Mar 23, 2015

Posted by in Giáo điển | 21 Comments

RÕ THÊM MỘT GÓC NHÌN VỀ “TẬN DỤNG CUỘC ĐỜI”

Kính bạch Thầy!

Con vô cùng hoan hỷ khi nghe bài giảng “tận dụng cuộc đời” của Thầy. Bài giảng rất sâu sắc và ý nghĩa, giúp con hiểu được rất nhiều điều trong cuộc sống cũng như trong con đường học Phật. Điều con tâm đắc nhất là nhận được bài học về “phước huệ song tu” thông qua việc thực hiện 16 động tác Bồ đề tâm để được an lạc đời này, cực lạc đời sau.
Con người thế gian thường nghĩ đến cuộc đời dài trung bình là 100 năm, như nhà thơ Nguyễn Du viết:
“Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau”
Với 100 năm cuộc đời đó, con người thế gian đã sống với ba đời sống cùng một lúc: đời sống vật chất, đời sống tinh thần và đời sống tâm linh. Đời sống vật chất là những gì phục vụ để nuôi tấm thân tứ đại và những tiện nghi bên ngoài, đời sống tinh thần bao gồm đời sống tâm lý, tình cảm, đạo đức. Đời sống tâm linh là khuynh hướng thực hành pháp, tin tưởng theo các bậc vĩ đại, thánh nhân, thần, quỷ và bậc giác ngộ tối thượng: đức Phật.
Đại đa số người dân hiện nay đều có đời sống vật chất khổ cực, lo miếng ăn từng ngày. Gánh nặng cơm áo gạo tiền không chỉ đè lên vai người lao động chân tay, mà ngay cả tầng lớp trí thức cũng không thoát được sự nghèo đói “cơm áo không đùa với khách thơ”. Cái khổ của nghèo đói thường trực hằng ngày hàng giờ. Ra đường là con có thể cảm nhận được ngay: hình ảnh chị gái buôn thúng bán bưng, đi chợ từ sáng sớm tinh mơ đến chiều mới về nhà để lo hai bữa cơm gia đình, hay cô công nhân ở các nhà máy, chưa đến tháng đã không đủ tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền sinh hoạt phí, hoặc các bác nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, quanh năm suốt tháng không biết đến một bữa thịt rượu, hay anh kỹ sư lao động cật lực không đủ tiền nuôi vợ con. Những con người đó cái ăn cái mặc còn chưa đủ thì đời sống tinh thần làm sao tốt được? Vì loanh quanh với cái nghèo nên tâm lý không thể thoải mái, tình cảm thì khô khan, đạo đức khó mà làm việc thiện được, như Kinh Bát đại Nhân giác nói: “nghèo khó kết chặt với duyên ác”.

