Jan 28, 2019

Posted by in Giáo điển | 123 Comments

Truyện ngắn: BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI

Truyện ngắn: BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI

Truyện ngắn:

BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI

Chuyện kể rằng một chàng trai vì những lý do riêng tìm lên núi cao xin được thọ giáo một vị thầy dạy võ lừng danh trong làng võ thuật. Sau vài lần vượt qua được thử thách, chàng ta được nhận làm đệ tử. Môn võ đầu tiên được thầy dạy là gánh nước và bóc vỏ cây khô bằng 5 ngón tay.

gánh nước

Những tháng đầu đôi tay tứa máu vì bóc tách nhưng cũng mừng vì đã làm xong cả thửa cây khô góc bìa rừng. Đến khoảnh cây tươi thì sự bóc tách càng khó hơn cho đến khi chàng trai dừng lại cả tháng trời để chữa trị vết thương. Lành xong, chàng tiếp tục bóc vỏ như trước đây. Lạ thay, lần này lại dễ hơn và bắt đầu thuần thục đến trình độ là chỉ cần lướt 4 ngón qua thân cây, vỏ cây đi theo tay chàng lã tã rơi xuống.

bóc vỏ cây…

Tuy vậy, đôi chân chàng bắt đầu mõi nhừ đến nỗi bại xuội. Nguyên do là gánh nước từ dưới núi lên đến am thất trên  giữa núi đã mệt bở hơi tai; thế mà vị thầy dời lều tranh lên gần đỉnh núi khiến chàng càng bải hoải. Đã đến lúc chàng bắt đầu nghi ngờ vị thầy rằng lợi dụng chàng gánh nước và bóc vỏ cây hơn 1 năm, nếu không được truyền võ thì e rằng chàng là mồi ngon cho ván cờ cài đặt nô bộc của vị thầy. Chàng liền tác bạch:

  • Thưa thầy, con đến đây để học võ đã làm lễ bái sư và lao tác cho nhà thầy. Đổi lại, hơn 1 năm qua con chỉ gánh nước và bóc vỏ cây. Xin thầy đoái thương mà chỉ dạy những đường quyền, chiêu cước!

Vị thầy vuốt râu cười hiền rồi nói:

  • Đã nhận con làm đệ tử, ta sẽ có trách nhiệm đào tạo. Tuy nhiên việc dạy võ như thế nào thì đó là phương pháp riêng của mỗi võ sư, con đừng nên nhắc nhở và thắc mắc. Nếu con thấy không phù hợp, chẳng lợi ích gì thì đừng học nữa, hãy trở về nhà nghỉ ngơi rồi tìm thầy khác!

Hôm sau, chàng trai bái biệt, khăn gói xuống núi mà lòng khắc khoải bùi ngùi. Đúng là thầy ấy không dạy miếng võ nào, nhưng sao khi rời đi cảm thấy lưu luyến lạ thường. Cái cảm giác ấy chàng chỉ cảm nhận từ người cha quý kính của mình nay đã khuất núi. Bất giác, đôi dòng lệ lăn dài trên gò má sạm đen của mình. Chàng gạt nước mắt nhìn lại sau lưng một lần nữa rồi sụp lạy rồi cố dằn lòng lầm lũi xuống núi.

“tả xung hữu đột”

Miên man với dòng tưởng đoàn viên sắp tới thì tiếng la thất thanh của cô gái nào đó làm chàng chợt tĩnh: “Cứu tôi! Cứu tôi với!”. Nhìn sang bên kia chàng thấy 5 gã đàn ông đang đuổi theo 1 cô gái trông dáng tiểu thư. Hiểu ngay vấn đề, chàng lập tức băng mình qua từng cành dây leo, phóng xuống hiện trường. Phía bên kia, cạnh đó từng lớp áo ngoài của cô gái lần lượt rời khỏi người kèm theo tiếng cười man dại của bọn cướp. Không đợi giây phút nào nữa, chàng nhào tới hất tên cướp khỏi người cô gái đang run rẫy che thân; thuận tay như phản xạ có điều kiện của việc bóc tách vỏ cây lâu nay, bất thần chàng cào mạnh bên hông tên cướp. Một tiếng rú đau đớn như xé nát bầu trời, tên cướp gục người, ngã sóng soài trên vũng lầy bên cạnh, màu đỏ của máu loang rộng nhuộm đỏ cả màu bùn. Bốn tên còn lại chưa kịp định thần, chàng lao vào “bóc tách” bất kỳ chỗ nào mà chàng chộp tới. Lạ thay, những vảnh vải áo của bọn cướp bị bóc ra kèm theo lớp thịt dày mỏng khác nhau giống như chàng tách bóc vỏ cây vậy!

