mật Giác Đăng đã tìm gặp được chánh Pháp Phật môn, không còn lẩn quẩn, bon chen đi tìm những gì phù phiếm vô bổ ấy nữa, cầu chúc Mật Giác Đăng tinh tấn tu tập theo chánh Pháp và điều quan trọng nhất là sùng mộ vị Thầy Mật Giáo.
    Cảm ơn Mật Giác Đăng đã chia sẻ bài viết, Mật Lễ mong đọc bài tiếp theo nhé!
  6. Mật Thủy says:
    Chuyến “hành hương” qua lời kể của Mật Giác Đăng thật ly kỳ, hấp dẫn và vô cùng sống động. Mật Thủy chưa bao giờ tưởng được là hành trình này quá gian nan, trắc trở và đầy nguy hiểm đến thế! Vậy mà lượng người “rồng rắn” chen nhau đi, không những vậy lại đi với tâm thế hăng hái, phấn khích, vui thú như vậy. Thật quá đỗi kỳ lạ!
    Theo dõi diễn biến của chuyến đi qua lời kể của Mật Giác Đăng, Mật Thủy cũng đã bao lần thót tim, nhấp nhỏm trên từng đoạn đường đi. Bao nhiêu là khó khăn, hiểm trở và đầy bất tiện mà đoàn hành hương phải trải qua. Nghe kể là đã muốn chùn bước, ngã quỵ rồi, huống gì là đi thực tế. Điều này càng thấy rõ quỷ lực mạnh đến mức nào! Một khi đã sa vào lưới quỷ thì khó mà thoát ra được!
    Thật đáng thương cho những người nhẹ dạ, thiếu hiếu biết, không có chánh kiến nên dễ bị vướng vào đường tà. Mà theo lời kể của Mật Giác Đăng thì lượng người tự dấn thân vào lưới quỷ ấy ngày càng nhiều, tấp nập từ khắp các tỉnh, nam có, nữ có, già trẻ lớn bé đều có. Thật là một thực trạng đau lòng!
    Mật Thủy hoan hỷ với loạt bài viết này của Mật Giác Đăng, đã giúp vén bức màn huyền hoặc thu hút chúng sanh rơi vào đường tà từ bấy lâu nay. Cầu nguyện cho chúng sanh nhanh chóng được cảnh tỉnh.
    Mong chờ được theo dõi tiếp hành trình “rùng rợn” này qua lời kể sống động của Mật Giác Đăng!
  7. Mật Giác Đăng says:
    Mật Giác Đăng xin cảm ơn các đạo huynh đã xem và chia sẻ về bài viết.

    Đúng vậy thưa các đạo huynh. Bọn quỷ vốn có oai lực mạnh, và đặc biệt là khi trường lực đó phóng tới đúng đối tượng( chúng sanh nhiều ngu si sinh ra sợ hãi, nhiều tham lam gây tâm ma quỷ, và cả những người do nghiệp lực mà mang trong mình mầm mống quỷ từ đời kiếp lâu xa_như huynh Mật Từ đã từng luận giải trong “Bát nháo trận đồ bát quái tâm linh”) thì oai lực đó càng tăng thêm sức mạnh, càng lan tỏa rộng rãi, khiến người ta có thể làm những việc mà nguời bình thường không thể tưởng tượng và lý giải nổi.

    Đệ đã nhiều lần rùng mình khi nghĩ lại chặng đường đã qua của mình. Nhưng từ một lần được Thầy khai thị, rằng có thể đây là một ân huệ, một sự hóa hiện mà Bổn Tôn dành cho đệ. Để đệ có thể bước ra từ vũng bùn tăm tối mà thuật lại xem như là tấm gương cảnh tỉnh cho chúng sanh, bởi lời của người trong cuộc, người từng trải thì rất chân thật và xác thực.

    Thế nên giờ đây đệ mang tâm hoan hỉ mà thực hiện loạt bài này, bởi đệ biết mình đã vượt qua được thử thách khó khăn. Những lời chia sẻ, động viên của các huynh là động lực tiếp thêm cho pháp đệ sớm hoàn thành.

    Cầu cho chúng sanh đều thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani pad me hum.