Đối với những người may mắn sinh ra trong điều kiện vật chất tốt, sống trong giàu có, nhung lụa thì đời sống tinh thần của họ có tốt đẹp không? Họ cũng phải sống một đời sống tinh thần khổ sở như những người nghèo. Đã có biết bao nhiêu chuyện các cô tiểu thư tự tử vì tình, các cậu công tử chán nhà đi bụi. Giàu thì kèm với ái ngã lớn, tăng ngũ dục, đạo đức đi xuống.
Như vậy, dù nghèo hay giầu thì cuộc sống của người thế gian thực sự là đau khổ “cõi sinh tử rực lửa, vô lượng khổ vây quanh” ( kinh Bát đại Nhân giác). Khi con người ta cảm thấy bế tắc quá, không tìm được câu trả lời cho cái khổ của bản thân thì họ tìm đến với đời sống tâm linh, đó là thực hành các bài pháp, bài cúng theo những đối tượng mà họ cho là bậc vĩ nhân, thần thánh, phật pháp. Nhưng trong thời kỳ mạt pháp này, tà giáo đội lớp chánh pháp, mê tín dị đoan đầy dẫy trong tăng đoàn. Con người khó phân biệt giữa chánh tà, chân ngụy nên con người dễ lầm, dễ bị sa vào cái bẫy của Quỷ thần do cái tâm vì Danh và Lợi gây ra.
Danh và lợi chính là mục đích sống mang tính cá nhân của mỗi con người. Họ tận dụng và tận hưởng danh và lợi trong suốt cả cuộc đời. Người mong có danh để có lợi, người muốn có lợi để mua danh. Chính cái khuynh hướng đó đã làm cho họ đau khổ trong đời sống thế gian và làm cho cuộc đời của họ trôi qua một cách vô nghĩa. Và vòng tròn luân hồi lại tiếp diễn. Cái vòng tròn luẩn quẩn đó sẽ không bao giờ ngừng nếu như họ không giác ngộ được.
Bên cạnh đại đa số những con người sống ích kỷ đó, còn một vài người sống vì nước, vì dân. Họ chính là những danh nhân mà tên tuổi của họ vẫn còn lưu truyền mãi như: Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt và gần đây nhất là Đại Tướng Võ Nguyên Giáp với chiến thắng Điện Biên, vang dậy toàn cầu. Những người đó họ sống toàn tâm tận ý về đất nước con người của họ. Họ sống một cuộc đời thật ý nghĩa, nhưng khi về với cát bụi, họ cũng chưa biết sẽ đi về đâu. Họ vẫn phải chịu ảnh hưởng của bánh xe luân hồi dù rằng họ có thể lên cõi cao hơn loài người như cõi trời dục giới chẳng hạn.