Trong tình thế một chọi bốn tên còn lại, chàng dùng hết sức sự nhanh nhẹn của mình, thoát bên này hiện bên kia như vượn chuyền cây, còn bọn cướp cơ hồ như di chuyển khá nhanh so với người thường như vẫn chậm chân, chậm tay so với chàng. Không để mình ngạc nhiên vì sự đột pháp thao tác và tốc độ ra đòn, chàng trai liên tục tả “xung hữu đột” với từng mảnh thịt bị văng tung tóe. Bọn cướp sợ đến mất hồn, cùng nhau té chạy một mạch không dám quay đầu lại. Có lẽ đời chúng cướp bóc lâu nay, chưa hề gặp một cao thủ có “võ công đặc dị như vậy. Nhìn lại, chúng chỉ kịp thấy máu me vương đầy mặt đất, đó đây những mảnh thịt bị bóc ra chẳng khác gì bị tùng xẻo, đang còn hơi nóng. Cô gái còn chưa hết sợ, nặng nhọc nhặt lại từng mảnh áo tả tơi, trong miệng lí nhí lời cảm tạ chân thành. Chàng trai sau đó, chưa hết bàng hoàng cho sự dũng mãnh của mình, ngồi bệt xuống thở dốc mặc cho cô gái đang co rúm người lại bên bụi cây. Chàng ngồi dưỡng sức, bỗng dưng nhớ lại những ngày tháng bóc tách vỏ cây và gánh nước từ dưới núi lên giữa núi. Chàng nhớ lại những ngón tay bị tươm máu, nhớ lại đôi chân nặng nề, cơ hồ như rời khỏi thân chàng vì quá mệt. Cũng trong thời khắc ấy chàng hiểu ra rằng Sư phụ đã dạy mình môn vỏ “tùng xẻo” và thuật “khinh công” siêu hạng qua những hành vi lao tác hằng này. Sẽ mãi mãi chàng hoài nghi lòng tốt của ngài cho đến khi gặp cảnh bất bình đánh văng bọn cướp, cứu cô gái kia chàng mới ngộ ra mình đã đạt được trình độ võ công như thế nào. Chàng thầm cảm ơn năm tên cướp cho chàng cơ hội thi thố tài năng, nhưng chàng bỗng hối hận tột cùng vì đã nghĩ sai về Sư phụ, đã gây ra ác niệm với ngài. Bất giác, chàng không thể chịu đựng được sự dày vò tâm can, liền hú lên như một tên điên phóng một mạch lên núi mong tạ tội với Thầy mình. Với tốc độ phi thường trong cơn thống hối ngập tràn chẳng mấy chốc, chàng đã lên được đỉnh núi, nơi Sư phụ muốn chàng luyện thuật phi hành tốt hơn nên dời lên đó, sau khi thấy chàng đã thuần thục ở giai đoạn đầu. Tuy nhiên, chàng không tin vào mắt mình nữa, am thất lều tranh bây giờ không còn nữa, chỉ thấp thoáng khói chiều còn xót lại trong bếp lửa đã tàn. Sư phụ đã biết trước chàng sẽ trở lại sau khi bừng ngộ nhưng duyên Sư- Đệ không có chỗ trống cho sự nghi ngờ nên giờ đây chàng hiểu rằng chẳng bao giờ gặp lại. Bất giác chàng quỵ người xuống, đổ gục như cây cao bị đốn xong. Kiệt sức, loạn thần, thống hối làm chàng sốt cao rồi thiếp đi trong sự mê man lúc nào không biết.

hầu trà bên Thầy….

Chính sự nghi ngờ và đòi hỏi của mình đã trở thành một bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa…

Buổi sáng, nắng đã lên cao. Chàng dụi mắt tỉnh dậy với thân thể mệt nhừ. Chuyện chiều hôm qua vẫn còn đó trong ký ức của mình, chàng không để tâm thêm mà chỉ nặng lòng trước lỗi lầm của mình. Quay nhìn những cảnh vật quen thuộc còn lại đó, khung cảnh bình yên tĩnh lặng của những đêm hè hầu trà bên Thầy vẫn còn in đậm trong dòng kỷ niệm của chàng, nhưng hiện thực chỉ là một mái lều tranh hoang tàn. Chàng hiểu rằng mình sẽ không còn cơ hội được chỉ dạy nữa, vị Thầy từ bi hết mực giờ đây đã không còn. Chính sự nghi ngờ và đòi hỏi của mình đã trở thành một bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa. Tiếng hót của chim sơn ca lanh lảnh buổi sớm mà bấy lâu chàng thưởng thức như một giọng ca mượt mà, nay tựa như một lời trêu chọc cho sự bất kính, vô ơn của mình. Chàng gượng dậy, lê từng bước chân khó nhọc xuống núi, hai bên sườn núi vẫn còn đó cỏ xanh lún phún, những sợi dây leo trên những cành cao cổ thụ làm trò giải trí cho chàng chuyền từ nơi này sang nơi khác, giờ đây thỏng mình xuống như một kiểu trách hờn chàng học trò bất kính. Không chịu nỗi, thêm một lần nữa chàng quay người lại, hướng đến am tranh sụp lạy, rồi lầm lủi đi xuống. Ngoài kia, bầu trời bắt đầu chuyển mình, mây mù kéo đến báo hiệu cơn mưa đầu mùa. Chàng trai chẳng để ý gì lẳng lặng dẫm lên lá khô xào xạc, như những tiếng nấc nghẹn của chàng. Bóng núi xa dần, làng mạc bắt đầu thong dong những mục đồng chăn trâu buổi sớm. Chàng trai chỉ sáng được lòng mình khi gặp đối cảnh nhưng đã vụt tắt từ quang từ vị Thầy đáng kính. Những tia nắng nhảy múa reo vui ngày mới nhưng bắt đầu từ đây chàng trai dấn thân vào đường đời dâu bể, chẳng còn đợi trông được nữa ánh nắng ấm áp của nghĩa tình Sư- Đệ…

bóng núi xa dần trong mắt ai…

Chiều mưa trên đỉnh Phù Vân ngày 28/01/2019

Thinley – Nguyên Thành


English version: Short story: Receding the shadow of the mountain

  1. Mật Tấn Giác says:

    Kính bạch Thầy!

    Con rất xúc động sau khi đọc “Truyện ngắn: Bóng núi xa dần trong mắt ai”. Con cảm tạ vị Thầy đã viết dù là một truyện ngắn rất “đời” nhưng để lại cho tâm trí con những bài học đạo pháp sâu sắc mà ở ở đó luôn thấm đẫm tấm lòng từ bi trí huệ của vị Đạo sư Thanh Trí và sự ấm áp của “nghĩa tình Sư – Đệ” của vị Thầy dành cho chúng con.

