Jul 8, 2017

Posted by in BUDDHISM IN OTHER LANGUAGES | 10 Comments

Letter from India: THE UPSIDE DOWN VESSEL AND THE LEAKY VESSEL

Letter from India: THE UPSIDE DOWN VESSEL AND THE LEAKY VESSEL

Respected Guruji,

The great master Gampopa was a noted physician before becoming a monk. With all his vast experience and medical knowledge, he has rightly chosen ‘ physician with a chronic disease ‘as the title of the article of the subject matter for teaching lay buddhists about how Dharma practices should be.

There is an old saying in English” oh ! physician heal thyself ! “. This refers to the Doctor to treat or reform himself before starting to heal others.! I think this saying also in tune with the title of this article namely, “physician with chronic disease.” (Law of interdependence”) while reading this article,I felt as though Guruji has written this keeping in his view myself !( Though I came to his contact very recently ).It is so heart touching and a powerful stimulus for me for transforming my mind at every step.!

I wish to tell a joke and share the joy with you whether it is right or wrong in this context:

A Doctor was summoned to see a seriously ill patient lying on a bed in a hut in a very remote forest Area, where medical facilities or transport facilities were not available. Hence,the  doctor came by cycling a bicycle with his medical kit from a nearby village which is 2 km.away from the patient.

As soon as he approached the patient,he opened his medical kit, took a syringe and an ampule out of it and started loading the syringe with medicine.The relatives were anxiously looking at the doctor and patient. To their surprise, the doctor pricked that injection to himself instead of giving to the patient ! and told them, ” As I rushed to see this emergency patient by cycling all the way,I developed wheezing and breathlessness myself since I am a chronic Asthmatic, I took the injection myself first “!

Of course, next the doctor attended on the patient. I think this episode sounds well with the two phrases, namely, ” Physician with chronic Disease “. and ”  oh! Physician heal thyself .” !

One can not become a good physician within a short time and has to undergo a long course of study in a university to become a qualified doctor. A physician should have a thorough knowledge of medical sciences and experience .learning from his Masters before he becomes a useful  practicioner in alleviating pain and suffering of patients, lest he becomes a quack.Such a quack will cause blunder to the society.

Similarly,Lay Buddhists or Dharma practitioners will have to be associated with precious holy spiritual Masters and learn Buddha’s teachings and right Dharma practices constantly and continuously being in touch with spiritual teachers as well as studying Buddhist Scripts and transforming their mind . Otherwise,lay Buddhists will become like “Physician with chronic Disease” or like a ‘ Cancer disease”(crab)_meaning the same healthy cells of human body start growing abnormally becoming harmful to the human body.!

It is interesting to note some of the highlights in the history of some of the Tibetan spiritual Masters:

“oh! Physician heal thyself!”

Sogyal yeshe served her consort Rinpochi  Guru Padmasambhava for nearly16years. Dromtonpa served his Master Lama Athisha for 17 years. JC Tsongkpa studied Buddhist Sutras continuously for 30 years.etc.Because of their untinted devotion to Master and cultivation of Buddha’s wisdom and Lifelong right practice of Dharma in their daily day to day activities, they have become twinkling Stars in the sky of Buddha field.!

Guru Gompopa says If the Dharma practitioner’s mind is full of negative thoughts, though he receives holy Buddhist teachings ,it will not go to his mind unless he empties his all negative thoughts and purifies his mind by daily practice of Dharma in all his activities. This is similar to

(1) pouring water to an already fully filled Vessel

OR

(2) Pouring water over a Vessel kept upside down on the top of its bottom

OR

(3) Filling water into a Vessel with  holes in its walls.!

ALL.   IN      VAIN .!

This teachings taking the example of water and a Vessel by Guruji to teach Dharma Practices to the lay Buddhists is innovative and praiseworthy.!Sunakasatra and Devadatta who were disciples of Buddha in his lifetime later developing negetive thoughts against Buddha’s teachings And fit into the example of water and Vessel mentioned above.