  8. Mật Kiên says:
    Mô Phật!
    Cảm ơn pháp đệ Mật Giác Đăng đã giúp cho những ai chưa đến Thất Sơn có dịp du sơn ngoạn cảnh qua…nỗi khổ của người khác, cụ thể là của pháp đệ! Nhớ có lần Thầy mình trích dẫn câu của Nguyễn Bá Học “Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi; mà khó vì lòng người ngại núi e sông”, vận vào hoàn cảnh của pháp đệ lúc đó thật đúng, vừa là “thân gái dặm trường” lại vừa đang suy nhược sức khỏe, vậy mà vẫn vượt qua dễ dàng chặng đường khổ ải nhờ…niềm tin!
    Bút pháp của pháp đệ thật sinh động, làm cho người đọc cũng như đang chính mình trải nghiệm vậy. Có điều, không rõ người khác đọc sẽ cảm thấy thế nào, còn đối với MK có cảm giác như bài viết muốn chứng minh rằng việc tu hành linh căn là phải…khổ như vậy đấy! Thực ra, các vị Đạo sư Tây Tạng khi xưa qua Ấn Độ cầu thọ Phật pháp còn khổ hơn gấp ngàn lần; hoặc như ngày nay nếu có ai muốn hành hương qua vùng Tây Tạng chiêm bái Thánh tích cũng khổ ắt phải hơn xa vùng Thất sơn ta! Vấn đề ở chỗ, đặc điểm địa lý không phản ánh được bản chất chánh pháp hay tà pháp, mà chánh hay tà đều thuộc về con người lựa chọn, quy ngưỡng và thực hành…
    Chờ mong bài tiếp theo của pháp đệ về bản chất của hiện tượng “huyền hoặc chuyện tu hành linh căn” này.
    Nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.
    Om Ah Hum.
    • Mật Giác Đăng says:
      Mô Phật,

      Đạo huynh Mật Kiên quả thật hết sức sâu sắc, huynh đã có cảm nhận rất đúng, “như bài viết muốn chứng minh rằng việc tu hành linh căn là phải…khổ như vậy đấy!”.

      Thưa đạo huynh, Mật Giác Đăng miêu tả sống động những chuyện đã qua, những khó khăn trên để nhằm nhấn mạnh một điều: Ở thời điểm đó, bản thân đệ và rất rất nhiều người đã bị tà kiến, u minh bao phủ, đã sùng tín một cách mù quáng, giống như những con ếch ngồi nơi đáy giếng, chẳng biết, chẳng hiểu trời cao đất rộng.

      Ai cũng nghĩ rằng những vị “Cô, Cậu, Thầy, Bà” đó thật là tài giỏi, đạo lực thật cao cường. Họ đã “tu khổ hạnh”, vượt qua bao nhiêu sự khó khăn như thế, thật là vĩ đại. Lên tận trên núi, nhìn thấy họ được “phóng điển”, khai triển “thần thông”, ai ai cũng ngỡ ngàng, hâm mộ, càng không mảy may nghi ngờ. Cứ thế, mỗi ngày sống trong ảo tưởng, huyền hoặc, thầm tự hào vì mình may mắn quá đỗi, khác xa người tầm thường!!

      Đạo huynh, giờ đây ngồi suy ngẫm lại, thật pháp đệ vô cùng xấu hổ, không thể tin là mình đã phí hoài bao nhiêu thời gian cho những sự việc lố bịch, nhảm nhí như vậy. Nhờ ơn phước nơi vị Thầy từ bi, đệ đã ngoi lên khỏi bùn lầy tăm tối, nhưng vẫn còn, còn biết bao người đang đắm chìm trong đó.

      Cho nên, đệ vượt qua hết những mặc cảm, tự ti, xấu hổ mà đem sự thật ra trước ánh sáng. Để, thứ nhất, bản thân đệ sẽ không bao giờ phạm phải lỗi lầm ngu muội đó nữa, sẽ càng trân trọng ơn phước hiện tại; thứ hai, để những người chưa biết đến, hoặc chỉ nghe nói đến, được tận mắt chứng kiến qua lời kể mà hiểu được sự lộng hành của ma quỷ, sự ngu si, tham lam của con người trần tục, sự nặng nề khổ ải của nghiệp lực đeo mang; thứ ba, để những chúng sanh_nạn nhân vẫn còn chưa nhận ra chân lý, nhìn thấy bản thân mình trong đó, mà tìm về Chánh đạo; thứ tư, để những con người giả danh tu hành, mượn đạo tạo đời_thủ phạm, phải “có tật giật mình”, biết đường mà quay về, bởi sớm muộn, họ cũng phải gánh lấy hậu quả thê lương cho những việc tày đình mình gây nên.

      Mật Giác Đăng xin cảm kích sự thấu hiểu và động viên của Thầy, Cô và các đạo huynh, để pháp đệ có thể sớm hoàn thành loạt bài “đả tà xây chánh” này.

      Cầu cho sự đau khổ của chúng sanh được lắng dịu.

      Nguyện cho tất cả chúng sanh được thấm đẫm hồng ân Tam Bảo.

      Nguyện cho ngọn đuốc trí huệ được thắp sáng muôn nơi.

      Om mani pad me hum.