    Chàng trai trong tác phẩm đã thọ giáo một vị thầy dạy võ lừng danh trong làng võ thuật và đã được nhận làm đệ tử nhập môn, được truyền thụ những môn võ đầu tiên là gánh nước và bóc vỏ cây bằng 5 ngón tay. Dù với vô vàn đau đớn, mệt mỏi những chàng đã có những thành tựu sau hơn 1 năm kiên trì, cố gắng thực hiện. Thắc mắc vì không được thầy truyền võ “đích thực” thì chàng trai đã tác bạch lên thầy , vị võ sư đã cười hiền nói cho anh về phương pháp dạy võ của ông, và trách nhiệm của ông đối với đệ tử của mình. Tuy nhiên chàng trai đã rời bỏ vị thầy dạy võ của mình và chỉ nhận ra mình đã được “thọ nhận” những “món công phu” xuất sắc đến mức nào khi cứu cô gái khỏi bọn cướp. Và chàng trai đã thực sự mất đi mối ân tình “Sư – Đệ” vì đã không có cơ hội được gặp lại người thầy dạy võ của mình nữa.

    Câu chuyện rất “đời” này cho con liên hệ sang một câu chuyện “đạo” mà ở đó hẳn nhiều học trò, đệ tử trong số chúng con đã trở thành nhân vật trong câu chuyện ấy. Và vị võ sư lừng danh trong làng võ thuật trong câu chuyện “đời và đạo – Pháp là cuộc sống” của chúng con là vị Đạo sư Thanh Trí, với những những tu pháp đầy thiện xảo “Lục diệu Pháp môn” mà chỉ cần được diễn tập, thực hành 1 trong 6 tu pháp ấy dưới sự chỉ dạy của vị Thầy đã “đủ” để chúng con “cập bến Giác ngộ” trong đời này. Thế nhưng, trong tâm thức “phi đạo đức” của chúng con, vốn còn chất chứa vô minh, đã có lúc vẫn nhen nhóm lên một suy nghĩ “khi nào mình được vị Thầy nhận làm học trò? thọ lễ Quy y? hay được truyền pháp đích thực?”. Để rồi không biết rằng, mình đã được vị Thầy truyền cho thanh gươm báu “Chánh kiến” tựa như món võ công “bóc vỏ cây khô bằng 5 ngón tay”, để mỗi ngày rèn luyện nhằm bóc những lớp vô minh, tà kiến trong tâm thức, qua đọc bài viết comment tựa như gọt bỏ tâm thức trĩu nặng như “gánh nước” để có tâm thức chuyển hóa “thong dong đi giữa bầu trời đại lạc trí huệ tánh không”. Vì bám chấp, bị vây bủa bởi ngũ dục, bát phong,  vào chấp ngã “của tôi, do tôi, vì tôi” và chấp pháp mà “hờn lẫy” khi vị Thầy từ bi nghiêm giáo, ban giáo huấn Kim Cương chỉ thẳng lỗi lầm, có lẽ đây là những “lớp vỏ cây” khó bóc nhất trong chúng con. Vị Thầy tôn kính, còn từ bi ngấp ngàn lần vị võ sư kia, bởi ngài luôn nhiệt tâm giáo hóa, thậm chí hóa thân đồng dạng, thân giáo thực hiện để làm gương cho chúng con noi theo, không dừng nghỉ bước chân du hóa vì sự lợi lạc của tất cả hữu tình.

    Và chúng con cũng may mắn hơn chàng trai kia, đã thấy được thành quả ngay hiện đời mình đó là tâm chuyển hóa, “hạnh phúc tự tâm, thế sự hanh thông, thành đạt xã hội” đã dần có được chánh kiến dù “chưa toàn diện” nhưng sẽ là trở lên toàn diện dưới sự chỉ dạy của vị Thầy. Bài học đạo pháp sâu sắc con rút ra được đó là sự “tu tập” muốn có được kết quả phải dựa trên tấm lòng “sùng kính đạo sư”, niềm tin bất thoái chuyển vào vị Thầy – Tam Bảo,  và chánh tinh tấn trong đó “sùng kính đạo sư” là “nền tảng Giác ngộ” như kinh điển đã xác quyết. Chàng thanh niên trong câu chuyện đã mất đi mối ân tình “Sư – Đệ” chỉ vì chưa đủ niềm tin kiên cố, chưa đủ tấm lòng sùng kính vị Thầy của mình, để rồi dù thống hối dù đã quá muộn. Câu chuyện về chàng thanh niên cho con cảm niệm sâu sắc hơn nữa về trân quý mối ân -tình “Sư – Đệ” trong đạo pháp để không phải “ra đi trong một chiều đông lạnh giá” với nỗi thống khổ luân hồi sinh tử sắp sửa ập đến mà nhiều học trò Mật gia đã “trải nghiệm”.

    Con cảm ơn Thầy về bài viết ý nghĩa, lợi lạc.

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô vì sự lợi lạc của tất cả hữu tình.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh uống được tinh túy cam lồ.

    OM MANI PADME HUM

    • Nguyên Thành says:

      Hay!

      • Mật Tấn Giác says:

        Mô Phật!

        Con cảm tạ vị Thầy đã từ bi sách tấn con ạ.

        Con cầu nguyện Thầy Cô trụ thế lâu dàu vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh hữu tình. 

        Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh. 

        OM MANI PADME HUM

  2. Mật Phê Rô says:

    Kính bạch Thầy !

    Con đã đọc xong truyện ngắn : BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI .

    Con cảm thấy tiếc nuối cho chàng trai trong câu chuyện vì đã mang tâm nghi ngờ với tất cả sự để tâm mà vị thầy đáng kính đã dành cho mình . Để rồi chính sự nghi ngờ và đòi hỏi đó đã trở thành một bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ cho dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa .

    Qua câu chuyện con rút ra được 3 bài học :

    (1) : không dùng tâm phàm phu để đo lường công hạnh của vị thầy mình.

    (2): không mảy may nghi ngờ về giáo pháp, về những điều Thầy dạy .

    (3): những kẻ vô ơn sẽ không bao giờ có kết cục tốt .

    Con hiểu rằng không phải ngẫu nhiên mà Đạo sư Mã Minh xác quyết trong 50 kệ tụng sùng kính Đạo sư:

    “Hãy tuân lời dạy không chút lỗi gì

    Bạn hãy làm theo đừng móng nghĩ suy

    Được như vậy bạn tự nhiên thành tựu

    An lạc đời này và cả vạn kiếp sau”.

    Con cảm ơn vị Thầy đã đăng bài .

    Con cầu nguyện Thầy Cô sức khỏe, trường thọ vì đại nghiệp phổ truyền giáo pháp Yoga Thanh Trí vì lợi lạc chúng sanh .

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh được nương tựa bóng lành Thầy, Phật, Pháp, Tăng .

    Om Mani Padme Hum !

  3. Mật Thủy says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai” của Thầy rồi ạ!

    Diễn biến của câu chuyện cũng là dụ cho những diễn biến diễn ra trong quá trình chúng con tầm cầu học pháp Yoga Thanh Trí. Ban đầu hăng  hái, nỗ lực, sau đó trải qua thử thách, gian nan bắt đầu nản chí, cố gắng vượt qua, rồi bắt đầu có những mong cầu, đòi hỏi, nghi hối, tự đẩy mình ra khỏi trường lực bảo hộ của vị Thầy, và rồi khi hối hận thì không còn kịp nữa, vì đường truyền đã đứt. Duy hình ảnh khiến con nhớ nhất là hình ảnh cuối cùng của chàng trai trong câu chuyện, một mình lạc lõng giữa khung cảnh trước đây vốn vô cùng quen thuộc, thân thương, nhưng giờ đây chỉ còn trong ký ức với sự hối hận dằn vặt không nguôi. Hình ảnh này cũng nhắc con nhớ đến những người đã rời khỏi Mật gia, dù đã được học giáo pháp trước đó, nhưng chắc chắn rằng dầu họ có tiếp tục thực hành cũng sẽ vô ích, chẳng thể nào nhận được ơn phước từ Bổn tôn thông qua kênh vận chuyển vị Thầy, cũng như một khi đã mất đường truyền internet thì chiếc máy tính mở chỉ sử dụng tự nó, nhưng không thể kết nối thông tin trên toàn thế giới được. Điều này cũng là một điều nhắc nhở chúng con rằng nên trân quý nghĩa tình Sư – đệ hy hữu có được trong kiếp này, trân trọng giữ gìn những gì mình đang có, đang được hưởng, đừng để đến khi mất rồi mới hối tiếc và cũng không thể nào lấy lại được như anh chàng trong câu chuyện.

    Câu chuyện cũng là lời huấn thị với chúng con đừng mảy may nghi ngờ những việc Thầy làm, lời Thầy dạy, bởi “ý Thầy đã tính trước chi li”, đừng lấy tâm ý phàm phu của mình mà đo trí Đạo sư, cũng như đừng đòi hỏi vị Thầy vì cho rằng mình làm được điều này, việc kia. Vị Thầy với tuệ tri và nhiều phương tiện sẽ nắm bắt căn cơ của mỗi chúng trò và có phương pháp dạy phù hợp khác nhau, chỉ là người học trò có đặt hết niềm tin vào vị Thầy và kiên trì theo sự hướng dẫn của Thầy hay không mà thôi!

    Con thành tâm cảm tạ ơn Thầy đã cho chúng con câu chuyện trên cũng là lời giáo huấn chúng con.

    Cầu nguyện cho chúng con sẽ không mắc phải lỗi lầm không thể sửa đổi như anh chàng trong truyện ngắn trên!

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô vì lợi lạc của chúng sanh!

    Om mani padme hum!

  4. Kính bạch Thầy,

    Con đã đọc “Truyện ngắn: Bóng núi xa dần trong mắt ai”. Câu chuyện về chàng trai và vị thầy dạy võ thuật để lại trong con nhiều cảm xúc và suy ngẫm.

    Chàng trai trong câu chuyện đã bất kính vị thầy khi nghi ngờ vị thầy lợi dụng mình để gánh nước và bóc vỏ cây. Chàng còn khởi tâm đòi hỏi vị thầy chỉ dạy cho mình những đường quyền, chiêu tước khi nghĩ rằng mình đã làm lễ bái sư và lao tác cho nhà thầy. Viết đến đây, con nghĩ đến tấm gương ngài Milarepa. Ngài Milarepa năm xưa khi học với vị Thầy là Marpa, ngài bị coi như kẻ hầu trong suốt những năm đầu theo học. Vị Thầy Marpa rầy la, đánh đập, đặt ra rất nhiều thử thách khiến Milarepa gần như kiệt sức nhưng ngài chưa bao giờ oán trách Thầy mình. Kết quả là Milarepa đã tịnh hóa hết nghiệp chướng, ngài là người duy nhất được vị Thầy Marpa truyền chân pháp và một đời thành Phật. Con nghĩ đến những tấm gương các bậc thánh giả, thành tựu giả năm xưa cúng dường hậu hĩnh về tịnh tài thậm chí cả một phần tấm thân tứ đại của mình để cầu pháp mà thấy hổ thẹn khi chúng con cúng dường vị Thầy một chút ít mà nghĩ tịnh tài, công sức của mình to như núi Tu di rồi đòi hỏi vị Thầy phải thế này, phải thế kia.