Some lay Buddhists boast themselves to be the disciples of the holy great Masters.But their Dharma Practices is for gaining name and fame in the society. For outward exhibition they appear like lay Buddhists wearing saffron color dresses, chanting Mantras, rolling Rosary beads in their hands, craving for worldly desires in their minds! such a type of Dharma practices is a ” Grevious Failure “. and like a Physician with chronic Disease.

It should be observed Buddha’s wisdom is not attained by virtue of space, geographic location, and place or nationality but from Buddhist studies of Scriptures, contemplation and Right Dharma Practices.

In the end,I pray, ” Please empty me of negative thoughts and fill me with You and guide me in the path of Enlightenment.

Om Mani Padme Hum.

_____Dr. C H Lakshminarayan.


Bản tiếng Việt: (Việt dịch bởi Mật Diệu Hằng)

“Kính bạch Thầy tâm linh tôn quý,

Đạo sư Gampopa là một lương y nổi tiếng mát tay trước khi xuất gia. Với những trải nghiệm tâm linh cũng với kiến thức y khoa, Ngài đã chọn một hình ảnh rất ý nghĩa “bác sỹ giỏi bị bệnh kinh niên đánh gục” trong những lời dạy của Ngài để cảnh tỉnh học trò, giúp họ thực hành đúng Pháp.

Có một câu thành ngữ trong tiếng Anh nói về bác sỹ y khoa như sau:

Thầy khỏe thầy cứu được người

Đến khi thầy yếu chẳng ai cứu thầy

Câu này còn có ngụ ý khuyên bác sỹ nên chăm lo cho sức khỏe của mình trước khi chữa bệnh cho người khác. Con nghĩ rằng câu thành ngữ này cũng có thể phù hợp với tiêu đề “bác sỹ giỏi bị bệnh kinh niên đánh gục”. 

Khi con đọc bài viết của Thầy, con cảm thấy như Thầy đang ở bên cạnh dạy bảo con (giống như con vừa mới được hầu chuyện với Thầy). Con cảm thấy rất hoan hỷ, xúc động và Thầy truyền cho con cảm hứng để con chuyển hóa tâm từng ngày.

Trong niềm hoan hỷ, con xin phép Thầy cho con được viết một câu chuyện vui. Nếu câu chuyện con kể chưa phù hợp với ngữ cảnh này, con mong Thầy bỏ qua.

Có một bác sỹ nhận lệnh đến chữa bệnh cho một bệnh nhân đang ốm nặng,  nằm trong túp lều ở một khu rừng rất xa, nơi đó không có bất kỳ có cơ sở y tế hoặc phương tiện vận chuyển nào. Do vậy, vị bác sỹ đó phải đạp xe từ ngôi làng gần đó, nơi cách túp lều của bệnh nhân 2km với túi dụng cụ y tế trên tay.

Khi vừa đến nơi, bác sỹ mở túi dụng cụ y tế ra, ông lấy một ống tiêm và một lọ thuốc và bắt đầu dùng xi lanh để bơm thuốc vào ống. Người nhà bệnh nhân lo lắng và kiên nhẫn ngồi chờ bác sỹ điều trị cho người nhà của họ. Và thật ngạc nhiên, bác sĩ tự tiêm vào mình chứ không hề tiêm cho bệnh nhân. Và vị bác sỹ phân trần với người nhà bệnh nhân: “khi tôi đạp xe đến đây để chữa bệnh cho bệnh nhân, tôi đã kiệt sức; hơn nữa tôi bị hen suyễn mãn tính nên tôi phải tiêm cho tôi trước khi tôi điều trị cho bệnh nhân.”

