Jan 30, 2019

Posted by in BÀI MỞ, Ứng dụng thực hành | 214 Comments

NẮNG XUÂN VỀ NƠI ĐÂY (Bài mở)

NẮNG XUÂN VỀ NƠI ĐÂY (Bài mở)

NẮNG XUÂN VỀ NƠI ĐÂY

Sáng nay trời hanh hao, gió nhẹ thoảng qua từng đợt. Ngày Tết diệu kỳ với thế gian, dòng người nô nức ngoài đường và cũng rộn rã trong nhà cho bửa cơm thân tộc. Đó đây bài hát “Happy New year” vang vọng với giai điệu êm đềm, da diết khiến cho ai đó đang là lữ khách đường xa, không khỏi nao lòng hoan khúc “Trở về mái nhà xưa” . Tôi tự hỏi: “Đã bao lâu mình chưa trở về đón Xuân ở quê nhà? Chắc là quá lâu đến độ không thể nhớ! Trong vạn kiếp luân hồi trầm sinh này, tôi đã trôi qua với bao lớp diễn nhân sinh, khi làm quỷ,  khi đọa địa ngục, lúc lên mà thú, thời điểm có được làm người, hiếm khi được đến cõi trời, cõi thần. Tôi đi khi làm người, tôi trôi trong kiếp cá, tôi bay trong kiếp trời, tôi biến hóa trong kiếp quỷ thần, và hãi hùng nhất là tôi bị đọa trong ngục tối hàn băng cho đến hỏa ngục cực nóng. Chợt nhớ đến ai đó ta thán: “Với tôi tất cả đều vô nghĩa. Không có gì ngoài nỗi khổ đau”!

Rua lot bong cay

…được làm người trên cõi đời với đặc ân “rùa mù lọt vào bọng cây”..

Một ngày kia, tôi khóc oe oe trong nôi, được làm người trên cõi đời với đặc ân “rùa mù lọt vào bọng cây”.. Tôi không biết đó là may mắn tột cùng vì thân người quý hiếm. Tôi để dòng đời trôi ngược theo hải lưu của đại dương ganh đua, đố kỵ, hiếu danh, háo thắng. Hơn nửa đời người bạc tóc khiến tôi vật vờ trong cơn gió phù sinh. Tuổi ấu thơ với bao niềm tủi nhục, chứng kiến cảnh nhà bi đát như mái lều dột nát từ trên. Trưởng thành rồi cũng chẳng được gì ngoài hai chữ do người đời tặng cho là “thầy giáo”, trong một thời kỳ “giáo viên” là đối tượng đáng được thương hại.



Đối với bạn đọc:
Vui lòng đăng nhập để xem tiếp nội dung bài viết. (Danh sách bài cho bạn đọc chưa có tài khoản tại đây).

Existing Users Log In
   
DMCA.com Protection Status