    Truyền ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai” để lại trong con một nỗi buồn man mác. Có những sự thống hối mà không thể sám hối. Có những điều đã qua mà không thể quay lại. Con cảm tạ vị Thầy đã từ bi viết truyện ngắn này, cho chúng con cơ hội suy ngẫm và trân quý duyên lành sư – đệ trong kiếp sống này.

    Chàng trai khi rời bỏ vị thầy xuống núi, chàng lại tiếp tục dấn thân vào đường đời dâu bể. Còn chúng con, một khi hoài nghi và rời bỏ vị Thầy, chúng con lại quay trở lại cuộc sống luân hồi đầy rẫy khổ đau với bát phong trần trược.

    Trong thất thánh tài nhà Phật, niềm tin đứng số 1. Đại sỹ Liên Hoa Sanh cũng từng khai thị rằng “Có niềm tin là thành công một nửa”. Từ đây, con hiểu được niềm tin quan trọng như thế nào, đặc biệt là niềm tin vào vị Thầy của mình.

    Qua truyện ngắn, con rút ra cho mình bài học “tuân lời Thầy dạy bảo không nghĩ đúng, sai”, không lấy tâm phàm phu để suy luận về bậc Đạo sư, luôn tâm niệm rằng vị Thầy và Phật chẳng phải khác nhau. Con hiểu rằng vị Thầy đã nhận chúng con làm học trò, đệ tử, khi quy y là khi chúng con đã ký hợp đồng tâm linh với vị Thầy thì cứ yên tâm theo học. Tuân lời Thầy dạy bảo không nghĩ đúng – sai, từng bước một tùy theo căn cơ và duyên lành của mỗi người, chúng con sẽ đến đích.

    Con thành tâm cảm tạ ơn Thầy!

    Con cầu nguyện Thầy, Cô luôn mạnh khỏe và trường thọ vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh tỉnh thức trong trạng thái giác ngộ.

    Om mani padme hum.

  5. Kính bạch Thầy,

    Con đã đọc “Truyện ngắn: BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI” rồi ạ.

    Hình ảnh chàng trai – nhân vật chính của câu chuyện lê từng bước chân khó nhọc xuống núi, bước đi lặng lẽ trong tiếng xào xạc của lá khô khiến người đọc không khỏi chạnh lòng. Sự nghi ngờ, đòi hỏi của người học trò đã trở thành bước tường ngăn cách, dập tắt ánh nắng ấm áp của nghĩa tình Sư – Đệ. Dù sự sám hối có thống thiết tới mức nào thì mọi sự đã là quá muộn. Những phương pháp vô cùng đơn giản của vị thầy dạy võ lừng danh như gánh nước, bóc vỏ cây tưởng không liên quan gì tới võ học nhưng đó lại chính là cách để xây dựng nền tảng, giúp người học trò khi cọ xát thực tế mới thấy được giá trị.

    Từ câu chuyện này khi tịnh tiến qua lĩnh vực đạo pháp, con hiểu rằng những điều vị Thầy giáo huấn, phương pháp thực hành Yoga Thanh Trí mà vị Thầy phát lồ nhìn qua tưởng vô cùng đơn giản nhưng lại lợi lạc không thể nghĩ bàn, lý sự viên dung. Tuy nhiên học trò nào may mắn được hạnh ngộ vị Thầy nhưng vì không hiểu hết được ý nghĩa trong những phương pháp sư phạm của vị Thầy mà sinh lòng nghi hối, thiếu sự sùng kính Đạo sư thì sẽ như chiếc hang quay về phương Bắc, mãi không nhận được ánh sánh của mặt trời.

    Từ trường hợp của chàng trai trong truyện ngắn, con học được một bài học quý giá về niềm tin vào vị Thầy, lòng sùng kính Đạo sư, từ đó thêm trân trọng cơ hội được trở thành học trò của vị Thầy trong kiếp này.  

    Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.
    Om ah hum.

  6. Mật Chánh Tấn says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc xong truyện ngắn: “BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI” rồi ạ. Hình ảnh chàng trai trong câu chuyện lầm lũi bước đi trong tâm trạng ân hận bởi lỗi lầm nghi hối trước những phương pháp chỉ dạy của người thầy để lại cho con ấn tượng sâu sắc. Đồng thời, khi tịnh tiến qua đạo pháp, câu chuyện cũng đưa cho con một bài học quan trọng về tấm lòng sùng kính Đạo sư.

    Chính bởi tâm lý mong cầu, thái độ được-mất đã khiến chàng trai trong câu chuyện giờ đây mất đi cơ hội được theo học vị Thầy của mình, không biết rằng những phương pháp ứng dụng trong cuộc sống hàng ngày chính là phương tiện thiện xảo của vị Thầy giúp cho chàng đạt được “công phu thượng thừa”. Nếu như tịnh tiến qua đạo pháp, những tu pháp mà vị Thầy từ bi phát lồ cũng đơn giản, dễ làm, ứng dụng ngay trong đời sống hàng ngày, ví dụ như tu pháp Chánh kiến Quang minh Tam muội (đọc bài, comment trên Chanhtuduy.com), Liên hoa Bách bộ Thần chú Đà La Ni (vừa đi vừa niệm thần chú Mani) hay Bồ đề tâm định quán (thực hiện cầu nguyện cho chúng sanh trong các hoạt động sinh hoạt hàng ngày) nhưng tất cả đều chứa đựng những tinh túy giáo pháp, và cũng đã được minh chứng thực tế, rõ ràng qua rất nhiều câu chuyện của các đạo huynh, đạo hữu.