Dr. C H Lakshminarayan

Tất nhiên, sau đó vị bác sỹ kia chữa trị cho bệnh nhân. Và khi đọc câu chuyện này, con nghĩ đến câu “bác sỹ bị bệnh kinh niên đánh gục”  và “Bác sỹ ơi, hãy chữa bệnh cho mình trước”

Không ai có thể trở thành một bác sỹ giỏi trong một thời gian ngắn mà phải trải qua một thời gian dài học tập tại một trường đại học y khoa. Một bác sỹ giỏi cần phải có kiến thức sâu rộng về y khoa cũng như phải có những trải nghiệm thực tế. Người đó cần được học bài bản từ vị Thầy của mình trước khi trở thành một bác sĩ giúp ích cho bệnh nhân. Nếu không thì chỉ là kẻ lừa đảo. Và những kẻ lừa đảo như thế này sẽ là gánh nặng của xã hội.

Tương tự vậy, Phật tử hay học trò phải kết nối liên tục với vị Thầy tâm linh tôn kính với lòng kính trọng và trân quý, để được học giáo lý Phật đà từ Thầy và thực hành tinh tấn theo đúng quỹ đạo chánh pháp. Chính sự kết nối liên tục với vị Thầy, cùng với việc tinh tấn hành pháp sẽ giúp học trò được chuyển hóa tâm. Ngược lại, học trò sẽ rơi vào tình trạng “bác sỹ bị bệnh kinh niên đánh gục” hoặc mắc tâm bệnh nặng nề khó có cơ hội chữa khỏi như căn bệnh “ung thư” – một dạng bệnh khởi phát khi các tế bào khỏe mạnh trong cơ thể phát triển bất bình thường và trở nên có hại cho con người.

Khi con đọc  các tấm gương của các vị Thầy Tây Tạng về việc sùng kính vị Thầy và tinh tấn hành pháp, con thấy rất hoan hỷ.

Đức bà Sogyal Yeshe hầu hạ thánh giả Liên Hoa Sanh (Padmashambhava) gần 16 năm. Thánh giả Dromtonpa hầu hạ thầy mình là đại sư Atisha suốt 17 năm dài. Đại sư Tông Khách Ba nghiên tầm kinh điển suốt 30 năm không gián đoạn. Tất cả những vị Thầy đó đều có lòng sùng mộ không dừng nghỉ, tu tập trên tinh thần “dùng trí tuệ làm nghiệp”, cũng như tinh tấn thực hành hành pháp theo đúng quỹ đạo chánh pháp, áp dụng pháp trong mọi hoạt động hàng ngày nên các Ngài ấy trở thành những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đạo pháp.

Thầy Gompopa dạy rằng nếu tâm hành giả chứa đầy những niệm tưởng tiêu cực, xấu ác, mặc dù họ có nhận được giáo lý siêu việt, họ sẽ không đạt được kết quả gì, không có sự chuyển hóa tâm, trừ khi hành giả từ bỏ những niệm tưởng tiêu cực, xấu ác và chuyển hóa tâm bằng cách thực hành pháp hằng ngày trong các hoạt động thường nhật, thì mới mong có kết quả.

Điều này cũng giống như những hình ảnh sau:

1, Đổ nước vào chiếc bình đã đâỳ; hoặc

2, Đổ nước vào chiếc bình úp ngược; hoặc

3, Đổ nước vào chiếc bình bị thủng.

Tất cả đều vô ích.

Lời dạy của Thầy dụ như là nước, bình chứa dụ cho tâm thức của học trò. Nếu học trò không tuân theo lời dạy của Thầy, thì dù cố gắng thực hành pháp cũng vô ích, giống như hình ảnh chiếc bình đầy, chiếc bình úp ngược và chiếc bình thủng. Thiện tinh tỳ kheo và Đề Bà Đạt Đa là học trò của đức Phật nhưng có tư tưởng xấu ác, chống lại những giáo huấn của đức Phật nên đã thất bại như hình ảnh ba loại bình chứa ở trên.

