Jul 5, 2019

Posted by in Giáo điển | 74 Comments

Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” (Kỳ 3)

Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” (Kỳ 3)

Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” (Kỳ 3)

Các trò thân mến!

Trong Kỳ 2 chúng ta hiểu được nguyên nhân luân hồi bắt nguồn từ những tri kiến luân hồi, gọi là tà kiến do các vị giảng sư “tám chuyện” chớ không phải là những giảng sư chân chánh. Vì sao? Như Thầy đã luận kiến họ thiếu Y phương mình nên chuẩn bệnh sai dẫn đến việc ghi toa thuốc không phù hợp, tâm bệnh của nạn nhân chẳng những không khỏi mà còn gây ra nhiều phản ứng phụ. Vì sao họ thiếu Y phương minh?Bởi vì họ không vững về Nội minh, tức là tri kiến giải thoát, tức là tuệ tri chánh lý. Điều này giống như chàng sinh viên Y khoa sơ sài hoặc không chuyên cần học tập và thực tập trong chuyên môn của mình, nên sau khi ra trường bối rối trước diễn biến của bệnh trạng, chuẩn đoán sai bệnh dẫn đến hậu quả.

Các trò thân mến!

“Ái ngữ” – “Ái” ở đây không phải là “dễ nghe”, “êm tai” mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp

Tuy Y phương minh và Nội minh đóng vai trò quyết định nhưng khi một tỳ kheo hoằng dương chánh pháp luôn cần nắm vững “Thanh minh”. Nên hiểu,  “Thanh minh” không những nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn bao hàm cả hình thức ngữ âm biểu đạt. Trong những bài học dạy về kỹ năng khẩu ngữ, Đức Phật dạy môn đồ, nhất là những ai trực tiếp giảng pháp hay giáo hóa chúng sanh, cần phải “ái ngữ”, một trong 4 phương tiện nhiếp chúng gọi là “Tứ nhiếp pháp”. “Ái” ở đây không phải là “dễ nghe”, “êm tai” mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp. Chúng sanh dễ nhầm lẫn “ái ngữ” là êm ái cho nên mới mắc lưới tà sư giả giọng nai vàng ngơ ngác hay giọng điệu khoan hòa một cách giả tạo.

Vì sao? Bởi vì nhầm lẫn tai hại của bệnh nhân là nghe “bùi tai” bởi lời nói dịu êm của bác sĩ dỏm như “tiến sĩ Y khoa” như kiểu nói của lang băm Ngô Đức Vượng. Hoặc là cho đến khi vụ việc nổ ra người ta mới biết bác sĩ Cát Tường nhưng ” chẳng may mắn” mà lại mang đến tai họa cho bệnh nhân, không ít lang băm bị tổ trác sau khi bị Thanh tra Y tế đến kiểm tra như trường hợp Ngô Đức Vượng. Tịnh tiến qua đạo pháp, nhiều, khá nhiều vị tăng ni dùng cách nói dịu êm, chỉnh lượng âm giọng, chậm rãi khoan thai; hoặc cao giọng hùng hồn, chí khí ngất trời mà đạo hạnh thấp lè tè như ngọn cỏ.., khiến chúng sanh tin lầm như con hươu nghe tiếng nhạc bị thợ săn bắt gọn.

Ngài Wanko Yeshe Norbu

Do vậy, không ngẫu nhiên ngài Wanko Yeshe Norbu cũng khuyên đạo chúng: Những người có tri kiến xấu nghĩ rằng người truyền pháp bằng một giọng nói nhẹ nhàng và âm điệu từ hòa là từ bi, là những vị Bồ Tát đích thực. Con nên nhớ rằng một số người sử dụng thủ đoạn bằng cách thay đổi giọng nói của họ để làm cho âm thanh nhẹ nhàng và từ tốn. Nhiều người bị lừa khi nghe tiếng nói của họ và xem họ như là hóa thân của chư Bồ Tát. Trên thực tế, họ cố ý tạo ra một kiểu nói làm ra vẻ từ bi. Tất cả các pháp họ giảng thì mang tính ngoại đạo hơn là chân lý tối hậu và đi ngược lại những lời dạy của kinh điển. Vì thế, con không nên nghĩ rằng một người giảng pháp bằng một giọng nói nhẹ nhàng thì chắc chắn là một vị Bồ Tát. Cho dù một người nói bằng giọng nhẹ nhàng hay quát tháo thì đó không phải là yếu tố quyết định ông ta là một vị Bồ Tát hay không. Việc một ai đó là vị Bồ Tát thật hay giả được quyết định bởi những nguyên tắc của Phật pháp. 

Các trò thân mến!

Tà sư như những con trùng ăn thân sư tử

Biết trước sau này nhiều tà sư như những con trùng ăn thân sư tử, dùng thế trí biện thông bên cạnh “tà thanh” mà dẫn dụ đồ chúng vào hành trạng phi pháp, nên Đức Phật dạy về “chánh ngữ” là lời nói đúng chánh pháp cũng với ý nghĩa này, và người giảng bài phạm phải điều giới về “chánh ngữ” khi họ nói lời ác ngữ, thô ngữ, vọng ngữ, lời nói lưỡng thiệt (hai lưỡi), trong đó cách nói ngạo mạn “tự ngôn chứng thánh”, “tự ý lập ngôn” là điều tối kỵ. Chuẩn mực lời giảng hay lời nói như sau:

 

 

 

“Dù nói hàng ngàn lời vô ích, không bằng chỉ nói một lời đúng Chánh Pháp.( kinh Pháp cú)

 

 

 

 

“Không nên nói lời vô nghĩa. Phải giữ gìn lời nói. 
Lời nói phải chân thật, đúng lúc, hợp Chánh Pháp, ích lợi cho mình cho người”( kinh Hoa nghiêm)

 

 

 

Mượn gió bẻ măng

Từ những điểm tham chiếu này, chúng ta nghe bài giảng có nhiều câu chuyện đời, dù là hài hước, dù là cảm động, thậm chí dù là sâu sắc về con đường lập thân, thành danh thế gian, cũng chẳng phải là lời nói của người con Phật đang đăng tòa thuyết pháp. Không ít giảng sư mượn gió bẻ măng bằng cách nói về những chuyện huyền hoặc khó kiểm chứng như về ma quỷ, cô hồn, vong theo báo oán, soi kiếp trước, đoán kiếp sau…thiếu luận cứ, luận chứng. Bằng cách nói ma mỵ này, họ đã khoác lên pháp phục tỳ kheo một lớp áo “thầy cúng”, “thầy pháp”, khiến thính chúng nhầm lẫn đạo Phật với tà giáo quỷ ma. Đây là một sự phỉ báng đạo Phật gọi là “vọng ngữ” bởi vì đạo Phật không dạy người tu tìm hiểu thế giới siêu hình, chỉ dạy cho con người tri kiến giải thoát sau khi hiểu được “Tứ diệu đế”!

Ngay ở Trung Quốc, các bậc hiền triết của họ đã đưa ra nhiều khuyến cáo về âm giọng, chỉ ra những đặc điểm là “yếu huyệt” của từng loại giọng như “ Nữ hữu nam thanh tất hình phu khắc tử. Nam hữu nữ thanh tất tiện bần” (tạm dịch: Người nữ có giọng nam chắc chắn sẽ hại chồng, xung khắc con cái. Người nam có giọng nữ sẽ có tính bần tiện, đê hèn) / trích Tướng mệnh khảo luận của Vũ Tài Lục/ . Ngoài ra khi nói, giảng, tranh luận vị thầy đạo Phật không chỉ trọng “Thanh minh” mà bỏ qua “Công xảo minh” tức là ngôn ngữ cơ thể của họ. Vấn đề ấy đi vào chi tiết như thế nào Thầy sẽ đề cập trong Kỳ 4. Cầu nguyện khổ đau của tất cả chúng sanh được lắng dịu!

Chiều mưa trên đỉnh Phù Vân ngày 05/07/2019

Thinley- Nguyên Thành


Các bài liên quan:

Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” (kỳ 1)

Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” (Kỳ 2)

Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” (Kỳ 3)

  1. Mật Xuân Tưởng says:
    Kính bạch Thầy!

    Qua bài viết con hiểu được nguyên nhân luân hồi chính là do tri kiến luân hồi là tà kiến do các tà sư tám chuyện. Bởi vì họ không thấu hiểu tri kiến giải thoát tức là tuệ tri chánh lý cho nên họ đưa ra những nhận định sai lệch và gieo rắc tà kiến vào chúng sanh gây nên những hậu quả xấu dẫn đến luân hồi.

    Đức Phật dạy môn đồ giảng Pháp hay giáo hoá chúng sanh cần ái ngữ, ái ngữ ở đây không phải dễ nghe êm tai hay lời đường mật mà là ” đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và nhất là đúng chánh pháp” , tuy nhiên chúng sanh hay nhầm lẫn giữa ” ái ngữ ” và nói lời nhẹ nhàng dễ nghe cho nên những tà sư thường dựa vào đó mà nói lời dễ nghe đường mật để lừa gạt , gieo rắc tà kiến, vì thế không nên nhìn bề ngoài , nghe giọng nói giảng pháp nhẹ nhàng mà cho rằng đó là vị Bồ Tát, vị Bồ Tát thật giả không dựa vào lời nói nhẹ nhàng hay quát tháo.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om mani padme hum

  2. Mật Hạnh Giác says:

    Mô Phật!

    Kính Bạch Thầy, con đã đọc bài viết “Giảng bài khác với “tám chuyện” (Kỳ 3 ) rồi ạ.

    Qua bài viết này, con hiểu rằng “Ái Ngữ” không phải là “dễ nghe”, “êm tai”, mà là phải đúng đối tượng, đúng thời điểm, đúng chánh pháp. Con cảm tạ Thầy đã cảnh tỉnh chúng con trước những chiêu trò “giả giọng” ngây thơ, êm ái, nhẹ nhàng của những kẻ Tà Sư nhưng bản chất là sự đạo đức giả nhằm lôi kéo đồ chúng, nhằm khoác lên mình vẻ đạo mạo thánh thiện.

    Bạch Thầy, một người thợ săn khi muốn bắt một đàn chim sẽ dùng đến một con chim mồi, hoặc họ tự giả tiếng chim. Khi đàn chim nghe thấy tiếng êm ái nhẹ nhàng của đồng loại liền sà xuống thì lúc này đây đã rơi trọn vào tấm lưới của tên thợ săn gian ác. Trường hợp tương tự cũng xảy ra với những Phật Tử nhẹ dạ cả tin bị cuốn theo những lời ngon ngọt, nhẹ nhàng của các Tà Sư mà rơi vào tấm lưới luân hồi. Con tán thán vị Thầy đã chỉ ra những trường hợp như ông “tiến sĩ dởm” Ngô Đức Vượng. Tưởng là “lương y” nhưng hóa ra là “lang băm” khi mọi điều có vẻ “khoa học” mà ông ấy nói đều là bịa đặt và bám chấp.

    Bên cạnh đó, có những Tỳ kheo đạo Phật khi giảng Pháp toàn lôi những chuyện quyến thuộc luân hồi ra nói như phải thương cha, kính mẹ, phải báo hiếu, phải sống biết nhường nhịn,…Nói chung là những mẩu chuyện sướt mướt, sến rện nhưng đánh vào tâm lý chung, lấy nước mắt khán giả là chủ đề “tủ” các tỳ kheo này chứ không phải Chánh Pháp nhà Phật. Lại có người lôi toàn chuyện đao to búa lớn ra nói như thế giới thế nào, tổng thống này, chủ tịch kia ra sao, nhưng hành vi ông ta hoàn toàn tệ hại, tri kiến thì cạn cợt.

    Kính Bạch Thầy, hiện nay các khóa luyện giao tiếp, các khóa kỹ năng mềm rất nhiều và một chùa ở quận 10, TPHCM còn mở cả lớp dạy kỹ năng thuyết trình, kỹ năng giao tiếp. Thế nhưng nhìn vào trình độ của vị thượng tọa ở đó thì con chỉ biết lắc đầu khi ông ấy nói toàn là chuyện xuyên tạc và phỉ báng Chánh Pháp. Như vậy tất cả kỹ năng ấy chỉ là tiểu xảo trong khi Nội Minh của người tu tập không có, không thể đưa đến Ái Ngữ chân chánh như vị Thầy đã chỉ ra đem lại lợi ích cho chúng sanh.

    Con tán thán vị Thầy đã nhiều lần cất lên tiếng sư tử hống oai dũng giữa khu rừng Tà kiến, làm kinh hồn tán đởm những thế lực Tà Sư, Tà Quyền, đang cố gắng ru ngủ chúng sanh vào trong cạm bẫy của chúng.

    Con cảm tạ vị Thầy vì bài viết lợi lạc này. Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe Thầy Cô trường thọ vì lợi lạc và hạnh phúc chúng sanh.