Vậy thì, làm sao giải quyết được vấn đề vật chất đầy đủ, tinh thần an lạc và có một đời sống tâm linh chánh đạo để dừng lại bánh xe luân hồi? Tất cả những vấn đề đó sẽ đạt được khi chúng con đi theo bước chân Phật, đi theo bước chân Thầy, trở thành một hành giả tu Phật.
Ai đã học Phật thì đều hiểu được rằng tất cả mọi chúng sanh đều bị chi phối bởi luật nhân quả vô cùng công bằng. Kiếp này còn nghèo khổ về vật chất và tinh thần đều cho nghiệp của kiếp trước mà phải trả. Vì vậy, muốn đỡ khổ hay hết khổ phải tu để tạo nghiệp thiện, dứt nghiệp ác. Vấn đề ở chỗ là làm thế nào để tu đúng theo quỹ đạo chánh pháp và phù hợp với điều kiện, cuộc sống của bản thân?
Nghe đến tu là mọi người nghĩ ngay đến vào chùa để thực hiện những khóa tu nghiêm ngặt, phải ăn chay, không được ăn mặn, phải luôn tụng kinh niệm phật mà bỏ qua quá trình nghiên tầm giáo điển. Có người nghĩ rằng thời gian còn nhiều, công việc bận rộn, khi nào rãnh mới tu, hoặc về già mới lên chùa,…Còn rất nhiều lý do nữa để đường tu của chúng sanh luôn gián đoạn.
Nhưng đến khi người tu Phật thành tâm tu tập, hiểu được vì ít phước, thiếu phước nên cuộc đời mới thăng trầm, cuộc sống gặp nhiều bất trắc, gặp nhiều tại họa nên họ quyết tâm tu phước để cuộc đời bớt khổ đi. Họ bắt đầu bằng những việc: bố thí, cúng dường, đúc tượng Phật, đi làm thiện nguyện,..Nhưng chỉ có một điều là họ thực hành pháp Bồ đề tâm đó với sự tính toán, mong cầu tài sản, vật chất,..giống như một cách trao đổi. Với tâm vị kỷ nên phước báu nhận lại rất ít. Khi ấy con người ta đâm ra sân hận vì tiền tài bỏ ra nhiều mà phước báu không thấy đâu, rồi dẫn đến chán nản và bỏ theo ngoại đạo.
Chúng con thật là may mắn và có phước báu lớn trong đời này vì đã được gặp vị Thầy từ bi và trí tuệ dạy bảo chúng con trên con đường tu Phật. Nhờ sự chỉ bảo của Thầy, chúng con hiểu được “Có được thân người với mười tám tự do và cơ hội quả thật là qúy hiếm như rùa mù lọt vào bọng cây” và cuộc đời “chỉ dài như một hơi thở” nên phải biết quý trọng và tận dụng thân người quý hiếm này để tu tập, để sống có ý nghĩa nhất dù thường xuyên phải đối mặt với sự bận rộn hàng ngày.
Với phương pháp sư phạm đầy trí tuệ, Thầy đã ban cho chúng con một phương pháp tu phước tối thượng “16 động tác Bồ đề tâm”. Thầy hiểu được cuộc sống bận rộn vì mưu sinh nên chúng con không thể vào chùa tu tập. Vì vật chất chưa đầy đủ nên chúng con không thể tham gia đúc tượng, thiện nguyện. Và đặc biệt, Thầy hiểu tâm chúng sanh vô minh như chúng con thì tham sân si còn nhiều, “hạ tiện” còn lắm nên dù có tu phước theo cách bố thí, thiện nguyện,.. thì cũng chỉ cầu nguyện cho cá nhân, cho ái ngã thôi, chứ có bao giờ biết mở rộng tâm cho người khác đâu.
Phương pháp tu phước qua việc thực hiện 16 động tác Bồ đề tâm quả là lợi lạc vô song, không thể nghĩ bàn. Tất cả các niệm khởi lên đều vì chúng sanh. Nhân vô lượng vô biên thì Quả vô lượng vô biên, đó chính là luật tắc Nhân – Quả. Khi chúng con phát niệm cầu nguyện cho tất cả chúng sanh, có nghĩa là chúng con đã thực tập tu hành pháp vô ngã, không còn vì mình nữa mà là vì chúng sanh. Chúng sanh ở đây dùng cho 6 loài. Vì vậy, công đức tích lũy được sẽ có từ 6 loài, công đức đó là vô lượng vô biên, không thể nghĩ bàn. Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật có dạy:”Nhược Bồ Tát ư pháp, ưng vô sở trụ hành ư bố thí. Sở vị bất trụ sắc bố thí, bất trụ thinh, hương, vị, xúc, pháp bố thí. Bồ Tát ưng như thị bố thí, bất trụ ư tướng. Nhược Bồ Tát bất trụ tướng bố thí, kỳ phước đức bất khả tư lượng”.
Nghĩa là nếu chúng ta không chấp bốn tướng: ngã, nhơn, chúng sanh, thọ giả, và không chấp sáu trần: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp, mà thực hành hạnh bố thí, thì phước đức không thể nghĩ, không thể lường được.