Một số Phật tử cư sĩ tự hào khoe khoang mình là đệ tử các Đạo sư vĩ đại. Nhưng hoạt động đạo pháp của họ chỉ với mục đích đạt được danh tiếng và tên tuổi trong xã hội. Nhìn hình thức bên ngoài, họ như một cư sĩ Phật giáo, mặc đạo phục, tụng chú, tay cầm chuỗi hạt nhưng tâm thì chất chứa tham vọng thế gian. Những kiểu thực hành pháp như vậy là “điều thất bại trầm trọng” là “bác sĩ bị bệnh kinh niên đánh gục”

Con hiểu được rằng trí tuệ Phật đà không phải do từ không gian, địa lý, vị trí mà có, phải khẳng định rằng do văn sở thành tuệ, tư sở thành tuệ, và tu sở thành tuệ, và có phương pháp thực hành đúng, chớ không phải do người tu nước nào, dân tộc nào.

Cuối cùng, con xin cầu nguyện: “Cầu nguyện Thầy giúp con đoạn trừ những niệm tưởng xấu ác và cho con luôn nghĩ nhớ đến Thầy cũng như dìu dắt con trên con đường tầm cầu giác ngộ”

Om Mani Padme Hum.

Kính thư!

Con – Bác sỹ C H Lakshminarayan.”


Related post: Lesson 13: A PHYSICIAN WITH CHRONIC DISEASE 

  1. Dear Dr C.H Lakshminarayan,

    I am delighted to read your writing.

    Absolutely, for a Dharma practitioner, an important thing is transforming mind basing following teachings from a respected Guru. Otherwise, they will belong to a group of 3 Vessel types. One is Full-filled vessel, second is upside down vessel, and third is leaky vessel.

    Regarding this part, I just want to repeat words Holy Guru did teach in “Lesson 13: A physician with chronic disease”

    “the practitioner does not follow the Buddha’s teachings. If he does, but fails to understand, just like an upside down vase; he understands but fails to practice, just like a cracked vase; he practices but fails to transform his mind, just like a dirty vase; he transform his mind but fails to follow the right orbit of Dharma, just like a water filled vase unable to contain any more drops of water”

    Thank you for your writing once again.

    May our Holy Guru and his consort live long for sake of all sentient beings.

    May all sentient beings achieve Buddha’s happiness.

    Om ah hum.

  2. Dear CH Lakshminarayan,

    I’m delighted with your sharing. Your experience as a doctor for almost a lifetime may give you the chance to learn how is the grievous failure of “a physician with chronic disease”. Your joke make me realize that the doctor should have good health so that he could cure the pantients. Similarly, as a Buddhist practitioners, we should have “spiritual health” by reading dharma – contemplating and practicing the teachings of the Buddha, the Sages, the Gurus before benefiting other beings.

    I suppose that we are now blessed with the innumerable advantages in “associating” with precious holy spiritual Masters on chanhtuduy.com by our Guru’ sermons, which “contain the teachings of the Buddha, Saints ad Sages, holy monks, not my his opinions” (quoting from http://chanhtuduy.com/a-few-words-on-chanhtuduy-com/). Hence, I thought that Guru had created such a good condition for his students, the rest thing was the seriousness of reading, contemplating, and practicing (by commenting) of us, not be like the three vessels aboved: a fully filled vessel or an up side down or a leaky one. By that way, our cure for mind disease should be effective so that we will not fall into the grievous failure “physician with chronic “ that Master Gampopa has warned.

    Thank you for your sharing. Hope we share more on chanhtuduy.com!

    May Guru and his consort good health and live long for the sake of all sentient beings.

    Om mani padme hum!

  3. Dear C.H Lakshminarayan,

    I am full of happiness over your article. It is a very useful and interesting one.

    Obviously, there are many Buddhist practioners who learn the Guru’s teaching with the wrong attitude like the upside down vessel and the leaky vessel. They try in vain to get the true meaning of the Lord Buddha without the guidance of the spiritual Guru. Although they may read so many of Buddhist scriptures or Guru’s teachings, they can not free from the “eight worldly winds”: praise and blame, success and failure, pleasure and pain, fame and disrepute. Why? Because they refuse to follow the spiritual Guru’s guidance. It is the type of “a physician with chronic Disease”.