    Nguyện cho chúng sanh tỉnh thức trạng thái Giác Ngộ.

    Om Ah Hum.

  3. Mật Tấn Giác says:

    Kính bạch Thầy!

    Con hoan hỷ được đọc bài viết mới của vị Thầy ” Thư gửi các trò 291: Giảng bài khác với “tám chuyện” (Kỳ 3)”. Con tán thán bút lực, trí tuệ và Bồ Đề tâm của vị Thầy  khi tiếp tục giảng luận cho chúng con về các phương tiện thiện xảo trong Ngũ Minh nhà Phật. Ở Kỳ 2 của loạt bài viết này, con hiểu được khi những vị Giảng sư thiếu đi Y phương minh nên dù “giáo pháp đúng” nhưng “phương pháp sai” thì vị giảng sư đó không thể giúp chúng sanh chữa khỏi bệnh tâm, đoạn trừ mọi khổ đau nơi cõi Ta bà. Nguyên nhân của việc này được vị Thầy từ bi chỉ ra là nắm không vững về Nội minh (tri kiến giải thoát, tuệ tri chánh lý). Do vậy, những lời họ thuyết giảng không vững chắc, không đi vào bản chất vấn đề, vòng vo tám chuyện những chủ đề không đưa đến sự giải thoát, tựa như đơn thuốc chỉ có chữa được những biểu hiện bên ngoài, không trị được gốc rễ bệnh, thậm chí còn gây tác dụng phụ, hậu quả bệnh ngày càng trầm trọng hơn.

    Qua bài viết này con hiểu thêm được Thanh minh (Tất cả những gì thuộc về âm thanh được sử dụng để làm vui lòng chúng sanh, để chúng sanh thọ lạc) là một phương tiện thiện xảo hỗ trợ đắc lực cho một vị Thầy (tỳ kheo hoặc cư sĩ) trên bước đường hoằng dương chánh pháp. Và “Ái ngữ” một trong bốn phương tiện nhiếp chúng “Tứ nhiếp pháp” với ý nghĩa là nói đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và quan trọng nhất là đúng theo quỹ đạo chánh pháp. Con cảm tạ vị Thầy đã từ bi cảnh tỉnh chúng con chớ vội tin vào những lời lẽ “êm tai”, nhẹ nhàng mà rơi vào bẫy của những kẻ tà sư đội lốt tu hành, những kẻ đạo đức giả với hình tướng bên ngoài là chùa to, công lớn, đầu trọc áo vuông, cao tăng, tiến sĩ Phật học. Như Đức Phật dạy trong Kinh Pháp cú “Dù nói hàng ngàn lời vô ích, không bằng chỉ nói một lời đúng Chánh Pháp”. Mới đây thôi, vị Thầy đã khai thị cho chúng con những “đại diện tiêu biểu” cho những điều nói lời bịa đặt, bám chấp, dài tay lạm bàn ván đề chính trị hay của các tông phái khác mình biết “không rành”, ” tự ngôn chứng thánh” và “tự ý lập ngôn”, rao rảng tà kiến, tà thuật như TS, TT. Thích Nhật Từ, ĐĐ.Thích Thiện Thuận, Thích T.T Minh,…; như vị Phật tử lang băm, tiến sỹ dởm Ngô Đức Vượng, dịch giả Nguyễn Minh Tiến, BBT Thư viện Hoa Sen…

    Con cảm tạ vị Thầy đã không dừng nghỉ hoạt động tác pháp chiếu quang, đả tà xây chánh  với tinh tần “chở bao nhiêu đạo thuyền không thẳm, đam mấy tà sư bút chẳng tà”, lan tỏa ngọn đuốc Trí huệ Phật đà đi khắp muôn nơi để chúng sanh hữu tình có được cơ hội lìa mê về giác. Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô trụ thế lâu dài vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh hữu tình.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh uống được tinh túy Cam lồ.

    OM MANI PADME HUM

  4. Mật Giu Se says:

    Kính Bạch Thầy !

    Con hoan hỷ và cảm tạ với bài giảng của Thầy . Con hiểu được rằng lời nói có một sức mạnh rất lớn, do đó nói một lời ý nghĩa còn tốt hơn nói ngàn lời vô nghĩa . Như Thầy đã dạy chánh kiến là cực kỳ quan trọng và mọi đau khổ đều bắt nguồn từ tà kiến, vậy nên Thầy đã lập nên căn phòng Duy Ma Cật để chúng sanh có thể trang bị chánh kien mà thoát khỏi bọn tà sư quái ác . Con cũng hiểu rằng do tập khí luân hồi mà nhiều người chỉ thích nghe những lời êm dịu những thứ mà họ muốn nghe mà quên mất rằng đó là một trong lý do mà họ bị bẫy trong luân hồi, như chú nai quá sức ngây thơ mắc mưu tà sư . Con thấy mình may mắn khi chưa từng bị lừa như thế thì đã gặp được Thầy, nếu không gặp được Thầy con sợ mình cũng bị lừa gạt rồi, điều cần thiết là con phải cần nâng cao chánh kiến thông qua những bài viết trên chánh tư duy .

    Cầu nguyện chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh !

    Om mani padme hum !

  5. Mật Chánh Tấn says:

    Kính bạch Thầy!

    Con hoan hỷ được đọc bài viết này ạ. Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi luận giải, giúp con hiểu rõ hơn được tầm quan trọng và mối liên hệ sâu sắc giữa Y phương minh và Nội minh. Trong bài viết ở kỳ 2, Thầy đã chỉ dạy “Y phương minh” là thuật ngữ hiểu như là y thuật, phương tiện giúp chuyển những trạng thái xấu sang trạng thái tốt, và “Nội minh” đề cập tới tri kiến giải thoát, tuệ tri chánh lý. Nếu như thiếu một trong hai hoặc cả hai cũng giống như một sinh viên Y khoa thiếu kiến thức, thiếu kĩ năng và phương pháp chuyên môn cần thiết, khiến cho việc chuẩn đoán sai bệnh, sử dụng sai phương pháp dẫn đến hậu quả. 

    Đến bài viết này, con được hiểu thêm về “Thanh minh”: không chỉ đề cập tới nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn về cả hình thức ngữ âm biểu đạt. Con hiểu được rằng điểm quan trọng ở “Thanh minh” là sử dụng ngôn từ một cách đúng đắn: đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và đặc biệt là đúng chánh pháp, chứ không phải đề cập tới việc sử dụng âm điệu, âm lượng ra sao. Trong thời mạt pháp này, có những tà sư, kẻ tà kiến cố tình uốn lưỡi mình, sử dụng ngữ điệu êm dịu mà nói lời ác ngữ, thô ngữ, vọng ngữ, nói lời hai lưỡi, sai lệch với quỹ đạo Chánh pháp như tiến sĩ Thích Nhật Từ, lang băm Ngô Đức Vượng khiến cho chúng sanh nhầm lẫn mà gieo nhân luân hồi. Bởi vậy, những điểm tham chiếu trong bài viết thực sự quan trọng giúp cho học trò, đệ tử chúng con và chúng sanh hữu duyên biết, hiểu được đâu là chánh, đâu là tà. Con cầu nguyện nhiều bạn đọc hữu duyên sẽ có cơ hội tiếp cận bài viết này để từ đó họ phân biệt đâu là lời nói đúng chánh pháp, đâu là lời nói gieo nhân tà kiến.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi chỉ dạy ạ. Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô trụ thế dài lâu vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum!

  6. Mật Chánh Tấn says:

    Kính bạch Thầy!

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi sách tấn ạ.

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô trụ thế dài lâu vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Om Mani Padme Hum!

  7. Mật Khánh Thảo says:
    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài : Thư gửi các trò 291 : ” BÀI GIẢNG KHÁC VỚI TÁM CHUYỆN ” ( kỳ 3 ) của Thầy rồi ạ.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi luận giải cho chúng con hiểu rõ vai trò quan trong của Y phương minh và Nội minh. ” Thanh minh ” không những nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn bao hàm cả hình thức ngữ âm biểu đạt.  ” Ái ngữ ” là một trong 4 phương tiện nhiếp chúng gọi là ” Tứ nhiếp pháp “. “Ái ” ở đây không phải là êm tai, dễ nghe mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, đặc biệt là đúng chánh pháp.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy và Cô. Cầu nguyện tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum

  8. Mật Phê Rô says:

    Kính bạch Thầy !

    Con hoan hỷ khi đọc thư gửi các trò 291 : GIẢNG BÀI KHÁC VỚI TÁM CHUYỆN (Kỳ 3)

    Con hoan hỷ khi được biết tuy Y phương minh và Nội minh đóng một vài trò quyết định nhưng khi tỳ kheo hoằng dương chánh pháp luôn cần phải nắm vững Thanh minh.

    Ái ngữ là một trong bốn phương tiện nhiếp chúng gọi là tứ nhiếp pháp . Ái ở đây không phải là dễ nghe, êm tai mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và nhất là đúng chánh pháp .

    Chúng sanh do nhầm lẫn ái ngữ tưởng là lời nói êm tai, dịu dàng cho nên bị sụp bẫy bởi những kẻ tà sư , những kẻ thầy lang băm như ông Ngô Đức Vượng .

    Con cầu nguyện cho nhiều chúng sanh được biết đến bài viết của Thầy để không bị mê lầm bởi tà sư, ác tri thức .

    Con cảm ơn Thầy đã viết bài .

    Con cầu nguyện Thầy Cô sức khỏe, trường thọ vì đại nghiệp phổ truyền Yoga Thanh Trí, làm lợi lạc tất cả chúng sanh .

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh được nương tựa bóng lành Thầy, Phật, Pháp, Tăng .

    Om Mani Padme Hum !

  9. Kính bạch Thầy!

    Con hoan hỷ được đọc bức thư số 291: “Giảng bài khác với “tám chuyện” (kỳ 3)” của vị Thầy. Con hoan hỷ tán thán công hạnh, trí tuệ và Bồ đề tâm của vị Thầy đã luận giải cho con hiểu về tầm quan trọng của Y phương minh và Nội minh. Có nhiều vị đầu tròn áo vuông hiện nay nắm Nội minh không vững thế nên mới có chuyện dâng sao giải hạn tổ chức trong chùa, và nhất là tiến sĩ Thích Nhật Từ tự mình biên soạn nghi thức trì chú Đại Bi nhưng sau đó lại bác bỏ trong video gần đây. Họ chỉ lừa gạt được chúng sanh bình thường với những lời lẽ êm tai như một chiếc vỏ bọc, nhưng với bậc trí thì sự thật của họ được phơi bày hoàn toàn. Những luận cứ, luận chứng của vị Thầy đã giúp cho chúng con và các chúng sanh khác trang bị thêm được trạch pháp nhãn để phân biệt được đâu là tà sư đâu là minh sư chân chính. Con cầu nguyện bài viết này của vị Thầy sớm được lan toả khắp muôn nơi, đến với những chúng sanh nào còn đang trong vô minh tăm tối.
    Con cảm tạ ơn Thầy đã ban cho chúng con bài pháp quý báu, ý nghĩa và lợi lạc.

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô thân tâm an tịnh, trụ thế lâu dài vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  10. Mật Hoa Dung says:
    Kính bạch Thầy !

    Con đã đọc bài “Giải bài khác với ”tám chuyện” kỳ 3 rồi ạ.

    Con hiểu rằng lời nói rất có uy lực .

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của chúng sanh.

    Cầu nguyện cho chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

  11. Mật Tú Viên says:

    Kính bạch Thầy!

    Con Mật Tú Viên đã đọc Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” (kỳ 3) của vị Thầy rồi ạ. Con cảm tạ ơn Thầy đã khai thị cho chúng con hiểu về “thanh minh” trong giảng Pháp. Qua đó, con hiểu được “ái ngữ” không có nghĩa là “dễ nghe”, “êm tai” mà là “đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và nhất là đúng chánh Pháp”. Bạch Thầy, trước đây con thực sự nghĩ rằng nói lời “ái ngữ” là nói lời dễ nghe, mềm mỏng, nhẹ nhàng nhưng sau khi đọc bài Pháp của Thầy, con hiểu rằng không thể đánh giá qua âm thanh bên ngoài mà xác quyết rằng đó là lời nói ái ngữ hay không. Mà cần nhìn vào bản chất, mục đích của lời nói. Nếu lời nói dễ nghe, êm tai nhưng không đúng chánh Pháp thì đó là ác ngữ, không phải ái ngữ. Trong “128 quan kiến xấu ác, ngài Wanko Yeshe Norbu khẳng định rằng “đừng cho những vị thầy tu nói lời êm dịu là đạo hạnh. Cũng đừng cho rằng những lời chỉ trích Kim Cang là thiếu từ bi. Đó là quan kiến xấu ác”. Con cảm tạ ơn Thầy đã khai thị, để giúp chúng sanh chúng con được trang bị trạch pháp nhãn, thấy biết sự vật hiện tượng qua lăng kính trí tuệ, chứ không đánh giá qua cách nhìn nhận kiểu thế gian, bị cảm xúc chi phối nên dễ bị ngộ nhận. Bên cạnh đó, con hiểu rằng những bài giảng về Phật Pháp mà sa đà vào những câu chuyện đời hoặc những chuyện huyền hoặc ma mị khó kiểm chứng thì bài giảng đó không còn giá trị, trở thành những cuộc “tám chuyện” hoặc là sự phỉ báng đạo Phật khi dạy đồ chúng hướng theo tà kiến.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã giảng giải cho chúng con, từ đó bản thân con hiểu thêm ý nghĩa của thanh minh.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì sự lợi lạc của chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  12. Mật Lưu Ly says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài viết này rồi ạ.