    Bởi vậy, nếu như bản thân con có khởi lên những nghi hối thì đó là lúc con cần quán xét lại mình, hỏi lại bản thân con lúc đó “tâm con đang ở trạng thái nào?”. Liệu có phải lúc đó con đang rơi vào sự mong cầu, thái độ được-mất hay không. Qua câu chuyện này, con thấy thêm được tầm quan trọng của niềm tin. Và niềm tin mà con cần trưởng dưỡng chính là niềm tin vào Thầy, Phật, Pháp, Tăng. Bởi vì Đại sĩ Liên Hoa Sanh cũng đã chỉ dạy “Có niềm tin được coi như là thành công một nửa” và niềm tin cũng chính là tài bảo đứng đầu tiên trong Thất Thánh Tài mà Đức Phật đã chỉ dạy. Câu chuyện này chính là một bài học sâu sắc để con nhìn nhận lại bản thân mình, quán xét lại những hành vi thân, ngữ, tâm của mình và cũng là cơ hội để con đặt câu hỏi cho chính bản thân mình: liệu rằng bản thân con đã thể hiện đúng tinh thần biết trân quý giáo pháp hay chưa.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi ban cho đệ tử, học trò chúng con một bài viết lợi lạc để chúng con lấy đó làm bài học mà xem xét lại bản thân, củng cố và trưởng dưỡng niềm tin của mình vào Thầy, Phật, Pháp, Tăng, đặc biệt quan trọng nhất chính là lòng sùng kính Đạo sư. Để từ đó con có cơ hội để được “An lạc đời này, Cực lạc đời sau”, chứ không phải hình ảnh khi chàng trai trong câu chuyện giờ đây bước đi vào đường đời dâu bể trong mây mù u ám bởi thiếu đi ánh nắng ấm áp của nghĩa tình Sư-Đệ.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi chỉ dạy ạ.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum!

    • Nguyên Thành says:

      Hay!

      • Mật Chánh Tấn says:

        Kính bạch Thầy!

        Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi sách tấn ạ.

        Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy Cô vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

        Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

        Om Mani Padme Hum!

  7. Mật Giu Se says:

    Kính Bạch Thầy !

    Con đã đọc bài này rồi ạ .

    Cầu nguyện chúng sanh thức tỉnh với trạng thái giác ngộ !

    Om mani padme hum !

  8. Kính Bạch Thầy.
    Con đã đọc xong bài rồi ạ.
    Qua bài  con hiểu được, Thầy muốn dạy chúng con rằng, khi đã tìm được chánh pháp cùng với vị minh Sư rồi, thì nên tin tưởng vào vị Thầy đó không nên nghi ngờ mà thoái chí rồi bỏ mất cơ hội giải thoát cho bản thân, bởi vì các bậc minh sư có những phương pháp dạy riêng và luôn có trách nhiệm trong việc dạy đệ tử của mình.
    Như ở Mật gia song Nguyễn bậc Đạo sư Thanh Trí luôn quan tâm và chăm sóc học trò, đệ tử cùng với những phương pháp sư phạm phù hợp với từng quốc độ, từng dân tộc, từng thời đại, từng hoàn cảnh và phù hợp với từng trình độ căn cơ của từng học trò, đệ tử.  Thầy luôn dạy chúng con bằng những phương pháp đơn giản nhất, dễ hiểu, dễ nhớ, dễ thực hành nhưng rất tinh túy, giúp cho chúng con tích lũy được công đức và trí tuệ nhằm chuyển hóa tâm thức của bản thân theo quỹ đạo chánh pháp và làm hành trang để  chuẩn bị cho quá trình giải thoát luân hồi trong thân trung ấm.
    Đối với những người không hiểu được chánh kiến và am tường tri kiến giải thoát họ cho là tu pháp của Mật gia song Nguyễn là đơn giản là tầm thường. Do đó họ đã sai lầm với quan kiến chủ quan, xem thường người khác với bản ngã to đùng cho mình là nhất. Trong khi ” Lục diệu pháp môn ” là những tu pháp tinh túy dựa trên giáo huấn của các bậc Thánh đức và nền tảng trí tuệ Phật đà, được vị Đạo sư Thanh Trí nghiên cứu, ứng dụng, thực hành và có kết quả đã từ bi lộ xuất vì chúng sanh.
    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì hạnh phúc của chúng sanh.
    Cầu mong cho tất cả chúng sanh dùng được tinh túy cam lồ.
    Om Mani Padme Hum.