    It is the chronic Disease with the name of the “eight worldly winds”: praise and blame, success and failure, pleasure and pain, fame and disrepute which makes the practitioners make grevious failure, leading them to wander in samsara. I am impressed by the wonderful and simple way of Guru devotion that you mention to cure the chronic disease. It is completely right. Because

    “The practice of all the bodhisattvas is to cherish spiritual friends,

    By regarding them as even more precious than one’s own body,

    Since they are the ones who will help to rid us of all our faults,

    And make our virtues grow ever greater just like the waxing moon.” (The Thirty-Seven Practices of All the Bodhisattvas by Gyalse Tokme Zangpo)

    Therefore, it is not by chance that Great Master Atisha taught: “until you have obtained enlightenment, the spiritual teacher is needed; therefore depend upon the holy spiritual teacher. Until you fully realize the nature of voidness, you must listen to the Teaching; therefore listen closely to the precept of the teacher. Merely understanding the Dharma is not enough to become enlightened, you must practice constantly”

    In short, it is so foolish for all Tantric practitioners to listen to the Guru’s teachings with the mind of the upside down vessel or the leaky vessel. Whoever they are, with such a wrong view on learning Buddhism, especially wrong attitude towards Tantric Guru on the path of Vajrayana, they surely get grievous failure with their chronic disease of the “eight worldly winds”. Relying on the spiritual Guru is the best way for Tantric practitioners to free from samsara.

    May our Guru and his consort have a good health and live long for the benefit of all sentient beings.

    Thank you so much for your sharing. I am looking forward to reading more of your writing.

    May you achieve all legitimate wishes and get the joy that arise on the path to enlightenment.

    May all sentient beings free from suffering and its causes.

    Om Mani Padme Hum.

  4. Mật Kính says:

    Dear CH Lakshminarayan,

    I’m delighted with your writing, and so impressed with your devotion toward Guru, and you know the way to avoid the disease like “ Physician with chronis Disease “, by connection and accociation with precious holy spiritual Master and learn the Buddha’s teaching and right Dharma practices continuously , then contemplation and Right Dharma Practies, and transform the mind and good way to practices by read and commnet on chanhtudy and  connect with Guru, connect with the pure environment to help us to accumulate more merit and get closer than the Englightenment and true liberation.

    May the Guru and his consort long live  for benefil for all sentient being

    May CH Lakshminarayan the blessing all the wishes and ultimate in next life

    May all sentient being achieve the happiness of Buddha’s nature

    OM AH HUM

  5. Dear Dr.CH Lakshminayan!
    I am full of happiness over your article.
    I am question myself why we need a Guru? And I think that we do clearly not understand the meaning of Dharma teachings, especially the hidden meanings that need clarification through commentary, without the explanations of a guru. Perhaps, you will agree with me that there is a big difference between learning something from a teacher and just reading about it in a book.
    The Buddha stated: “Take wisdom as the sole cause of practitioners”. Wisdom of practitioners can be attained only by following what the Buddha taught and not doing what the Buddha did not teach through Guru; unless the practitioners make the grievous failure and become “a physician with chromic disease.”
    May all awaken in enlightenment state! Om Ah Hum!

  6. Mật Chánh Tấn says:

    Dear C.H Lakshminarayan,

    I am delighted to read your article.

    From the doctor story and your sharing in the article, you cleverly linked to the Dharma perspective. Your sharing helps me understand the importance of having a spiritual teacher, a Guru, who will lead the disciplines on the path to liberation. Even a doctor, who wants to have a deep medical knowledge, also needs practical experience, especially learning carefully from his teacher. Also in Dharma, the disciplines can be considered as ‘patients” are taking “prescriptions”, which are spiritual methods of the Guru.  However, in order to have good effect from the “prescriptions”, the disciplines themselves need to obey to the Guru’s instruction, need to “take medicine” every day via practicing Dharma daily, simply by reading and commenting on chanhtuduy.com. In addition, the discipline’s proper devotion toward the Guru will be the important factor for the discipline to collect extensive merit and have activities of body, speech and mind in the right orbit round the correct doctrine of the Buddha.