    Bài viết giúp con hiểu được nguyên nhân bắt nguồn luân hồi từ những tri kiến luân hồi, gọi là tà kiến do các vị giảng sư “tám chuyện”. Vì những vị giảng sư đó thiếu Y phương minh, vì họ không vững về Nội minh, tức là thiếu tri kiến giải thoát, thiếu tuệ tri chánh lý. Giống như những ông “lang băm” không có chuyên môn, chuẩn đoán sai bệnh, kê sai thuốc khiến cho bệnh nhân không những không hết bệnh mà còn gây hậu quả.

    Y phương minh và Nội minh đóng vai trò quyết định nhưng một tỳ kheo hoằng dương chánh pháp cần nắm vững “Thanh minh”. Thanh minh nội hàm ý nghĩa nội dung và bao hàm cả hình thức ngữ âm biểu đạt. Đức Phật dạy môn đồ, những ai giảng pháp hay giáo hoá chúng sanh cần phải “Ái ngữ”, “Ái” ở đây không phải là êm tai, dễ nghe mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng pháp. Chúng sanh dễ nhầm lẫn “Ái ngữ” là êm ái, dễ nghe nên mới mắc mưu các tà sư giả giọng nhẹ nhàng, êm ái. Các tà sư đó cố tình nói với giọng điệu nhẹ nhàng, cố tạo ra kiểu nói làm ra vẻ từ bi, khiến nhiều người nhầm tưởng họ là hoá thân của chư Bồ Tát. Nhưng thực chất những gì họ giảng chỉ là “tám chuyện”, đều mang tính chất ngoại đạo đi ngược lại lời dạy đức Phật. Hay những kẻ giảng sư nói về chuyện đời, câu chuyện cảm động, câu chuyện về lập thân thành danh; hay những câu chuyện về ma quỷ, cô hồn, kiếp trước, kiếp sau… đã khiến đạo Phật bị nhầm lẫn với tà giáo quỷ ma, đó chính là sự phỉ báng đạo Phật gọi là “Vọng ngữ”. Vì vậy, không nên nên bề ngoài, nghe giọng nói giảng pháp dịu dàng, êm ái mà cho đó là Bồ Tát, mà việc một ai đó là Bồ Tát được quyết định bởi những nguyên tắc của Phật pháp.

    Con cảm tạ ơn vị Thầy đã viết bài.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy Cô.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum.

  13. Mật Diệu Hằng says:

    Kính bạch Thầy!

    Con hoan hỷ được đọc bài viết này của Thầy. Con hoan hỷ tán thán công hạnh và bồ đền tâm của Thầy đã tiếp kỳ 3 trong loạt bài về GIẢNG BÀI KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” . Đọc bài viết của Thầy con hiểu rằng: “Thanh minh” không những nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn bao hàm cả hình thức ngữ âm biểu đạt. Một trong những khía cạnh của thanh minh là ái ngữ. “Ái” ở đây không phải là “dễ nghe”, “êm tai” mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp. Con hiểu rằng ái ngữ là lời nói xuất phát từ tâm bồ đề,  từ tâm thanh tịnh và với tri kiến giải thoát để giúp chúng sanh thoát vô minh, tà kiến. Vì vậy,  ái ngữ là lời nói đúng hoàn cảnh,  đúng lúc với tâm bồ đề,  tâm pháp sinh,  giúp chúng sanh lìa mê về giác như lời dạy của thánh tăng Tông khách ba về phương diện giáo hóa như sau: “Làm cho chúng sanh khổ não mà đúng theo chánh pháp thì nên làm. Làm cho chúng sanh an vui mà sai chánh pháp thì không nên làm” (trích từ tác phẩm “Bồ đề chánh đạo Bồ tát giới luận”).

    Ái ngữ không phải là lời nói êm dịu,  êm tai với những câu chuyện luân hồi bà tám ru ngủ đồ chúng. Trong kinh Kim Cang,  đức Phật dạy:

    “Nếu do sắc thấy ta,

    Do âm thanh cầu ta,

    Người ấy hành đạo tà,

    Không thể thấy Như Lai.”

    Chỉ dựa vào lời nói êm tai,  vốn có thể được điều chỉnh bởi những kẻ “hạ trí”,  “đội lốt tu hành” có mục đích trục lợi vì thanh danh lợi dưỡng thì đồ chúng không thể thoát khỏi luân hồi sinh tử. Vì “thầy giảng hay quá”,  “giọng thầy trầm ấm”,  “thầy nói hay”,  “thầy giảng xúc động quá” nhưng toàn chuyện bà tám thế gian trong luân hồi thì không thể giúp chúng sanh thoát khỏi vòng tròn sinh tử. Bởi lẽ,  những lời nói êm tai đó,  chót lưỡi đầu môi đó không chứa đừng 2 yếu tố quan trọng của đạo Phật đó là từ bi và trí tuệ. Lới nói êm tai mà không đúng theo chánh pháp,  không xuất phát từ tâm bồ đề,  không mang tri kiến giải thoát thì cũng không tác dụng gì mà chỉ như tám chuyện vỉa hè vì toàn đề cập đến câu chuyện thế gian. Vì vậy,  trong Kinh Di Giáo, Đức Phật có dạy:

    “Không nên quan tâm chuyện thế gian.

    Không nên loan truyền các tin đồn.”

    Ấy vậy,  mà nhiều thầy tu đứng lên giảng thì toàn mang chuyện thế gian ra bàn tán,  thậm chỉ lời lẽ còn thô tháo,  bông đùa không khác gì ngoài hàng nước trà đá vỉa hè,  biến nhà chùa thành nơi “buôn dưa lê”. Lời nói thì êm dịu toàn chuyện thế gian nhưng lúc nào cũng kèm theo “gợi ý”,  cản trở cư sĩ tu tập mà chỉ hướng họ lao tác,  cúng dường,  phụng sự tăng sĩ. Hành động ra vẻ từ bi “miễn phí các khóa tu” nhưng loa đài réo gọi cúng dường,  thùng phước sương để khắp nơi. Hay có nơi lúc nào cũng bảo miễn phí ăn ở cho mọi chúng sanh về tham gia khóa tu tập tại chùa nhưng rồi ai cũng phải giải oan gia trái chủ với số tiền không nhỏ thì mới được bình an. Đúng là nếu không có trạch pháp nhãn,  chỉ bám vào hình thức,  âm thanh thì chúng sanh vẫn khổ não vì tin lầm tà sư,  tà linh.

    Do vậy,  ngài Atisha đề cao vị Thầy chân chính không phải vì giọng Thầy ấy có hay hay không mà là do những giáo huấn của Thầy ấy xuất phát từ tâm bồ đề và trí tuệ giải thoát,  đánh trúng lỗi lầm tiềm ẩn,  giúp học trò lìa mê về giác: “Vị Thầy tâm linh tuyệt vời nhất là người tấn công vào những lỗi lầm tiềm ẩn của bạn.  Giáo huấn xuất sắc nhất là giáo huấn đánh trúng vào những lỗi lầm đó.”

    Điều thứ hai con hiểu thanh minh thông qua cách dùng từ ngữ đúng chánh pháp, chánh ngữ trong bát chánh đạo. Chánh ngữ cần có chánh tư duy và chánh kiến. Hành giả thực hành chánh kiến và chánh tư duy thì sẽ thành tựu mọi biện tài và có khả năng nhiếp phục chúng sanh, giúp họ lìa mê về giác: “Ngu si lụy sanh tử,  Bồ tát hằng ghi nhớ,  nghe nhiều và học rộng tăng trưởng căn trí tuệ,  thành tựu mọi biện tài, giáo hóa cho tất cả,  hết thảy được an vui. ” Khi thuyết giảng với tài vô ngại biện, ngữ vô ngại biện,  vị Thầy không nói việc thế gian mà có thể giúp đồ chúng ứng dụng được lời Phật dạy vào cuộc sống của mình bằng bài giảng pháp là cuộc sống với những câu chuyện đời thường được đức Phật nói trong kinh Phật. Vị Thầy thậm chí chỉ cần nói một hai câu mà có thể đưa người khác trở về với con đường an lạc. Trình độ tâm linh cao thì lời nói chánh ngữ, uyển chuyển tinh tế, đi thẳng thực nghĩa giải thoát nhưng không thô tháo mà rất mượn mà nhu nhuyến với nhiều hình ảnh đẹp hướng chúng sanh đến sự giác ngộ như “yoga Thanh Trí”,  “tác pháp chiếu quang”,  “chánh kiến quang minh tam muội”,  “bồ đề tâm định quán”…. .

    Quan trọng hơn nữa,  với trí vô ngại biện,  vị Thầy luận giảng lời Phật dạy dễ hiểu mà còn chỉ cho phương pháp thực hành dễ dàng nhanh chóng tích lũy hai bồ tư lương công đức và trí tuệ để có được hạnh phúc tự tâm,  hanh thông thế sự,  thành đạt xã hội,  đời này an lạc,  đời sau cực lạc.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi chỉ dạy.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  14. Mật Nhị Khang says:
    Kính bạch Thầy!

    Con hoan hỷ được đọc bài 3 trong loạt bài viết với tựa “GIẢNG BÀI KHÁC VỚI ” TÁM CHUYỆN”. Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài và chia sẻ. Trong bài viết này, Thầy đã chỉ ra “tử huyệt” của những đối tượng thầy giảng pháp không  “đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp” họ có thể dùng trí biện thông qua việc gò ép giọng nói, điệu bộ từ ái hay hùng hồn song nội dung lại sẵn mầm của tà tri kiến, đó là loại dạng tám chuyện thế tục chứ không phải là những lời bình giảng nhằm hướng dẫn đồ chúng con được và phương cách thực hành nhằm có được tri kiến giải thoát. Cũng chẳng ít tỳ kheo tự khoác lên mình tính ngông cuồng khi giảng luận hay trả lời vấn đáp đồ chúng mà lại hoàn dựa vào lập ngôn tự ý, cỡ ngỡ xuất lời trúng pháp mà chẳng viện chứng, viện cớ bằng những luận giải của các bậc thành tựu, chứng đắc. Ở đây có thể nói rằng, họ đã chủ quan và sẵn mầm cao ngạo với kiến thức riêng có của chính mình. Chính vì điều đó, dù họ là ai thì cũng giống như những kẻ lần đầu đi đường mới mà chẳng chịu dò đường, hỏi trước, chẳng xem xét thấu đáo những trở ngại có thể điễn biến mà xuất hiện nên không tránh được việc vị sa hố, bị lầy đôi khi bị hụt hơi bởi không rõ, không rành mà lại đương đương tự đắc và trí kiến hay kiến thức vốn có của mình. Cũng không ít vị chia sẻ kinh nghiệm của cá nhân mình mà lại tự áp đặt đó là “tư liệu đắt giá” là “giá trị” mà thực chẳng khác con ếch ngồi đáy giếng, cứ ngỡ trời xanh như vòng tròn miệng giếng vậy. Lại có kẻ còn chẳng rành về các tông môn khác, phương pháp tu hành khác của các pháp môn đạo Phật song lại lớn tiến chỉ trích,  chê bai, phát ngôn ngông cuồng, loạn ngữ như thằng điên gào thét giữa chợ. Vị tất những kẻ như vậy sẽ bị roi vọt, bị khu khuyển, bị tống ra khỏi chốn thanh tịnh pháp quang giải thoát của chư phật, bồ tát.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài, cung cấp cho chúng con những đặc điểm của những kẻ “như những con trùng” làm hoại hư chánh pháp. Cầu nguyện cho bộ lốt giả tạm của những kẻ như vậy sớm bị ánh chiếu chánh kiến làm rơi rụng. Chúng sanh nhận ra chân ngụy, không vướng lầm vào tà kiến, tà tri làm ảnh hưởng tới huệ mạng trong kiếp này hoặc kiếp vị lai.

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô mạnh khỏe, trường thọ, trụ thế dài lâu vì sự lợi lạc tới mọi chúng sanh.