  9. Mật Thiện Thanh says:
    A Di Đà Phật,

    Thật đáng thương thay còn nhiều quá những con người còn chìm trong bóng tối. Đáng thương thay khi họ không có cơ hội để tìm thấy ánh sáng chân lý. Cầu mong tất cả sẽ sớm tìm thấy ánh sáng chân lý để có cơ hội thoát khỏi bóng tối khủng khiếp qua lời kể của đạo huynh Mật Giác Đăng.

    Con người sao càng ngày càng có tiến bộ về tri thức cơ bản nhưng lại đi thụt lùi về tri thức tâm linh. Quan điểm “XIN – CHO” có vẻ như lớn mạnh và len lỏi khắp mọi lĩnh vực đời sống, và len lỏi vào cả lĩnh vực tâm linh. Ví như không muốn làm mà lại có ăn, ví như không muốn học mà lại muốn thông suốt, ví như không muốn tốn sức mà lại muốn thành tựu.

    Cầu nguyện Bổn tôn, Mười phương chư Phật gia hộ tạo nhân duyên để tất cả chúng sinh bén duyên với Phật pháp.

    A Di Đà Phật.

    • Mật Giác Đăng says:
      Mô Phật,

      Đúng vậy thưa đạo huynh Mật Thiện Thanh.

      Con người ngày nay đa số chỉ quan tâm đến cập nhật những kiến thức mới nhất, hiện đại nhất về khoa học kỹ thuật. Có mấy ai quan tâm đến việc cập nhật kiến thức tâm linh, trang bị cho mình một tư lương vững vàng để bước đi trên con đường giải thoát.

      Thế mới biết, gặp được bậc minh sư trong thời mạt pháp này thật là đáng quý biết bao.

      Đệ tử cầu nguyện cho sự trường thọ của Thầy, Cô.

      Cầu cho tất cả chúng sanh đều trọn thành Phật đạo.

      Om mani pad me hum.

  10. thanh thuy says:
    Thua thay con da doc song bai nay roi a
  11. Mật Giác Phương says:
    Mô Phật!

    Đọc kỳ 2 bài viết của đạo huynh Mật Giác Đăng, pháp đệ thấy hành hương lên Thất Sơn sao mà khổ quá! Đệ tâm đắc với đoạn cuối của bài viết: “Những điều đệ kể trên chỉ là sự gian nan trên đường đi, vẫn chưa toàn diện. Bên cạnh đó, vẫn còn có nhiều khó khăn, trắc trở riêng của từng người tìm đến với đoàn hành hương. Có người nghèo khó không kiếm đủ tiền lộ phí, có người công việc bề bộ, đa đoan, lại có người bị người thân ngăn cản, nghi kỵ,… Vậy thì câu hỏi ở đây là, tại sao họ có thể khắc phục mọi khó khăn, thu xếp mọi nghịch cảnh để tham gia cuộc hành trình tâm linh này? Và tại sao trên đường đi đầy rẫy trắc trở như vậy mà họ vẫn không chùn bước, ngược lại càng tin tưởng, phấn chấn, ham thích? Phải chăng, đó là sự từ bi gia hộ, là cảm ứng cho tấm lòng thành, là sự hỗ trợ của sức mạnh linh thánh, như họ được rao giảng và đã khắc sâu trong tâm khảm họ? Phải chăng, đó là mối duyên lành sâu xa đã thúc đẩy họ tìm đến với bề trên thần thánh? Với đệ lúc này, câu trả lời tinh yếu và chính xác nhất, chỉ có thể là: Bởi vì họ đã sa vào lưới quỷ”.

    Cảm ơn huynh Mật Giác Đăng vì một bài viết hay. Đệ xin được hoan hỷ tán thán bút pháp của đạo huynh. Bài viết mạch lạc, chân thực, miêu tả chi tiết, sống động. Pháp đệ đọc mà có cảm giác dường như mình cũng đang hành hương lên Thất Sơn vậy.

    Cầu nguyện cho khổ đau của chúng sanh được lắng dịu.
    Cầu nguyện cho ánh sáng của chánh pháp chiếu rọi khắp muôn nơi.

    Om Ah Hum.

  12. nguyễn kim vân says:
    kính bạch thầy.
    con đã đọc xong bài này rồi ạ.
    om mani padme hum.
  13. Nguyễn Thị Diễm Tình says:
    Bạch thầy , con đã đọc bài này
  14. Mật Tuyết Lan says:
    Kính Bạch Thầy !
    Con đã đọc xong bài viết này,
    Om Mani Padme Hum
  15. Mật Tấn Khải says:
    Kính bạch Thầy .
    Con đã đọc bài này rồi ạ.
    Om mani padme hum
  16. Đặng văn đức says:
    Con thưa Thầy con đã đọc bài này rồi ạ
    Om mani padmehum
  17. Mật Diệu Linh says:
    Kính bạch Thầy
    Con đã đọc xong bài viết này rồi thưa Thầy
    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy cô vì lợi lạc của mọi chúng sanh
    Con cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh
    OM MA NI PADME HUM
  18. Mật Tuấn Giác (Thanh Giản) says:
    Thưa Thầy.
    Con đã đọc bài này rồi
    Om mani padme hum.
  19. Mật Nhẫn Hòa (Phạm Vũ Chiến) says:
    Thưa Thầy con đọc bài rồi ạ.
  20. Mô Phật!