  9. Mật Từ says:

    Kính bạch Thầy,

    Con đã đọc truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai” rồi ạ. Hình ảnh “bóng núi xa dần” khiến con bất giác mường tượng ra cảnh chiều buồn khi mặt trời đã khuất sau rặng núi, sắc hoàng hôn úa vàng và buồn bã như tâm trạng của chàng trai dấn thân vào cuộc đời dâu bể, sẽ không còn được nghe những lời dạy của người thầy từ bi. Bóng núi khuất xa dần, chỉ còn đó bóng lưng nhỏ bé, cô độc của người lữ khách tha phương. Dù xung quanh cảnh vật vẫn còn đó là tiếng chim sơn ca lanh lảnh, vẫn là đồi cỏ xanh lún phún hay những sợi dây leo trên những cành cổ thụ, những cảnh vật ấy giờ đây như chẳng thuộc về chàng trai nữa. Vậy mới càng thấm thía rằng, cảnh lầm lũi, cô đơn giờ đây là cái kết buồn khi chàng trai ấy đã không biết trân quý những gì hiện hữu đang có, một nơi nương tựa chân thật, đầm ấm tình sư đệ, sự bình yên nơi lều tranh gác trên đỉnh núi. Câu chuyện ấy khiến con liên tưởng đến chúng con, những học trò, đệ tử của Mật gia Song Nguyễn, hay những chúng sanh hữu duyên muốn đến tầm sư học đạo nơi bậc Đạo sư Thanh trí. Chúng con tuỳ theo căn cơ, duyên lành khác nhau mà được Thầy truyền dạy các tu pháp theo mức độ khác nhau, song cũng vì nóng vội như chàng trai kia muốn được truyền dạy những đường quyền, chiêu cước “cao siêu” mà ai nhìn cũng biết là “võ thuật cao cường” rồi một số đã đòi hỏi vị Thầy được cung cấp tài khoản, mong muốn được sớm truyền pháp. Ngẫm lại, chàng trai ấy tuy chẳng được truyền một đường quyền, một chiêu cước nào mà ngày ngày vẫn thấm dần sự nhanh nhạy, dũng mãnh qua việc bóc tách vỏ cây và gánh nước. Con bỗng nhận ra rằng bản thân con cũng đã từng trải nghiệm điều tương tự khi những tháng năm được Thầy chỉ dạy tại Mật gia Song Nguyễn đã trang bị cho con những kỹ năng, kiến thức để “ứng phó” với những tình thế thực tế đã và đang diễn ra. Từ việc thực hành chánh kiến quang minh tam muội thông qua việc đọc bài và comment bài trên chanhtuduy.com, nghe những bài giảng với bố cục được trình bày rõ ràng của Thầy, thực hành chia sẻ những trải nghiệm sự vi diệu của giáo pháp trong các pháp sự, pháp hội đã giúp con hình thành khả năng nghiên cứu, trình bày logic và khoa học. Nhờ vậy, tuy nhập học trong môi trường giáo dục tiên tiến với đầy sự lo lắng, con đã vượt qua một cách ngoạn mục và đạt những kết quả ngoài mong đợi. Những lần bóc tách vỏ cây và xách nước đã dần tạo phản xạ có điều kiện nơi chàng trai, giúp chàng trở nên nhanh nhẹn, nhạy bén trong di chuyển và mạnh mẽ hơn trong thao tác và tốc độ ra đòn. Tương tự như vậy, chúng con khi thực hành từng tu pháp theo mức độ từ từng phần, đến toàn phần và toàn triệt cũng nhận được những hiệu quả tương ưng. Con đã từng rất kinh ngạc khi đọc loạt bài “Đệ nhị Tâm pháp Thanh trí: Chánh kiến Quang minh Tam muội” của Thầy và được Thầy lần lượt giảng giải, bóc tách các cấp độ của tu pháp này, từ tầm quan trọng của chánh kiến, tác hại của tà kiến, từ chánh kiến đến quang minh, rồi từ quang minh đến tam muội, những điều cần lưu ý khi thực hành tu pháp này, vv. Nhờ thực hành theo tuần tự như vậy, chúng con mới ngày càng tiến bộ hơn theo lộ trình khoa học, dần dần không chỉ thấm đẫm chánh kiến mà còn thành tựu quang minh, rồi từ quang minh thành tam muội. Vậy mới hiểu rõ hơn vì sao khoảng cách giữa đệ tử, học trò của Mật gia Song Nguyễn với các Phật tử truyền thống khác xa vời vợi cho dù những Phật tử khác “cống hiến” không ít hơn tâm sức và thời gian. Bởi lẽ, cho dù có người dành nhiều thời gian, tiền của để tha hương, cầu pháp, mong gặp nhiều vị Thầy dạy đạo nổi tiếng đi chăng nữa mà không thực hành tinh tuý giáo pháp, không có phương pháp thì cũng chỉ là phiến diện, cả đời tìm kiếm những vòng hoa trang hoàng cho bản ngã của mình. Hay trong những hành vi thân ngữ tâm mà chúng con nghĩ là nhỏ nhặt, đơn thuần hàng ngày như “pha trà, rót nước”, chúng con cũng nhận được sự chỉ dạy của vị Thầy. Cũng từ đó, bước ra đời sống thế sự chúng con cư xử đúng mực, lịch lãm, dần nâng cao đạo phong của một hành giả. Con thật sự thấm thía rằng những lời nộ pháp kim cương mà chúng con nhận được từ Thầy chẳng khác nào “chỉ chỗ giấu vàng”, nhờ vậy mà chúng con ngày càng hoàn thiện bản thân mình hơn.

    Con cảm nhận sự đồng cảm với nhân vật chàng trai kia khi vỡ lẽ lời người thầy từ bi rằng “Đã nhận con làm đệ tử, ta sẽ có trách nhiệm đào tạo. Tuy nhiên việc dạy võ như thế nào thì đó là phương pháp riêng của mỗi võ sư, con đừng nên nhắc nhở và thắc mắc. Nếu con thấy không phù hợp, chẳng lợi ích gì thì đừng học nữa, hãy trở về nhà nghỉ ngơi rồi tìm thầy khác!”. Một tu pháp cần được thực hành theo trình tự như thế nào, tuỳ theo căn cơ, trình độ của học trò, đệ tử như thế nào, vị Thầy đã thấu đáo chứ không cần học trò, đệ tử cần phải nhắc nhở và thắc mắc. Nếu việc gì cũng chờ người Thầy phải giải trình, người trò nên tự hỏi mình rằng niềm tin của mình nơi Thầy đến đâu và cảm thấy hổ thẹn cho sự không xứng đáng ấy. Con nhớ tới lời câu kệ:

    “Lời Thầy huấn thị phải khắc ghi

    Thực hiện kịp thời chớ xét suy

    Hẹn khi thuận lợi chớ như vậy

    E rằng phạm giới lại càng nguy

    Ý Thầy đã tính trước chi li

    Tuân lời sẽ tích bao công đức

    Làm theo ý mình chẳng được chi”