    Cầu nguyện ngọn đuốc chánh pháp của Đức Thế Tôn lan tỏa khắp muôn phương đem lại lợi lạc cho tất mọi chúng sanh hữu tình.

    Om Mani Padme Hum!

  15. Lê văn Thức says:
    Kính Bạch Thầy,

    Con đã đọc bài này rồi ạ. Con cảm tạ ơn Thầy.

    Con chúc Thầy luôn mạnh khỏe ạ.

  16. Mật Hòa says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài này rồi ạ.

    Qua những luận giảng của Thầy, con hiểu được những điều kiện cần phải có của một vị Thầy giảng pháp nhà Phật. Con hiểu rằng, “Y phương minh” và “Nội minh” là nền tảng quan trọng, bởi nếu thiếu đi, người giảng không thể chẩn đoán được tâm bệnh của người nghe, dẫn đến nội dung bài giảng lạc đề, không đi vào quỹ đạo chánh pháp. Mặc dù, con hiểu để có được “Nội minh”, tức nội quán tuệ tri là cả một quá trình tinh tấn và nghiêm túc nghiên tầm giáo điển, thực hành giáo pháp cùng với ứng dụng thực tế mà không phải ai dễ gì cũng có được, tựa như “người tu tập chân chính hiếm như sao buổi sớm”, nhưng sự thật là vẫn còn đó những kẻ “khả năng có hạn, thủ đoạn vô biên”, bất chấp sử dụng những thủ đoạn đánh vào tâm lý người nghe vì mục đích cá nhân của mình.

    Đó là lý do vì sao mà hiện nay xuất hiện không ít những bài giảng trên mạng xã hội, rõ ràng là từ những vị thầy mang hình tướng “đầu tròn áo vuông”, nhưng nội dung lại chỉ xoay quanh những vấn đề thế gian, những câu chuyện phàm tục, xa rời đạo pháp, không khác chi “tám chuyện”. Rồi cũng có những “bài giảng” đậm chất giải trí, những tiếng cười vang không ngớt từ hội chúng từ đấu đến cuối, nhưng rốt lại chẳng khác chi những gánh hài mua vui, không đọng chút gì về tri kiến giải thoát.

    Qua đó, con cũng mới hiểu được, nếu như chiếu theo lăng kính “trạch pháp nhãn” nhà Phật, nên hiểu “ái ngữ” không phải là “dễ nghe”, “êm tai” mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp, thì cũng nên nhận thức rằng những “nụ cười” trong các buổi “tám chuyện” như trên chẳng phải biểu hiện của “niềm vui giải thoát” là được thức ngộ điều chi, mà đó là nhân đẩy chúng sanh càng lún sâu vào vòng xoáy luân hồi vì những nhu cầu, mong muốn phàm phu đang âm thầm được vuốt ve, thỏa mãn.

    Có những lời nói tưởng là “ái ngữ”, những “nụ cười” tưởng là hạnh phúc nhưng thật sự đều là tai hại nếu chiếu soi dưới lăng kính giải thoát, con mới càng thêm thấm thía với lời dạy của Thánh giả Geshe Potowa “Những gì ngược với thế gian chính là pháp”.

    Con cảm tạ ơn Thầy vì bài viết!

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô để làm lợi lạc cho tất cả chúng sanh!

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh!

    Om mani padme hum!

  17. Mật Nhị Khang says:
    Kính bạch Thầy!

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi sách tấn con.

    Om Mani Padme Hum!

  18. Mật Như Pháp says:

    Kính bạch Thầy

    Qua bài viết con hiểu được rằng với những tà sư hay những người được gọi là thầy khoác lên mình vẻ bề ngoài từ bi, với giọng nói nhẹ nhàng, nói những lời mà tưởng chừng như hay ho về cuộc sống, ma quỷ, đạo pháp khiến người thường dễ dàng tin tưởng một cách mù quáng tôn sùng gọi là thầy cúng, thầy pháp. Con hiểu được rằng đây là một sự phỉ báng đạo Phật gọi là “vọng ngữ” bởi vì đạo Phật không dạy người tu tìm hiểu về thế giới siêu hình, chỉ dạy cho người tri kiến giải thoát sau khi hiểu được “Tứ diệu đế”. Cũng vậy, với đời sống thường ngày, những người luôn nịnh nọt nói những giọng dễ nghe nhưng sai lưng lại đi nói xấu, hãm hại.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi cảnh tỉnh chúng con, để chúng con không phạm phải những sai lầm đi trái với lời Phật dạy.

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện chúng sanh luôn thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum

  19. Nguyễn Thanh Xuân says:

    Kính bạch Thầy!

    Con mật Tấn Lực hoan hỷ được đọc bài viết mới của vị Thầy: “Giảng bài khác với “Tám chuyện” rồi ạ.

    Con hoan hỷ tán thán công hanh, trí tuệ, Bồ đề tâm của vị Thầy đã từ bi luận giảng về ” Thanh Minh” trong giảng pháp. Theo đó, bài viết kỳ 2, vị Thầy đã chỉ ra: “Y Phương Minh …là Y thuật hay kiến thức chữa bệnh…”, phương tiện ” chuyển trạng thái xấu sang trạng thái tốt”. Và các vị giảng sư “tám chuyện” do thiếu “Y Phương minh” nên chuẩn bệnh sai…làm cho “tâm bệnh của nạn nhân chẳng những không khỏi mà còn gây ra phản ứng phụ”… “bởi vì họ không vững về “Nội Minh”, tức là tri kiến giải thoát, tức là tuệ tri chánh lý. Điều nay giống như chàng sinh viên y khoa sơ sài …sau khi ra trường bối rối trước diễn biến bệnh trạng, chuẩn đoán sai dẫn đến hậu quả…”. Từ đó giúp con hiểu  được tầm quan trọng và mối liên hệ hữu cơ giữa “Y Phương Minh” và “Nội Minh”.

    Ở bài viết kỳ 3 này, con hiểu rằng “Thanh Minh” không những nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn bao hàm cả hình thức ngữ âm biểu đạt”. Và “Thanh Minh” là sử dụng “khẩu ngữ” đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, nhất là đúng theo quỹ đạo chánh pháp, chứ không phải ngữ âm ra sao. Trong thời mạt pháp này, khi mà “nhiều, khá nhiều vị tăng ni dùng cách nói êm dịu, chỉnh lượng âm dọng, chậm rãi khoan thai hoặc cao dọng hùng hồn, chí khí ngất trời mà đạo hạnh thấp lè tè như ngọn cỏ…”, bởi những vị tăng ni này tuy sử dụng ngữ điệu êm dịu mà lời nói ác ngữ, thô ngữ, vọng ngữ, hai lưỡi, trái với chánh pháp Phật đà; Điển hình như Thượng tọa Thích Nhật Từ, Đại đức Thích Thiện Thuận, T Th Q… “lang băm” tiến sĩ “dổm” Ngô Đức Vượng… khiến cho chúng sanh tin lầm mà bị cuốn vào vòng xoáy luân hồi…

    Con tạ ơn vị Thầy về bài pháp quý báu, lợi lạc, ý nghĩa. Từ đó trang bị trạch pháp nhãn nhà Phật cho đệ tử, học trò, chúng sanh hữu duyên, để phân biệt đâu là tà sư, đâu là Minh sư chân chính.

    Con nguyện cầu Thầy Cô luôn mạnh khỏe, trường thọ vì đại nghiệp phổ truyền giáo pháp YOGA Thanh trí, vì lợi lạc của chúng sanh.

    Cầu nguyện ánh sáng chánh kiến Phật đà và ánh sáng trí tuệ của vị Thầy tâm linh tôn quý ngày càng tỏa sáng tới muôn nơi.

    Câu nguyện tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum

  20. Kính bạch Thầy,

    Qua bài giảng này con hiểu rằng “thanh minh” là một yếu tố quan trọng hỗ trợ tỳ kheo trong việc hoằng dương chánh pháp. Phạm trù “thanh minh” bao gồm ý nghĩa nội dung của lời nói và cả hình thức âm thanh biểu đạt. Đặc biệt trong đó quan trọng là ý nghĩa nội dung của lời nói, hay còn có thể gọi là “ái ngữ”. “Ái ở đây không phải là êm tai, dễ nghe mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp”. Vì thế con nghĩ rằng những lời nộ pháp cũng chính là một hình thức “ái ngữ” vì dù cường độ âm thanh không dịu êm nhưng nó hội đủ cả 4 yếu tố đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và đứng chánh pháp. Còn những lời nói có cường độ âm thanh dịu êm hay khí chất ngời ngời nhưng nội dung trái với quỹ đạo chánh pháp, không đúng đối tượng, vấn đề, thời điểm thì đó có thể nói là một hình thức biểu hiện của “tà ngữ”. Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi trích dẫn kinh điển và luận giải để chúng con hiểu mà nhận diện “những con trùng ăn thân sư tử”. Con cầu nguyện cho tất cả chúng sanh sớm có cơ hội nhận diện và tránh xa tà sư.

    Cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc cho tất cả chúng sanh.

    Om Mani Padme Hum.

  21. Mật Hoàng Như says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài viết này rồi ạ.

    Qua bài viết con hiểu được rằng những vị giảng sư không nắm vững về tri kiến giải thoát (Nội minh) sẽ thiếu Y phương minh tức là không thấy được đâu là nỗi khổ của chúng sanh, đâu là nguyên nhân gây khổ cho chúng sanh để giúp chúng sanh thoát khổ

    Thêm vào đó, nhiều người còn dùng cách nói dịu êm, khoan hòa một cách giả tạo để chúng sanh dễ lầm tin cho rằng là “ái ngữ”. Nhưng “ái ngữ” trong đạo phật thì không phải giọng điệu êm ái hay cách nói khoan thai mà là nói đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và đúng chánh pháp

    Do đó, những vi giảng sư này thật ra là đang tám chuyện rất hay, rất hấp dẫn nhưng lại không mang lại giá trị giải thoát nào cho chúng sanh.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã ban cho chúng con bài pháp lợi lạc

    Con cầu nguyện Thầy, Cô sức khỏe và trường thọ vì lợi lạc của chúng sanh

    Cầu cho tất cả chúng sanh thức tỉnh trong trạng thái giác ngộ

    Om Mani Padme Hum.

  22. Kính Bạch Thầy.
    Con đã đọc xong ” Thư gửi các trò 291: Giảng bài khác với “Tám chuyện” (kỳ 3) rồi ạ.
    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi luận giải cho chúng con hiểu được, một trong những chiêu trò của các tà sư thời Mạt pháp hiện nay, dùng để chiêu dụ đồ chúng, dẫn dắt chúng sanh vào con đường luân hồi qua sự cổ súy tà kiến, đó là “ái ngữ”. Họ đánh tráo khái niệm thực nghĩa, làm cho chúng sanh dễ nhầm lẫn “ái ngữ” là những lời nói dễ nghe, êm dịu, êm tai, êm ái… Mà các tà sư có thể thay đổi giọng nói, điều chỉnh âm thanh , giả giọng khoan hòa ra vẻ rất từ bi, như là một hóa thân của Chư Phật.
    Nhưng thực chất, “ái ngữ ” là một trong 4 phương tiện dùng để nhiếp chúng gọi là “Tứ nhiếp pháp ” thuộc về “Thanh minh” mà Đức Phật đã dạy cho các môn đồ dùng để giáo hóa chúng sanh. Với diệu nghĩa của “ái ngữ ” là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và nhất là đúng chánh pháp.
    Cho nên các vị Tăng sĩ hay Cư sĩ khi giảng pháp cho chúng sanh, có cảm động như thế nào, có hay đi chăng nữa, có vui cười té ghế ra sao…nhưng giảng không đúng tri kiến, không đúng chánh pháp thì cũng  chỉ là việc  tám chuyện của luân hồi mà thôi. Như vậy mới hiểu ” Dù nói hàng ngàn lời vô ích, không bằng chỉ nói một lời đúng chánh pháp” (kinh Pháp Cú) hay ” không nên nói lời vô nghĩa. Phải giữ gìn lời nói. Lời nói phải chân thật, đúng lúc, hợp chánh pháp lợi ích cho mình và cho người ” ( kinh Hoa Nghiêm ).
    Chính vì vậy, mà Đức đã dạy “Bát Chánh đạo ” trong đó “Chánh ngữ ” là lời nói chân thật, lời nói đúng pháp, lời nói có ích cho chúng sanh.  Tránh những lời nói ác ngữ, thô ngữ, vọng ngữ, nói ngạo mạn, nói hai lưỡi, nói theo tâm ý của mình khi chưa đắc thánh quả, mà gây tạo nghiệp cho bản thân, gieo nhân  tà kiến cho chúng sanh.
    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì hạnh phúc của chúng sanh.
    Cầu mong cho tất cả chúng sanh thức tỉnh với trạng thái giác ngộ.
    Om Mani Padme Hum.