    Cảm ơn chia sẻ của đạo huynh Mật Giác Đăng. Qua kỳ 2 đệ cũng hiểu thêm về đời sống sinh hoạt dọc theo con đường hành hương về Thất Sơn của người hành hương và người bản xứ. Đệ thông cảm và hoan hỷ với tấm lòng từ bi của huynh dành cho họ. Cầu nguyện cho khổ đau của tất cả chúng sanh được lắng dịu.

    Om mani padme hum.

  21. Mật Tường Niệm says:

    Thưa Thầy!
    Con đã đọc xong bài này rồi ạ.
    Om Mani Padme Hum.

  22. Kính Bạch Thầy
    Bài này con đã đọc rồi ạ
    Om mani padme hum

  23. Mật Hồng Nguyên says:

    Thưa Thầy!
    Con đọc bài này rồi ạ.
    Om Mani Padme Hum.

  24. Phạm Thị Lành says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài viết này rồi ạ!

    “Om mani padme hum”

  25. Mật Tự Tâm says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài này rồi ạ.

    Mô phật.

    Cám ơn huynh Mật Giác Đăng về bài viết miêu tả chuyến hành hương.

    Cầu nguyện cho huynh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Con xin cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc

    chúng sanh. Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức và giác ngộ.

    Om mani padme hum.

  26. Mật Nhã Nguyệt says:

    Kính Bạch Thầy,

    Con đã đọc bài viết này rồi ạ. Những lời chia sẻ của đạo huynh Mật Giác Đăng về con đường hành hương vừa gian nan vừa nguy hiểm nhưng dù vậy, biết bao người vẫn tìm đến như thể có một sức hút kỳ lạ. Và chính điều này lại là cơ hội kinh doanh buôn bán ” chặt chém” những người hành hương.

    Con cầu nguyện sức khỏe của Thầy mãi mãi trường thọ.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

  27. Mật Khánh Vân says:

    Kính bạch Thầy con đã đọc bài này rồi .

    Con cầu nguyện cho Thầy Cô nhiều sức khỏe và sự trường thọ vì sự nghiệp giáo hóa chúng sanh…

    Cầu nguyện cho mọi chúng sanh đều thất tỉnh và có duyên lành với Phật Pháp…

    • Nguyên Thành says:

      Tốt! Gắng lên! Phàm những gì sợ hãi và lo âu đều nảy sinh từ kẻ ngu chớ không phải từ người trí!

  28. Mật Khánh Vân says:

     

     

    Kính bạch Thầy

    Con cảm tạ ơn Thầy đã khai thị cho con. Con sẽ thực hành theo những gì Thầy dạy…

    Con cầu nguyện Thầy luôn dồi dào sức khỏe …

    Om Mani Padme Hum.

     

     

  29. Mật Thái Xuyên says:

    Mô Phật

    Mật Thái Xuyên đã đọc câu chuyện về những gian nan, khó khăn gặp phải trên đường lên núi Thất Sơn của huynh Mật Giác Đăng cùng đoàn người đi hành hương. Nhưng nghe huynh chia sẻ rằng đây chỉ là khó khăn trên đường đi vẫn chưa phải  toàn diện, đệ không khỏi suy nghĩ những khó khăn khác kia sẽ như thế nào ? Câu chuyện của huynh rất chân thật,li kì và cuốn hút với người đọc. Cảm ơn huynh vớ bài chia sẻ này.

    Cầu nguyện huynh sức khỏe, thành tựu đời đạo song hành.

    Con cầu nguyện Thầy, Cô trụ thế lâu dài vì lợi lạc của chúng sanh.

    Om mani padme hum

  30. Mật Nguyên Hội says:

    Kính Bạch Thầy,

    Con đã đọc bài viết này.

    Xin tán thán thiện hạnh của huynh Mật Giác Đăng với bài viết sống động, tả thực giúp cho đệ và bạn đọc xa gần cảm nhận được nổi gian truân vất vả của con đường tìm giải thoát tâm linh, thế nhưng những giọt mồ hôi nhọc nhằn thế gian đổ xuống để rồi tâm linh cũng bị mờ u minh với tà kiến che khuất.

    Con xin cầu nguyện cho sức khỏe Thầy Cô và sự trường thọ.

    Cầu nguyện huynh Mật Giác Đăng thành tựu đời đạo song hành.

    Xin cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu với hạnh phúc Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status