    Thank you so much for your sharing. I am looking forward to reading more of your writing.

    May our Guru and his consort have a good health and live long for the benefit of all sentient beings.

    May all sentient beings achieve happiness of Buddha’s nature.

    Om Mani Padme Hum!

  7. Dear C.H Laksminarayan,

    I am delighted to read your writing. It was a thorough thinking on the field itself and its connection in our Guru’s lecture ideas. Actually, I did wonder that the doctor is healing for many patients during his life, then what will happen when he himself has a grave illness. The mentioned joke is well-explained that he also needs to cure himself before giving treatments to others. The doctor who is just working under the theory will hardly be a good (and high-skilled) one because he has never been experienced (at least with many of his patients) before giving treatments. Similarly, many Buddhists seem to be more of a speaker than a practitioner in their daily Dharma practice. Thanks to our Guru’s teachings and practice method, we are “trained” with daily practice so that we can easily adapt Dharma into life and make it perfectly harmonized.

    Thank you for sharing your profound writing. I am looking forward to seeing more of your articles.

    May all the sentient beings achieve the Buddha’s happiness.

    Om Mani Padme Hum.

  8. Dear C. H Lakshminarayan,

    I’ve already read your interesting and beneficial article.

    I entirely agree with you that Buddha’s wisdom is not attained by virtue of space, geographic location, and place or nationality. It is generated only by studying scriptures, contemplation and right Dharma practices. However, this process can be shortened when Buddhists follow a Guru with compassion and wisdom. Without his guidance, it is really hard for disciples (especially tantric practitioners) to remove negative thoughts on daily life and succeed on the path to liberation.

    Thank you for your profound sharing.

    May all sentient beings achieve the happiness of Buddha’s nature.

    Om Mani Padme Hum.

     

  9.  Tantra Mahavita says:

    QUERIDO Y AMADO LAMA :   Aunque parezca increible conoci a mi Guru por Facebook …Desde ese dia 18 /5/ 2015 ..Mi vida cambio radicalmente . Gracias a su tremenda Compasion , Sabiduria , Paciencia , Bondad …Que cada dia practicamente todo el dia …El Guru , estaba ahi …Entonces el represento a el Buda , Dharma y la Sangha . Paso algo extraño , mi mente , mi practica , solamente , eran en este medio….El.. con su tremenda Sabiduria supo guiarme al camino mas maravilloso que un ser humano puede hacer …a reconocer al vasto y  profundo , SER CONCIENTE DE LA CONCIENCIA …Que puedo decirte Amado y Precioso Guru …PROFUNDO AGRADECIMIENTO …Que tengas salud y puedas vivir muchos años para  ser de beneficio para todos los seres sientientes …Que todos los seres encuentren la felicidad y sus causas …OM MANI PADME HUM

  10.  Tantra Mahavita says:

    QUERIDO LAMA : Solamente con conocer al Guru ,nuestras aflicciones mentales, oscurecimientos ,emociones negativas …no desaparecen por milagro. Solo estudiando las escrituras ,la contemplacion  y las practicas correctas del Dharma …Ademas  siguiendo al Guru , con su compasion y sabiduria nos guia en la practica correcta del Dharma .Debemos entrenarnos con la practica diaria para que podamos adaptar facilmente el Dharma a la vida. Resumiendo …sino transfomamos nuestra Mente ,somos como Un Medico con enfermedad Cronica…Que el Guru tenga salud y pueda vivir muchos años para beneficio de todos los seres sensibles. Que todos los seres esten libres de sufrimiento y sus causas. Que todos los seres encuentren la felicidad y sus causas. OM MANI PADME HUM

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

DMCA.com Protection Status