  23. Mật Thuận Lễ says:
    Kính bạch Thầy !

    con đọc xong bài “Giảng bài khác với tám chuyện”(kì 3). Qua luận giảng và bồ đề tâm của Thầy cho con hiểu thêm về “ái ngữ” không phải là ” dễ nghe ”  “êm tai” mà là đúng đối tượng,đúng vấn đề,đúng thời điểm,mà nhất là đúng chánh pháp ,ái ngữ là lời nói xuất phát từ tâm bồ đề,từ tâm thanh tịnh và với tri kiến giải thoát để giúp chúng sanh thoát vô minh tà kiến và con hiểu rõ vai trò quan trọng của” Y Phương minh” và “Nội minh” ,”Thanh minh”không những nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn bao hàm cả hình thức ngữ âm biểu đạt

    con cảm tạ ơn Thầy

     

  24. Mật Đăng Tâm says:

    Kính bạch Thầy!
    Con hoan hỷ được đọc bài viết này của vị Thầy: “Thư gửi các trò 291: Giảng bài khác với “tám chuyện” (Kỳ 3)”
    Ở bài trước, con đã hiểu bởi thiếu Y phương minh nên các giảng sư “lang băm” chuẩn bệnh sai, kê toa thuốc không phù hợp khiến bài giảng trở thành “tám chuyện” tầm thường. Ở bài viết này, con đã hiểu nguyên do sâu sa của những bài “tám” ấy chính bởi người giảng không vững về Nội minh, tức tri kiến giải thoát, tuệ tri chánh lý nên thiếu Y phương minh, như một bác sỹ bởi không nắm vững chuyên môn nên bối rối trước diễn trạng bệnh nên chuẩn đoán, chữa trị sai dẫn đến hậu quả. Con hiểu rằng, thật nguy hiểm nếu giao tính mạng cho tay lang băm, cũng vậy nghe theo những lời tám của giảng sư “biết không rành những thứ đã biết” chỉ nguy hại cho thâm căn, huệ mạng người nghe.
    Ở bài viết này, con hiểu thêm về Thanh minh, phương tiện mà mỗi tỳ kheo hoằng dương chánh pháp cần nắm vững, Thanh minh không những nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn bao hàm hình thức nội dung biểu đạt. Con hoan hỷ hiểu rằng, thực nghĩa của “ái ngữ” trong lời dạy của Đức Phật là nói đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và đúng chánh pháp chứ không phải là những lời êm dịu, bùi tai. Vì nhầm lẫn những lời êm dịu, huyền hoặc, ma mị là những lời phát xuất từ vị thầy đạo hạnh mà không ít chúng sanh đã lạc vào trận đồ tà kiến như con hươu say tiếng nhạc mà sập bẫy đau thương. Từ đây con hiểu việc tuân theo nguyên tắc của Phật pháp là tiêu chuẩn để kiểm chứng “vàng” là những bài giảng của giảng sư chân chánh hay “đồng” là bài “tám” chuyện.
    Con liên tưởng đến, như khi đối tượng những người cư sỹ tại gia đa đoan thế sự nhưng người giảng thao thao về mô thức “đóng lục thức, dứt lục căn, ngăn lục trần” trăm khăn ngàn khó, về thời khóa công phu nghiêm ngặt thì thật chẳng khác nào đưa tảng đá đè nặng tâm thức người nghe, chẳng khác nào người giảng ngầm khoe khoang bản ngã to đùng, hay những lời nói dù có hay, dù lấy bao nước mắt, khiến người nghe thổn thức nhưng chỉ là những luyến ái thế gian thường tình mà chẳng hướng mục tiêu giải thoát thì cũng chỉ là những lời tám mang vị luân hồi khổ đau. Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài. Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.
    Cầu nguyên khổ đau của chúng sanh được lắng dịu.
    Om Mani Padme Hum

  25. Kính bạch Thầy

    Con đã được đọc xong bài viết Thư gửi các trò 291 của vị Thầy rồi ạ

    Con tán thán công hạnh trí tuệ và Bồ đề tâm của vị Thầy đã từ bi luận giảng cho chúng con hiểu được tầm quan trọng của Y phương

    Con cảm tạ ơn Thầy đã cho chúng con một bài Pháp vô cùng quý báu và Ý nghĩa

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc tất cả chúng sanh

    Cầu mong tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ

    Om Mani Padme Hum

  26. Kính bạch Thầy

    Con đã đọc thư gửi các trò 291: Giảng bGi khác với “tám chuyện ” (kỳ 3) rồi ạ!

    Qua luận giải của Thầy con hiểu được những bậc tùy kheo, Đạo sư  khi giảng pháp để giáo hóa chúng sanh thì lời nói ái ngữ đúng pháp, dựa trên bồ đề tâm là không thể thiếu nhưng cần phải phân biệt với những trường hợp các vị tùy kheo cũng dùng ái ngữ giảng pháp trái với chánh kiến, phỉ báng giáo pháp khiến cho người nghe ngộ nhận gieo nhân phỉ báng làm tổn hại huệ mạng

    Con xin cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc phật tánh

    Om mani padme hum

  27. Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài viết” thư gửi các trò số 291: “Giảng bài khác với “tám chuyện” (kỳ 3)” rồi ạ.

    Qua luận giải của vị Thầy giúp cho con hiểu được ” Y phương minh và Nội minh đóng vai trò quyết định nhưng khi một tỳ kheo hoằng dương chánh pháp luôn cần nắm vững “Thanh minh”. Nên hiểu,  “Thanh minh” không những nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn bao hàm cả hình thức ngữ âm biểu đạt. Trong những bài học dạy về kỹ năng khẩu ngữ, Đức Phật dạy môn đồ, nhất là những ai trực tiếp giảng pháp hay giáo hóa chúng sanh, cần phải “ái ngữ”, một trong 4 phương tiện nhiếp chúng gọi là “Tứ nhiếp pháp”. “Ái” ở đây không phải là “dễ nghe”, “êm tai” mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp. Chúng sanh dễ nhầm lẫn “ái ngữ” là êm ái cho nên mới mắc lưới tà sư giả giọng nai vàng ngơ ngác hay giọng điệu khoan hòa một cách giả tạo”.

    Con cảm tạ ơn Thầy từ bi luận giải trang bị cho chúng con chánh kiến nhà phật phân biệt được đâu là chánh kiến ,đâu là tà kiến để không làm miếng mồi ngon cho những kẻ tà sư đạo đức giả đội lốt tu hành giả giọng từ bi dụ dỗ đồ chúng .

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ kênh vận chuyển vị Thầy

     

    OM AH HUM

     

     

     

  28. Mật Phước says:
    Kính Bạch Thầy!
    Con đã đọc Thư 291 của vị Thầy rồi ạ.
    Con cảm tạ ơn vị Thầy đã tiếp tục trang bị cho chúng trạch pháp nhãn nhà Phật, để dễ dàng nhận biết chân tướng thật của bọn tà sư mượn hình thức giảng bài để “tám chuyện” những tri kiến luân hồi, còn gọi là tà kiến.
    Làm sao để nhận biết? Bởi từ “ái ngữ” là một trong 4 phương tiện nhiếp chúng gọi là “Tứ nhiếp pháp”, mà Đức Phật đã dạy cho những ai trực tiếp giảng pháp, giáo hóa chúng sanh. Nhưng “Ái” ở đây không phải là “dễ nghe”, “êm tai” mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng Chánh pháp. Do vậy mà tà sư dùng chiêu bài “êm ái” trái với thực nghĩa của từ “ái ngữ” để giả giọng nai vàng ngơ ngác hay giọng điệu khoan hòa một cách giả tạo, khiến chúng sanh tin lầm vào những tri kiến luân hồi mà tâm bệnh càng thêm nặng, điều mà Đạo sư Khetsun Sangpo Rinpoche khuyến cáo: “Nhầm lẫn vị Thầy giống như uống nhầm thuốc độc. Nếu thuốc độc giết chết một thân mạng thì vị Thầy giả mạo hại ta trong nhiều kiếp” là vậy.
    Con cầu nguyện sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô.
    Cầu mong tất cả chúng sanh tĩnh thức với trạng thái giác ngộ.
    Om Mani Padme Hum.
  29. Kính bạch Thầy,

    Con đã đọc “Thư gửi các trò 291: Giảng bài khác với tám chuyện (kỳ 3)” rồi ạ.

    Qua bài viết, con hiểu thêm được rằng “ái ngữ” không phải dễ nghe, êm tai mà là nói đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, đúng chánh pháp. Con hiểu rằng “dễ nghe” hay “êm tai” chỉ giống như lớp vỏ bên ngoài, còn quyết định chất lượng chính là nội dung lời nói: đúng đối tượng, vấn đề, thời điểm, chánh pháp và lời nói đó đem lại lợi lạc cho người nghe. Lời nói dễ nghe, êm tai nhưng nội dung tà kiến, đưa chúng sanh quanh quẩn trong luân hồi, đọa lạc là những lời nói vô ích, sáo rỗng, ác ngữ. Viết đến đây, con cảm niệm với niềm xúc động rằng những lời nộ pháp của vị Thầy chính là những lời ái ngữ.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài viết này, giúp cho chúng con và chúng sanh hữu duyên hiểu được về chánh ngữ, có được trạch pháp nhãn để không bị mê lầm bởi những lời dễ nghe, êm tai, nhỏ nhẹ, xúc động nhưng bản chất là những lời ác ngữ, vọng ngữ, lưỡng thiệt ngữ.

    Con cầu nguyện Thầy, Cô mạnh khỏe và trường thọ vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện ánh sáng chánh kiến chiếu rọi khắp muôn nơi.

    Om mani padme hum.

  30. Mật Nhất Nguyên (Lê Duy Trí) says:

    Kính bạch Thầy,

    Con hoan hỉ được đọc bài viết này, “Giảng bài khác với tám chuyện, kỳ 3.”
    Qua bài viết con hiểu được thêm 2 yếu tố giúp sự giảng pháp của các vị giảng sư trở nên hiệu quả, giúp chữa trị “tâm bệnh” cho người nghe, đó là nội minh (tức là tri kiến giải thoát, tức là tuệ tri chánh lý) và thanh minh (nội dung và hình thức biểu đạt ngữ âm sao cho biểu đạt đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp).

    Con thấy hiện nay trên YouTube rất nhiều một số bài giảng “rất hay,” “rất đáng nghe,” “rất ý nghĩa” nhưng lại xoay quanh những vấn đề thế sự, những tri kiến luân hồi, tà kiến, huyền hoặc, vô nghĩa,…không khác gì phỉ báng Đức Phật và con đường giải thoát mà Ngài đã chỉ ra. Con cầu nguyện cho khổ đau của tất cả chúng sanh được lắng dịu.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy và Cô vì sự lợi lạc cho tất cả chúng sanh. Nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  31. Mật Thọ Phúc says:

    Kính bạch Thầy.

    Con đã đọc bài biết này.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi chỉ dạy và trang bị cho con trạch pháp nhãn để lựa chọn ánh sáng chánh pháp mà nương nhờ, tránh khỏi các cạm bẫy tà kiến.

    Con cầu nguyện Thầy, Cô được nhiều sức khỏe và trường thọ vì lợi lạc của chúng sinh.

    Con cầu nguyện chúng sanh được thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

  32. Kính bạch Thầy.

    Con đã đọc bài này rồi ạ.

    Đọc bài con hiểu được rằng, đừng tin lằm các vị giảng sư với chiếc áo, cái đầu và giọng điệu êm ái, dễ nghe nhưng giảng sai không đúng chánh pháp, hậu quả chỉ có các cõi thấp đang chờ, mà con nên hiểu rằng người giảng sư, giảng phải đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp, lời nói hiền minh hay phẫn nộ nhưng giúp người nghe hiểu được lời dạy của Đức Phật lìa mê về giác, an lạc đời này và cực lạc đời sau.

    Con cảm tạ ơn Thầy, đã luận giải để chúng con không bị bọn tà sư, đội lớp tu hành giả giọng êm ái, dễ nghe gieo rắc tà kiến rơi vào cõi thấp.

    Cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

  33. Kính bạch Thầy,

    Con đã đọc bài viết “Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” (Kỳ 3)” rồi ạ.

    Qua những lời dạy của vị Thầy con hiểu thêm rằng một tỳ kheo hoằng dương chánh pháp thì Y phương minh và Nội minh đóng vai trò quyết định nhưng cần nắm vững “Thanh minh” – bao gồm nội dung và hình thức ngữ âm biểu đạt. Một trong Tứ nhiếp pháp mà Đức Phật dạy môn đồ là “Ái ngữ”. Nhưng không phải cứ nói lời êm tai, dễ nghe thì là “ái ngữ” mà là phải đảm bảo 4 khía cạnh là: đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và nhất là đúng chánh pháp. Từ những lời vị Thầy luận giải và luận cứ là xác quyết của Ngài Wanko Yeshe Norbu, con càng thêm thấm thía rằng ai đó có giọng nói êm ái, thể hiện khuôn mặt với biểu cảm “thân thiện, hòa ái” chưa hẳn đã là một vị Bồ tát đích thực vì nhiều người sử dụng những thủ đoạn về ngữ âm để đánh lừa đồ chúng. Thực tế là những nội dung giảng luận của họ đều là những quan kiến xấu ác, đi ngược lại với chánh pháp Phật đà, như vậy đó là “tà thanh”.

