Jun 1, 2016

Posted by in Giáo điển | 34 Comments

Thư Sài Gòn: Mật Thái Dương gửi Phương Thảo (BÓNG THẦY BÊN CHÚ HƯƠU CON)

Thư Sài Gòn: Mật Thái Dương gửi Phương Thảo (BÓNG THẦY BÊN CHÚ HƯƠU CON)

“Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, nghề sáng tạo nhất trong những nghề sáng tạo”

Câu nói nổi tiếng trên của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng một thời từng là đề tài chúng tôi thường xuyên phải viết luận bằng tiếng Nga trong suốt những năm tháng cấp 3. Hôm nay, đọc bài viết của Phương Thảo, tôi chợt nhớ lại những hồi ức đó. Tuy nhiên dòng hồi ức của tôi không trôi về phía hình ảnh của người cô, người thầy cấp 3 năm xưa, mà nó lặng lẽ trôi về thời điểm của 3 năm về trước, kể từ khi tôi được Quy y và bắt đầu tu học dưới sự hướng dẫn của vị Đạo sư Mật giáo – Thầy Thinley Nguyên Thành.

sunshine

Càng ngày tôi càng nhận ra rằng tấm lòng từ bi, Bồ đề tâm, trí tuệ của Thầy mới chính là Thái Dương

Thời điểm tôi gặp Thầy là khi tôi vừa chuyển vào sống ở Hồ Chí Minh được một thời gian ngắn. Ánh nắng nhiệt đới cùng với nhịp sống sôi động của thành phố mang tên Bác khi đó vẫn không thể xua tan đi sự lo lắng, u uất trong lòng tôi bởi cuộc chiến pháp lý giành quyền nuôi con trong quá trình ly hôn với người chồng (nay đã cũ) diễn ra hết sức quyết liệt. Ngày rời khỏi Hà Nội, tôi mang trong mình một quyết tâm là  chiến đấu tới cùng để giành lại con (về nuôi) mặc dù biết là người chồng sẽ có nhiều cản trở bởi suy nghĩ thông thường của người thế gian là “Mẹ thì phải nuôi con, chăm sóc con. Thế mới là thương, là yêu con”. Tôi khi đó – một phụ nữ 28 tuổi, một mình khăn gói vào Hồ Chí Minh lập thân, lập nghiệp, ôm trong lòng bao nhiêu uất hận, tổn thương. Cuộc đời tôi chắc sẽ cứ chìm vào đêm tối như thế nếu như tôi không có hạnh duyên để được gặp Thầy. Cho đến bây giờ, tôi vẫn rất xúc động và không thể nào quên những lời Thầy nói khi đặt Pháp danh cho tôi – Mật Thái Dương. Thầy nói rằng “Thầy đặt con Pháp danh này cho con vì con học tiếng Nhật, chứng tỏ con có duyên với đất nước của Thái Dương thần nữ. Hơn nữa, “Thái” là cực đỉnh, “Dương” là ánh sáng mặt trời. Thái Dương có nghĩa là ánh sáng mặt trời rực rỡ nhất, sáng chói nhất. Thầy hi vọng ánh sáng của Thái Dương sẽ xua đi những bóng đen u ám trong lòng con”. Thật ra, càng ngày tôi càng nhận ra rằng tấm lòng từ bi, Bồ đề tâm, trí tuệ của Thầy mới chính là Thái Dương, giúp tôi xưa đi những vô minh, mang sự ấm áp của hạnh phúc Phật tánh cho cuộc đời tôi.



Đối với bạn đọc:
Vui lòng đăng nhập để xem tiếp nội dung bài viết. (Danh sách bài cho bạn đọc chưa có tài khoản tại đây).

Existing Users Log In
   
DMCA.com Protection Status