Khi thực hiện 16 động tác Bồ đề tâm chúng con đã thực hiện được việc “không chấp bốn tướng: ngã, nhơn, chúng sanh, thọ giả” vì khi ấy chúng con không hề nhận thấy mình đang cho và mình cho ai. Tất cả khởi niệm đều mong chúng sanh thành Phật, khi ấy chúng con thực hiện Bồ đề tâm vì tất cả chúng sanh nên cái ngã không còn. Và điều đặc biệt là chúng con không hề thấy vật mang đi bố thí, không bỏ tiền ra mua, không cảm thấy xót nên không có ý muốn đòi lại hay tiếc của. Bố thí xong rồi, không hề nghĩ đến nữa. Bên cạnh đó, 16 động tác Bồ đề tâm còn được thực hiện mà không chấp sáu trần: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp vì lúc khởi niệm chúng con không hề nghĩ đến hình tướng, âm thanh, tiếng nói của người thọ nhận mang tính cá nhân nữa nên không có tâm yêu ghét, phê phán hay đánh giá khởi lên. Do vậy tâm hoàn toàn thanh tịnh. Do đó Bồ đề tâm này đạt được sự thanh tịnh nên phước báu nhiều vô kể.
Một điều kỳ diệu nữa là 16 động tác này rất dễ thực hành vì nó luôn gắn liền với các động tác thường nhật. Dù bận rộn đến đâu thì cũng đều thực hành được. Từ khi mở mắt ra “cầu mong tất cả chúng sanh thức tỉnh với trạng thái giác ngộ”, đến các hoạt động như đứng lên “cầu mong tất cả chúng sanh có thân tướng của một vị Phật”, ngồi xuống “cầu mong tất cả chúng sanh đạt được Kim Cang tòa”, mặc quần áo” cầu mong tất cả chung sanh có đức khiêm tốn và ý thức hổ thẹn”, khi thắt dây lưng “cầu mong tất cả chúng sanh thắt cội gốc của điều lành”, khi ra đường “cầu mong con khởi hành trên con đường giải thoát tất cả chúng sanh”, lên dốc “cầu mong con đưa chúng sanh lên các cõi giới cao”, xuống dốc “cầu mong con giải thoát tất cả chúng sanh khỏi các cõi giới thấp”, khi ăn” cầu mong tất cả chúng sanh dùng được thực phẩm thiền định”, khi uống “cầu mong tất cả chúng sanh uống được tinh túy của cam lồ”, khi nhóm bếp “cầu mong tất cả chúng sanh thiêu rụi cảm xúc của phiền não”, khi mở cửa “cầu mong tất cả chúng sanh mở cửa vào thành phố của giải thoát”, khi đóng cửa “cầu mong tất cả chúng sanh đóng lại cánh cửa đi vào cõi thấp”, khi buồn “cầu mong đau khổ của tất cả chúng sanh được lắng dịu”, khi vui, hạnh phúc “cầu mong tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh”, cho đến khi đi ngủ “cầu mong tất cả chúng sanh thành tựu trạng thái tuyệt đối”. Mỗi một lần ăn uống, ngủ, nghỉ, đi lại,… nhìn thì phàm phu nhưng lại là hành động cao quý vì đang thực hành pháp – Thiền trong trạng thái động. Ăn uống, đi đứng, nằm ngồi,.. chúng con đều cầu nguyện giúp chúng con luôn ở trạng thái chánh niệm. Đó là cầu chúng sang thành phật với toàn động tác thành Phật. Chỉ bấy nhiêu động tác vô cùng đơn giản, không tốn kém một xu nào mà chúng con đã có một ngày an lạc vì đã tích lũy được vô vàn phước báu và trí tuệ. Khi tâm luôn hướng về chúng sanh tức là tâm của chư Phật, chư Bồ Tát. Đó chính là Niết Bàn.
Chỉ có vị Thầy tâm linh từ bi và trí tuệ mới lộ xuất cho chúng đệ tử 16 động tác Bồ đề tâm trí tuệ và phước báu không thể nghĩ bàn như thế. Áp dụng bài pháp đó không ngừng nghỉ, thực hành lần lượt để tích lũy công đức vô biên. Hành giả tu Phật lúc này không chỉ vì nước, vì dân mà vì tất cả chúng sanh. Bài pháp đơn giản nhưng vô cùng quý báu ấy đã giúp chúng con hàng ngày thực hiện được “phước huệ song tu” để được an lạc đời này, cực lạc đời sau.
Chúng con xin cúi đầu đảnh lễ tri ân Thầy vì bài pháp quý giá này.
Chúng con cầu nguyện cho Thầy Cô trụ thế lâu dài vì lợi lạc chúng sanh.
Cầu mong tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.
Om Mani Padme Hum!

Mật Diệu Hằng


Vui lòng đăng nhập để xem tiếp nội dung bài viết. (Danh sách bài cho bạn đọc chưa có tài khoản tại đây). Please login to read more... (Posts for whom haven't owned account are here)

Existing Users Log In
   
DMCA.com Protection Status