    Trên Youtube hiện nay đăng tải hàng ngàn video giảng Phật pháp, nhưng con nhận ra rất rất nhiều trong số đó là gieo rắc tà kiến, giảng sư nói về những chuyện huyền hoặc, ma quỷ, cô hồn… thậm chí là những video “dàn dựng” với mục đích đưa ra những luận giải để “dìm hàng”, chê bai các tông phái khác, phỉ báng Phật pháp, không những hoàn toàn không mang lại lợi lạc cho đồ chúng và còn khiến thân căn huệ mạng của họ bị tổn hại vì tin theo.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi luận giải giúp chúng con hiểu rõ để tránh nhầm lẫn đồng là vàng.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc chúng sanh.
    Cầu nguyện cho chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om ah hum.

  34. Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc thư 291: Giảng Bài Khác Với Tám Chuyện (Kỳ 3) rồi ạ.

    Con cảm tạ Thầy luận giảng ban cho chúng con trạch pháp nhãn để tránh nhầm lẫn “cặn là vàng”.

    “Giảng pháp” một trong mười hoạt động tâm linh trong đạo Phật để tích tập công đức. Tuy nhiên “giảng pháp” không phải dựa vào lời nói êm tai truyền cảm hoặc hài hước thu hút người nghe mà là phải đúng với chánh pháp. Người nghe không vì hình thức bên ngoài đầu tròn áo vuông tăng sĩ hay cư sĩ hoặc vị Thầy ấy  có giọng nói êm dịu, hình dáng cử để minh định vị ấy là chân sư, cao tăng v.v.. và ngược lại. Mà dựa vào nguyên tắc của Phật pháp “thánh giáo lượng” không dựa vào hình bộ áo hoặc âm điệu giọng nói để nhầm lẫn cặn là vàng như Đại sĩ Liên Hoa Sanh đã cảnh báo: “kẻ đạo đức giả đội lốp tu hành, các ông đừng nhầm lẫn cặn là vàng”.

    Con xin cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô.

    Con cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om ah hum!

     

  35. Nguyễn Cát says:
    Kính bạch Thầy!
    Con hoan hỷ được đọc bài viết này với những luận giải sâu sắc của Thầy về các “minh” của một giảng sư chân chánh đạo Phật, qua đây chúng con thật ơn phước được Thầy trang bị trạch pháp nhãn để nhận diện đâu là cặn đâu là vàng giữa một “ngành công nghiệp tám chuyện” đội lốt giảng sư tinh vi.
    Kính bạch Thầy! Thật tội nghiệp cho chúng sanh khi cuộc sống càng ngày càng khó khăn, càng ngày họ càng phải đối mặt với nhiều áp lực từ hữu hình bên ngoài đến vô hình bên trong, nhưng giữa một rừng những quảng cáo về bài giảng với gương mặt đại diện mang tính “thị trường” khoan hòa, điềm tĩnh, nhẹ nhàng, từ tốn… họ lại chẳng thể tìm thấy một phương thuốc đặc trị nào cho tâm bệnh của mình, ngược lại còn bị trúng độc bởi những loại thuốc là hàng nhái, hàng giả, hàng kém chất lượng, và tất nhiên chẳng được gắn mác “xuất xứ” từ kinh Phật, từ lời dạy của các bậc Thánh tăng cổ đức. Bởi không xuất phát từ Bồ đề tâm và tri kiến giải thoát mà những bài giảng trở thành “tám chuyện”, tri kiến luân hồi được xào nấu với hương vị “Phật pháp” để tăng phần hấp dẫn, và rồi khi lỡ nuốt vào liền bị trúng thực, càng tiêu hóa càng ngấm độc. Con nghĩ nếu những câu chuyện này trở về đúng với sân khấu của mình, khi mất đi hình thức là không gian chánh điện hay vấn đáp Phật tử, mất đi phong cách đầu tròn áo vuông, thì chẳng mấy ai còn chịu kiên nhẫn ngồi đó mà lắng nghe những màn dạy đời luyên thuyên vô vị ấy nữa.
    Con cảm tạ ơn Thầy đã ban cho chúng con bài pháp quý báu. Con thật mong được đọc bài tiếp theo của Thầy. Cầu nguyện chúng sanh cũng có phước lành như con được biết Thầy để không còn bị chao đảo trong ngành công nghiệp tám chuyện phi pháp.
  36. Mật Tịnh Pháp says:

    Dạ Con kính bạch Thầy.Con đã đọc bài biết Tám chuyện bài 3

    Con tri ân Thầy đã cho chúng Con biết nguyên nhân luân hồi

    là do tri kiến luân hồi.Phật dạy những hành giả muốn giảng pháp

    muon giáo hoá chúng sanh  cần phải dùng ái ngữ ,nói đúng đối

    tượng,đúng vấn đề, đúng thời điểm, nhất là đúng chánh pháp

    la chánh ngữ.Phạm giới chánh ngữ là lời nói ác ngữ,vọng  ngữ,

    lưỡng thiệt,dù nói ngàn lời vô ích, chỉ không bằng nói một lời

    Đúng chánh pháp,lời nói chân thật,hợp chánh pháp, ích lợi cho

    minh và cho người. Thầy luận giải tầm quan trọng sâu sắc về y

    phương minh,nội minh.Y phương minh giúp chuyển đổi tư trạng

    thai xấu thành tốt.Nội minh là tri kiến giải thoát,tuệ tri chánh kiến.

    Nếu thiếu y phương minh thì không  vững về nội minh

    Con thành tâm tán thán trí tuệ và bồ đề tâm của vị Thầy đã giúp

    Con và chúng sanh giác ngộ.

    Con cầu nguyện Thầy Cô trụ thế lâu dài lợi lạc chúng sanh

    Con và tất cả chúng sanh tỉnh thức trạng thái giác ngộ

    Um Ma Ni Pê Mê Hum

     

     

     

  37. Mật Huệ Thành says:
    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc thư gửi các trò 291 bài 3: Giảng Bài Khác Với Tám Chuyện rồi ạ.

    Qua bài viết  con được hiểu thêm tri kiến luân hồi và luân hồi bắt nguồn từ sự tám chuyện của những giảng sư thiếu tri kiến giải thoát ( hay còn gọi là Nội Minh ), như những người học y khoa với kiến thức sơ sài không chuyên cần vào học tập và thực tập bối rối trước những tình huống thực tế của người bệnh sau khi ra trường, giống như những TT Thích Nhật Từ hở ra là nói giải quyết nỗi khổ niềm đau của chúng sanh, bìa giảng nào cũng nhắc đến kinh điển pali nhưng lại phủ nhận cõi Tây Phương cực lạc làm khổ tâm người tu tịnh độ, không hiểu TT Thích Nhật Từ hiểu sao về Mật Tông cũng phát biểu sơ sơ, lơi khơi, coi đó chie là những ngôn ngữ của các quốc gia khác nhau đến khi bị Mật Gia Song Nguyễn chỉ mặt thì không thấy rúc ở đâu nữa đó cũng là thể hiện ” Nội Minh” của những người được coi là trưởng tử của Như Lai còn yếu kém.

    Qua luận giảng của vị Thầy con cũng thấy rõ hơn những luận điểm Phật học đó là những giảng sư chân chính ngoài ” Y Phương Minh” đó là nắm bắt được những tâm lí của người muốn đến cầu học đạo để truyền dạy thích hợp như những phương thuốc thích hợp để giúp cho con người thoát khỏi nỗi khổ của thế gian. Như vị Thầy đã phát lồ sáu phát kiến tâm linh mà tùy căn cơ của từng học trò mà truyền dạy để đối trị với những ngũ độc thế gian ( tài, sắc, danh, thực, thùy,) bát phong thế tục ( được- mất, vui- buồn, sướng – khổ, khen- chê) luôn giữ tâm quân bình để thong dong trên đại lộ giải thoát.

    Qua lời dạy của vị Thầy con hiểu một vị tỳ kheo hoằng Pháp thì ” Y Phương Minh” và ” Nội Minh ” đóng vai trò quyết định nhưng cần nắm vững ” Thanh Minh”. Thanh Minh ở đây không phải là dùng những lời nói nhẹ nhàng biểu cảm để cuốn hút người nghe mà tỏ ra như những Bồ Tát mà đó là tâm bồ đề của vị Thầy nhu nhuyễn dùng những lời từ hiền minh hay phẫn nộ để chỉ thẳng và ngăn trừ những tập khí, quỷ tính của người nghe giúp cho người đó từ mê về giác đó mới là Thanh Minh.

    Con cảm tạ Thầy đã vì chúng con luận giảng cho chúng con có được những chánh kiến Phật Đà.

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô mạnh khỏe trụ thế dài lâu để lợi lạc cho tất cả chúng sanh.

    Om Mani Padme Hum.

     

     

  38. Nguyễn Thị Thanh Xuân says:
    Kính bạch Thầy,

    Con cám ơn Thầy đã giảng dạy.

    Có lần con thấy một video trên Youtube với tiêu đề “Làm thế nào để nhận biết người chết gần mình, theo mình” cùng hình ảnh một sư thầy. Con thật không thể nào không thấy ác cảm.

    Con chỉ đọc những lời Thầy dạy về Chánh tư duy ở trang web này, ngoài ra con không đọc ở đâu khác.

    Nguyện mong Thầy và Cô sức khoẻ!

  39. Mật Bích Thuỷ says:

    Kính bạch Thầy! 

    Con hoan hỷ được đọc : Thư Gửi các trò 291 “ GIẢNG BÀI KHÁC VỚI TÁM CHUYỆN “ (KỲ 3 ) của vị Thầy rồi ạ.

    Con hoan hỷ tán thán trí tuệ bồ đề tâm của vị Thầy đã luận giảng cho chúng con  hiểu tầm quan trọng của y phương minh và nội minh đóng vai trò quyết định nhưng khi một tỳ kheo hoằng dương chánh pháp luôn cần nắm vững “ Thanh minh “ trong giảng pháp . Thanh minh nội hàm ý nghĩa nội dung và bao hàm cả hình thức , ngữ âm biểu đạt một trong những khía cạnh của thanh minh là “ Ái ngữ “ không có nghĩa là “” dễ nghe , êm tai “ mà là phải đúng đối tượng , đúng vấn đề , đúng chánh pháp và lời nói ái ngữ phải xuất phát từ tâm bồ đề , tâm thanh tịnh  và mang đến tri kiến giải thoát giúp chúng sanh thoát khỏi vô minh tà kiến .

    Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài .

    Con xin thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của tất cả chúng sanh .

    Cầu nguyện cho tất cả chúng thành tựu , hạnh phúc của Phật Tánh .

    Om Mani Padme Hum! 

  40. Mật Pháp Ngân says:

    Kính Bạch Thầy!

    Con đã đọc bài Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” (Kỳ 3) rồi ạ.

    Con hoan hỷ tán thán công hạnh và Bồ đề tâm của vị Thầy đã từ bi luận giải. Qua bài viết con hiểu được “ái ngữ”  ở đây không phải là “êm tai”, “dễ nghe” mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và nhất là đúng chánh pháp. Do đó, không phải dựa vào giọng nói êm dịu khi giảng pháp mà vội cho người đó là vị Bồ tát, bởi có rất nhiều tà sư giả giọng, thay đổi giọng nói để lừa gạt, gieo rắc tà kiến vào chúng sanh.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc cho tất cả chúng sanh.

    Cầu mong tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum

     

     

     

     

     

  41. Mật Địa Cát says:
    Kính bạch Thầy!

    Hôm nay 7/7 con đã đọc xong thư gửi các trò 291 ” Giảng Bài Khác Với Tám Chuyện” kỳ 3 của vị Thầy rồi ạ.

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của chúng sanh.

    Cầu nguyện cho chúng sanh thành tựu với hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  42. Kính bạch Thầy !

    Con hoan hỷ khi đọc bài : Thư gửi các trò 291 : Giảng Bài Khác Với ” Tám Chuyện ” ( Kỳ 3 ).  Qua bài này, con biết được y phương minh và nội minh đóng vai trò quyết định đối với một Tỳ kheo hoằng dương chánh pháp, bên cạnh đó cần nắm vững thanh minh trong quá trình giảng pháp. Ngoài ý nghĩa nội dung thì thanh minh còn là hình thức ngữ âm biểu đạt. Con hiểu rằng giảng sư là người nối tiếp sứ mệnh Như Lai, truyền tải lời Phật dạy, pháp Phật đến đồ chúng để người tu Phật thực hành để được giải thoát. Vì thế giảng sư không phải là một ca sĩ mà phải cố gắng tạo được giọng êm tai, dễ nghe, lấy nước mắt người khác. Quan trọng nhất là giảng đúng vấn đề, đúng chánh pháp, đúng lời Phật dạy giúp người Phật tử được chuyển hóa tâm mà lìa mê về giác.

    Con cầu nguyện Thầy, Cô được nhiều sức khỏe, trụ thế dài lâu vì đại nghiệp hoằng dương chánh pháp.

    Cầu mong tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum.

  43. Mật Thái Xuyên says:

    Kính bạch Thầy

    Con hoan hỷ đọc bài “Thư gửi các trò 291: Giảng bài khác với tám chuyện” (kì 3) của vị Thầy ạ.

    Qua bài viết của vị Thầy, con hiểu rằng các bài giảng của giảng sư để không bị trở thành bài “ tám chuyện” thì người đó cần phải có đầy đủ “Ngũ minh” nhà Phật bao gồm: (1) Công xảo minh,(2) Y phương minh,(3) Thanh minh,(4) Nhân minh,(5) Nội minh và con hiểu “ ái ngữ” là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, nhất là đúng chánh pháp chứ không phải “ ái ngữ” là dễ nghe, âm tai. Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi khai thị cho chúng con biết và hiểu để khi nghe bài giảng nào đó chúng con phân biệt được đâu là bài giảng, đâu là “bài tám chuyện” của giảng sư để không tin lầm tà sư.

    Con cầu nguyện Thầy Cô trụ thế lâu dài vì lợi lạc và hạnh phúc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thàn tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum

  44. Kính Bạch Thầy  !

    Con đã đọc thư 291 ” Giảng bài khác với tám chuyện : Kỳ 3 :” rồi ạ

    Qua bài viết con hiểu được khi giảng pháp không phải với những lời nói dụi ngọt, êm tay và truyền cảm hứng cho người nghe mà là người giảng phải dựa vào y phương mình và nội minh đóng vai trò là truyền giảng lại lời dạy của Đức Phật đến đồ chúng để hiểu và thực hành chanh pháp mà Đức Phật truyền lại để được giải thoát.

    Con cảm tạ Thầy đã cho chúng con bài pháp này

    Con cầu nguyện sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô vì lợi lạc chúng sanh ạ

    Cầu nguyện nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.  Om Ah Hum!

  45. Kính bạch Thầy !

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi sách tấn con.

    Om mani padme hum.

  46. Kính Bạch Thầy

    Bài này con đã đọc rồi ạ

    Con xin cảm tạ ơn Thầy đã   luận giải cho chúng con hiểu

    Qua  bài  này  cho con  hiểu thêm  về  ” ái  ngữ ” không có  nghĩa   là  êm dịu , nhẹ  nhàn và  dễ  nghe mà  là “đúng  đối tượng  ,đúng  vấn  đề , đúng  thời điểm  và  nhất  là đúng  chánh  pháp ”

    Con  xin cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô vì lợi lạc của chúng sanh

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thức tỉnh với trạng thái giác ngộ

    om Mani padme hum

  47. Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc thư 291 của Thầy : Giảng bài khác với “tám chuyên” (kì 3). Con hoan hỷ tán thán công hạnh, bồ đề tâm và trí huệ vị Thầy đã từ bi luận giải. Qua đó để chúng con hiểu rằng, Pháp có nghĩa là tri kiến của Đức Phật và các bậc Thánh đức để lại nhằm giúp cho chúng sanh hữu duyên qua đó thực hành, với mục đích giải thoát khỏi luân hồi sanh tử. Gọi là giảng pháp có nghĩa là truyền đạt lại tri kiến của Đức Phật và các bậc Thánh đức cho chúng sanh với sự hạ tầng ngữ nghĩa dễ hiểu , dễ nắm bắt của người giảng. Thì  vị Thầy giảng pháp phải có nội minh vững vàng, cùng với y phương minh sắc bén là 2 trong 5 Ngũ minh nhà Phật. Bên cạnh đó cũng cần nắm vững “thanh minh”, với nội hàm ý nghĩa nội dung và hình thức biểu đạt bằng sự ” chánh ngữ”, tránh nói lời ác ngữ, thô ngữ, vọng ngữ và lời nói lưỡng thiệt, trong đó “tự ý lập ngôn” là điều tối kỵ. Trong kinh Pháp cú Đức Phật dạy rằng:

    ” Dù nói hàng ngàn lời vô ích,

    không bằng nói một lời đúng chánh pháp”

    Hay: ” Không nên nói lời vô nghĩa, phải giữ gìn lời nói

    Lời nói phải chân thật, đúng lúc, hợp chánh pháp, ích lợi cho mình và cho người” ( kinh Hoa nghiêm).

    Con tạ ơn Thầy với bài viết ý nghĩa, nhiều lợi lạc, giúp cho chúng con, chúng sanh phân biệt đâu là “giảng bài” và đâu là “tám chuyện” trong thời đại công nghệ 4.0, với sự “thật, giả” khôn lường này.

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum!

     

     

     

  48. Mật Diệu Trang says:
    Kính bạch Thầy.

    Con hoan hỷ đọc bài viết này rồi ạ.

    Con nguyện cầu cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy cô vì lợi lạc của chúng sanh.

    Con nguyện cầu cho tất cả các chúng sanh đều thành tựu hạnh phúc của Phật Tánh.

    Om mai padme hum.

  49. Mật Tịnh Hải says:

    Kính Bạch Thầy !

    Con hoan hỷ được đọc bài viết “Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI TÁM CHUYỆN (Kỳ 3)”

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi luận giảng cho chúng con hiểu tường tận ý nghĩa của “Thanh minh” – Điều mà một tỳ kheo trong quá trình hoằng dương chánh pháp cần phải nắm vững cho dù có Y phương minh và Nội minh đóng vai trò quyết định.

    “Thanh minh” không chỉ nội hàm ý nghĩa nội dung mà bao gồm cả hình thức ngữ âm biểu đạt, trong đó “ái ngữ” – được hiểu “là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp” chứ không phải là sự “êm ái”, “dễ nghe” của chất giọng mà phần lớn chúng sanh hay bị nhầm lẫn khi bị chính các tà sư sử dụng để “mị dân”, lợi dụng và gieo rắc tà kiến.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài !

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy, Cô sức khỏe, trụ thế lâu dài vì vận mệnh tâm linh của tất cả chúng sanh hữu tình.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum !

  50. Mật Diệu Linh says:

    Kính bạch Thầy!
    Con hoan hỷ được đọc bài viết tiếp theo của vị Thầy ” Thư gửi các trò 291: Giảng bài khác với “tám chuyện” (Kỳ 3).
    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi tiếp tục luận giải cho chúng con về “Thanh minh” một trong ngũ minh nhà Phật không chỉ nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn bao hàm cả hình thức ngữ âm biểu đạt, và ” ái ngữ” trong” Tứ nhiếp pháp” ” ái” không phải là lời nói dễ nghe êm tai mà là đúng đối tượng,đúng vấn đề,đúng thời điểm và nhất là đúng chánh pháp. Từ những phân tích trong bài viết của vị Thầy đã giúp cho chúng con, chúng sanh hữu duyên hiểu được đâu là lời nói đúng chánh pháp,đâu là lời nói gieo nhân tà kiến. Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi khai thị.
    Con cầu nguyện Thầy Cô mạnh khỏe trường thọ trụ thế lâu dài vì lợi lạc chúng sanh.
    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.
    Om Mani Padme Hum.

  51. Mật Tấn Khải says:

    Kính bạch Thầy!
    Con đã đọc Thư gửi các trò 291: GIẢNG BÀI KHÁC VỚI
    “TÁM CHUYỆN” (Kỳ 3). Con cảm tạ ơn Thầy đã vì sự lợi lạc của chúng con, chúng sanh từ bi luận giảng, trang bị trạch pháp nhãn nhà Phật giúp chúng con chúng sanh hữu tình nhận diện” những con trùng ăn thân sư tử” để không tin lầm tà sư đạo đức giả đội lốt tu hành gieo rắc tà kiến. Con hoan hỷ tán thán công hạnh trí tuệ và Bồ đề tâm của vị Thầy đã từ bi luận giảng giúp chúng con hiểu  ” Y phương minh và Nội minh” đóng vai trò quyết định. Nhưng khi một tỳ kheo hoằng dương chánh pháp cần lắm vững ” Thanh minh”  là yếu tố quan trọng trong việc hoằng dương chánh pháp, thanh minh không những nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn bao hàm hình thức nội dung biểu đạt. Đặc biệt trong đó quan trọng ý nghĩa nội dung của lời nói, hay còn có thể gọi là “ái ngữ” ái ngữ ở đây không phải là êm tai, truyền cảm hoặc hài ước thu hút người nghe mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và đúng chánh pháp. Con cảm tạ ơn Thầy về bài pháp quý báu và lợi lạc.
    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.
    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.
    Om Mani Padme Hum!

  52. Mật Kính says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài viết “ Thư gửi các trò 291 : Giảng bài khác với tám chuyện”( kỳ 3) rồi ạ. Con cảm tạ Thầy đã từ bi luận giải giúp cho con hiểu rõ thêm về “ thanh minh” :  không chỉ đề cập tới nội hàm ý nghĩa nội dung mà còn về hình thức âm biểu đạt và “ ái ngữ “ là một trong 4 phương tiện nhiếp chúng gọi là “ Tứ nhiếp pháp” và “Ái ở đây không phải là êm tai, dễ nghe mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và nhất là đúng chánh pháp “. Và chúng sanh dễ bị nhầm lẫn ái ngữ của các tà sư ; họ  giảng pháp để chiêu dụ chúng sanh vào con đường luân hồi bằng giọng nói dễ nghe, êm tai và giả giọng từ bi nhưng trái với chánh pháp như lang băm Ngô Đức Vượng, tiến sĩ Thích Nhật Từ. ..

    Con cảm tạ ơn Thầy đã luôn chỉ dạy chúng con

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy Cô

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Ah Hùm

  53. Mật Thanh Tâm says:

    Kính Bạch Thầy!

    Con hoan hỷ khi đọc bài:Thư gửi các trò 291: Giảng Bài Khác Với “Tám Chuyện ” (kỳ 3).

    Con cảm tạ ơn Thầy từ bi đã luận giải cho chúng con hiểu để làm một giảng sư chân chánh ngoài phương minh và nội minh bên cạnh đó một giảng sư chân chánh cần phải biết và nắm vững thanh minh trong quá trình giảng Pháp.

    Con cảm tạ ơn Thầy về bài Pháp lợi lạc này.

    Con cầu nguyện cho sức khỏe của Thầy Cô vì lợi lạc tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  54. Mật Bảo Châu says:

    Kính bạch Thầy.

    Con đã đọc bài: “Thư gửi các trò 291: Giảng Bài Khác Với “Tám Chuyện” (kỳ 3)” rồi ạ.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi khai thị cho chúng con hiểu về “Thanh minh” trong giảng pháp. Qua bài viết, con hiểu được “ái ngữ” Không có nghĩa là “êm tai”, “dễ nghe” mà là “đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và nhất là đúng chánh pháp”. Chúng sanh dễ nhầm lẫn “ái ngữ” là êm ái, dễ nghe nên mới mắc mưu các tà sư giả giọng nhẹ nhàng, êm ái. Vì thế không nên nhìn bề ngoài, nghe giọng nói giảng pháp nhẹ nhàng mà cho rằng đó là vị Bồ Tát, mà việc một ai đó là Bồ Tát được quyết định bởi những nguyên tắc của Phật pháp.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài.

    Con cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

  55. Mật Xuyến says:
    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài này rồi.

    Cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc của chúng sanh.

    Cầu nguyện chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh. Om mani padme hum.

  56. Kính bạch Thầy,

    Con đã đọc bài số 3 trong loạt bài “Thư gửi các trò 291: Giảng bài khác với tám chuyện”.

    Qua bài viết, con hiểu được rằng vị tì kheo khi hoằng dương chánh pháp cần nắm vững “thanh minh” bao gồm cả ý nghĩa nội dung và hình thức ngữ âm biểu đạt. Ái ngữ là một trong “Tứ nhiếp pháp” mà Đức Phật dạy cho môn đồ. Ái ở đây không phải là êm tai, dễ nghe mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp. Vì sự nhầm lẫn “ái ngữ” là lời nói êm ái mà hàng ngàn “con bệnh” đã mắc lưới “lang băm” giả giọng dịu êm làm cho căn bệnh luân hồi càng trầm trọng.

    Con cảm tạ vị Thầy đã từ bi luận giảng, trang bị trạch pháp nhãn giúp chúng con và chúng sanh hữu tình nhận diện được “những con trùng ăn thân sư tử” để không tin lầm tà sư.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe, sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum!

  57. Mật Khánh Ngân (Lê Mai Dung) says:
    Kính bạch Thầy!

    Con Mật Khánh Ngân hoan hỷ đọc bài “Thư gửi các trò 291: Bài giảng khác với tám chuyện (kỳ 3) của Thầy ạ.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi viết bài khai thị cho chúng con. Con cầu nguyện Thầy Cô sức khoẻ và trường thọ vì lợi lạc của tất cả chúng sinh.

    Cầu nguyện chúng sinh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    OM MANI PADME HUM

  58. Mật Thanh Phương says:
    Kính bạch Thầy, con đã đọc bài viết này

    Con hiểu được rằng “Dù nói hàng ngàn lời vô ích, không bằng chỉ nói một lời đúng Chánh Pháp”, “Không nên nói lời vô nghĩa. Phải giữ gìn lời nói. Lời nói phải chân thật, đúng lúc, hợp Chánh Pháp, ích lợi cho mình cho người”. 

    Con cũng từng thấy những bài giảng trên mạng, ở các chùa của những vị sư giảng về thế sự, về đủ các chủ đề, câu chuyện. Người nghe thấy hay xong rồi quên cũng chẳng rút ra được bài học gì, cũng chẳng giúp được gì cho bản thân.

    Chúng ta nghe bài giảng có nhiều câu chuyện đời, dù là hài hước, dù là cảm động, thậm chí dù là sâu sắc về con đường lập thân, thành danh thế gian, cũng chẳng phải là lời nói của người con Phật đang đăng tòa thuyết pháp.

    Con càng nhận ra tấm lòng từ bi của vị Thầy, đã luôn giảng dạy cho chúng con bằng lời lẽ logic, đúng Chánh Pháp, có căn cứ từ Kinh Điển . Con nhận ra những lời Thầy dạy ngắn gọn, đanh thép, nghiêm khắc mà đánh thẳng trực diện vào lỗi sai của chúng con để chúng con thức tỉnh, đúng đối tượng, đúng thời điểm, đúng chánh pháp. Thầy không vòng vèo hoa mỹ, vì chúng con sẽ quên đi và tiếp tục sai lầm. 

    Con cảm tạ ơn Thầy, con cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy và Cô

    Con cầu nguyện cho chúng sanh mau chóng thức tỉnh.

    Om Mani Padme Hum.

  59. Mật Hữu Tâm says:

    Kính Bạch Thầy

    Con đã đọc xong bài này rồi thưa Thầy

    Con rất hoan hỷ bài viết của vị Thầy tôn quý ạ. Qua bài viết này con hiểu thêm về những pháp sư ,Thầy lan băm như ông ngô đức vượng điều an bóng nói gió để hảm hại chúng sanh .họ nhìn mã bề ngoài thật lộng lẫy nhưng trong lòng họ toàn nghĩ chuyện hại người, họ là con dao hai lưỡi. Nhờ ơn phước Bổn Tôn thông qua kênh vẫn chuyển của vị Thầy con luôn thật thà lời ăn tiếng nói. Nói cũng nhẹ nhàng lại.không phải như lúc con chưa biết vị Thầy tôn quý .con tạ ơn Thầy đã giảng cho chúng con một bài thật là vi diệu ạ.

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô thật nhiều sức khỏe và trường thọ vì lợi lạc chúng sanh ạ

    Con cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh

    Om MaNi Padme Hum

  60. Mô Phật

    Kính bạch Thầy

     

    Con hoan hỷ được đọc phần tiếp theo trong bài viết dài kỳ: “Thư gửi các trò 291: Giảng bài khác với “Tám chuyện””. Con cảm tạ ơn Thầy đã luận giảng cho chúng con thêm về lời dạy của đức Phật về kỹ năng khẩu ngữ (Thanh minh), đặc biệt dành cho những ai trực tiếp giảng pháp hay giáo hoá chúng sanh, đó là sự “ái ngữ”, một trong bốn phương tiện nhiếp chúng (Tứ nhiếp pháp). Qua đây con hiểu rằng chúng sanh do thói quen “y nghĩa bất y ngữ” nên nhiều người đã rơi vào cạm bẫy của tà sư vì thấy những lời của họ êm ái, dễ lọt tai dù rằng những lời nói đó hoàn toàn sai chánh pháp. Ngược lại, nhiều tà sư cũng vịn cớ lời Phật dạy về “ái ngữ” để “cố ý tạo ra một kiểu nói làm ra vẻ từ bi” hay những câu chuyện huyền hoặc hay khơi gợi sự mủi lòng, tình luyến ái để đánh lừa người khác (lễ Vu Lan Bồn sắp tới là một ví dụ điển hình). Đến khi chúng sanh chịu quả trổ từ sự mê muội này thì mới nhận ra những đôi khi cái giá phải trả là quá đắt. Do vậy, cần hiểu rằng “ái ngữ” là khi và chỉ khi những lời nói đó đúng chánh pháp, bất kể là lời hiền minh hay phẫn nộ. “Ái ngữ” còn được hiểu là “chánh ngữ” là vì vậy. Con cảm tạ ơn Thầy đã ban cho chúng con bài pháp lợi lạc này.

    Con cầu nguyện Thầy Cô thân tâm an tịnh vì lợi lạc của chúng sanh

    Cầu nguyện chúng sanh tỉnh thức trong trạng thái giác ngộ

    Om Ah Hum

  61. Mật Hồng Thức says:

    Kính Bạch Thầy,

    Con đã đọc thư gửi các trò 291: BÀI GIẢNG KHÁC VỚI “TÁM CHUYỆN” ( kỳ 3) của vị Thầy.

    Con hoan hỷ với bài viết của Thầy, giúp con hiểu được nguyên nhân luân hồi bắt nguồn từ những tri kiến luân hồi. Nhiều người học vị cao nhưng kiến thức không đi đôi với học vị, dẫn đến giảng luận không đúng với chánh pháp, đưa chúng sanh vào vòng lẩn quẩn của luân hồi, uổng công tu bao tháng ngày, vì chỉ sai đường.  Cũng giống như anh chàng sinh viên y khoa kia học hành không đến nơi đến chốn nên bối rối hoặc chuẩn đoán sai bệnh khi va chạm thực tế, gây nguy hại cho người khác. Con cảm tạ ơn Thầy giảng giải giúp con tránh được tà sư tám chuyện, đánh tâm lý lấy nước mắt người nghe, của thí chủ.

    Con cầu nguyện sức khỏe và trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  62. Mật Thuận Nguyên says:

    Kính bạch Thầy

    Con đã đọc xong bài này rồi ạ.

    Con cảm tạ Thầy đã luận giải cho chúng  con hiểu nguyên nhân luân hồi bắt nguồn từ tri kiến luân hồi được gọi là tà kiến do các vị giảng sư “tám chuyện” chớ không phải do các giảng sư chân chánh. Những kẻ biến một bài thuyết giảng nhất là về Đạo Phật trở thành một cuộc ” tám chuyện” thoả sức ” chém gió” khi họ không có ngũ minh, không nắm vững về Nội minh tức là tri kiến giải thoát , tức tuệ tri chánh lý. Họ đưa ra những luận kiến vô căn cứ bằng giọng điệu êm ái dễ nghe có khi hài hước dí dỏm, khi lại trầm lắng xúc động đánh trúng vào điểm yếu của chúng sanh luôn thích nghe những lời đường mật để dẫn dụ họ rơi vào cạm bẫy của bóng tối vô minh. Nhờ có vị Thầy chúng con hiểu được “ái ngữ” là một trong bốn phương tiện nhiếp chúng. “Ái ” ở đây không phải là những lời dễ nghe êm tai mà là đúng đối tượng đúng vấn đề , đúng thời điểm nhất là đúng chánh pháp. Con cảm tạ Thầy đã ban cho chúng con trạch pháp nhãn để chúng con phân biệt được đâu là ” bài giảng” đâu là “tám chuyện” hơn hết là phân biệt được chánh và tà.

    Cầu nguyện Thầy Cô sức khoẻ và trường thọ vì lợi lạc chúng sanh. Cầu nguyện chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum

  63. Kính Bạch Thầy

    Con đã đọc thư gửi các trò 291 Bài Giảng Khác Với Tám Chuyện  (kỳ 3) rồi ạ

    Con cảm tạ ơn Thầy đã bồ đề tâm ban cho chún g con bài pháp quý báu đầy lợi lạc .Qua bài viết con hiểu được những lời Ái Ngữ yêm tai dễ nghe giảng pháp bằng cách đổi giọng nói giả giọng bọn tà sư chủ yếu gieo rắc tà kiến lẩn quẩn vòng luân hồi .Ái Ngữ những lời nói đúng quỹ đạo chánh kiến dẫn đắt chúng sanh đến con đường giải thoát

    Cầu nguyện cho Sức khỏe Thầy Cô trương tho vì lọi lạc cho tất cả chúng sanh

    Om mani padme hum

  64. Kính bạch Thầy,

    Con hoan hỷ được đọc bài này.

    Qua bài viết con hiểu được khi Y phương minh lệch chuẩn, không vững về Nội minh là những tri kiến giải thoát, tuệ tri chánh lý nên những bài thuyết giảng trở thành những buổi “tám chuyện” của các tà linh tà sư. Đồng thời nhờ sự minh định của vị Thầy cho chúng con hiểu rõ thêm “ái ngữ”, điều mà con trước kia nhầm lẫn không biết rằng “Ái ngữ: Ái ở đây không phải là êm tai, dễ nghe mà là đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm và nhất là đúng chánh pháp”, nên dù đó là nộ pháp nhưng vẫn là “ái ngữ” . Qua đó con hiểu rằng vì sao Đức Phật dạy  phải “Duy tuệ thị nghiệp”, nếu không dễ nhầm lẫn cặn là vàng.

    Con cám ơn Thầy đã viết bài viết lợi lạc.

    Con thành tâm nguyện cầu Thầy Cô mạnh khỏe và an tịnh.

    Nguyện cầu tất cả chúng sanh tỉnh thức trong trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

  65. Mật Hạnh Dung says:
    Kính bạch Thầy!
    Con đã đọc bài viết này ạ. Con cảm tạ ơn Thầy đã luận giảng cho chúng con được hiểu về phương diện Thanh minh theo quan kiến nhà Phật. Con hiểu rằng những lời nói dù có êm ái, nhẹ nhàng như tiếng nhạc và làm ra điệu bộ từ bi nhưng nếu chẳng đúng đối tượng, đúng vấn đề, đúng thời điểm, và nhất là đúng chánh pháp thì bất luận họ là ai, dù có là Thượng toạ hay Tiến sĩ Phật học thì lời thuyết giảng của họ cũng chỉ là một sự tám chuyện vô nghĩa, bởi như Kinh Pháp cú đã khẳng định “ Dù nói hàng ngàn lời vô ích, không bằng chỉ nói một lời nói đúng Chánh pháp”. Những lời vô ích đó chẳng phải “ ái ngữ” mà là tà thanh, tà ngữ, đặc biệt khi đó là những lời nói trắng trợn phỉ báng chánh pháp và tự phong thánh cho bản thân trong khi họ là chính là những con trùng ăn thân sư tử.
    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi luận giảng cho chúng con được hiểu.
    Con cầu nguyện Thầy, Cô mạnh khoẻ, trụ thế lâu dài vì lợi lạc của chúng sanh.
    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh. Om mani padme hum.
  66. Kính Bạch Thầy !

    Con đã đọc sông bài này rồi ah. Con rất hoan hỉ với công hạnh luận giải của vị Thầy , con cảm tạ ơn Thầy đã phân tích cho con hiểu được những vị Thầy chân chánh  giảng pháp và dùng đủ phương tiện để  dúp chúng sanh lìa mê về giấc còn những vị sư Thầy thượng tọa thì dùng những lời nói ngọt ngào  iêm tay deo nhân tà kiến luân hồi cho chúng sanh . Con cầu nguyện sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của chúng sanh om ah hùm .

  67. Mật ấn says:
    Kính bạch Thầy

    Con hoan hỷ khi đọc thư 291: Giảng bài khác với tám chuyện kỳ 3.qua bài viết con hiểu những vị Thầy giảng pháp chỉ nói êm tai không đúng chánh pháp nhà phật để dụ dỗ chúng sanh vào con đường tà pháp

    Con xin cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô

    Om mani padme hum

  68. Mật Đăng Toàn says:
    Kính bạch Thầy, con đã đọc bài viết này rồi ạ, con cảm ơn Thầy. Con cầu nguyện Thầy sức khoẻ và sự trường thọ. Con cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh. Om mani padme hum.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

DMCA.com Protection Status