    Khoảng cách giữa chàng trai và vị thầy của mình chính là sự nghi ngờ và đòi hỏi, tuy theo học nơi vị thầy nhưng không có niềm tin nơi thầy mà luôn tin vào tâm ý của mình. Chúng con đã được đọc nhiều lời dạy của chư thánh Đức về niềm tin của người học trò đối với Thầy mình, như Ngài Thogme Zangpo đã dạy rằng “Với tín tâm thuần khiết, giáo lý sẽ phát khởi”, hoặc Đại sĩ Liên Hoa Sanh đã dạy rằng “Có niềm tin là đã thành công một nửa”. Qua truyện ngắn này, con nghĩ rằng niềm tin vĩ đại để có thể dẫn đến “thành công một nửa” ấy không đơn thuần là ý chí ban đầu của người học trò khi tìm kiếm và đi theo vị Thầy ấy, không đơn thuần là mong muốn của người học trò muốn được truyền pháp, được thành tựu hạnh phúc riêng mình, không đơn thuần nằm ở danh tiếng, tiếng tăm của vị Thầy mà trụ lại lâu dài, mà là thực sự trân quý duyên hạnh ngộ với vị Thầy tâm linh với lòng biết ơn được Ngài chỉ dạy, luôn trưởng dưỡng lòng sùng kính Đạo sư và “nghe lời Thầy dạy không móng nghĩ suy” cho đến khi giác ngộ tối thượng. Giờ đây con mới thấm thía câu chuyện cảm động của thành tựu giả Vikramasila và Jnanasutra ngồi bên chân Đạo sư của mình là Shri Shimha suốt 20 năm, hay Đức bà Sogyal Yeshe hầu hạ Đại sĩ Liên Hoa Sanh gần 16 năm, thánh giả Dromtonpa hầu hạ thầy mình là đại sư Atisha suốt 17 năm. Một sự trách móc, nghi ngờ, và đòi hỏi của người học trò trong bất cứ một tình huống nào khi nhận được chỉ dạy của vị Thầy cũng là thể hiện của sự bất kính, vô ơn, phụ tấm lòng từ bi của vị Thầy. Bởi vậy “chính sự nghi ngờ và đòi hỏi sẽ trở thành bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối có thống thiết đến đâu”.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã mang đến cho chúng con một truyện ngắn hay, cảm động và ý nghĩa, cho chúng con có cơ hội suy ngẫm và càng thêm trân quý cơ hội quý báu được hạnh ngộ bậc Đạo sư Thanh trí cao quý, được Thầy từ bi truyền dạy giáo pháp tuỳ theo căn cơ, trình độ của bản thân để được “hạnh phúc đời này, cực lạc đời sau”. Cầu nguyện Bổn Tôn gia hộ thông qua kênh vận chuyển vị Thầy cho chúng con luôn tỉnh thức, chánh niệm, chú tâm, luôn trưởng dưỡng niềm tin và lòng sùng kính Đạo sư.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy và Cô vì lợi lạc cho tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh luôn tỉnh thức trong trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

  10. Mô Phật!

    Kính Bạch Thầy, con đã đọc bài viết này rồi ạ. Con tán thán ngòi bút thiên biến vạn hóa của vị Thầy đã cho chúng con một truyện ngắn cổ trang đầy ý nghĩa về niềm tin của người học trò dành cho người thầy của mình.

    Bạch Thầy, thông qua những câu từ sinh động và giàu hình ảnh, truyện ngắn khiến cho con như được sống trong bầu không khí thời xa xưa, nơi núi rừng hoang vu tịch mịch, nơi người đệ tử cặm cụi luyện tập, nơi người thầy cười hiền nhắc nhở, nơi cảnh đánh cướp vô cùng kịch tính. Tiếp đến là những cảnh miêu tả tâm lý sắc bén khiến con không khỏi nghẹn ngào như cảnh chia tay đầy khắc khoải của người học trò, cảnh người ấy cất lên tiếng lòng xót xa vì nhận ra mình đã hiểu lầm người thầy của mình. Con tán thán vị Thầy với vốn từ phong phú, với sự am tường tâm lý sâu sắc đã cho chúng con một truyện ngắn hấp dẫn đến như vậy. Câu chuyện còn rất thật, rất gần gũi với đời sống của học trò chúng con trên con đường tu tập của mình.

    Bạch Thầy, con cảm nhận sự cao minh của vị võ sư trong câu chuyện. Ông ấy hoàn toàn không dạy lý thuyết suông mà hướng đến việc ứng dụng thực hành, và sự thực hành ấy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất là gánh nước, bóc vỏ cây. Ban đầu, người học trò không cho đây là loại công phu gì đáng kể. Tuy nhiên, mãi sau này khi xuống núi, tả xung hữu đột với bọn cướp thì chính những hoạt động bình thương kia nay lại là thứ giúp chàng trai chiến thắng bọn cướp đầy oai hùng.

    Nếu đổi lại, người học trò không được dạy thực hành mà chỉ biết về những đường quyền, những chiêu cước mang cái tên rất “kêu” và nội hàm phức tạp. Thì khi thực chiến liệu có áp dụng được hay không? Hay là lúc ấy lại lo nghĩ mình đưa chân thế này đúng chưa, xoay người thế này đúng chưa, chiêu này tên là gì nhỉ… Trong lúc đang mải loay hoay với lý thuyết thì đao của bọn cướp đã bổ đến rồi.

    Kính bạch Thầy, có nói rằng “lý thuyết chỉ là màu xám còn cây đời mãi xanh tươi”. Kiến thức của một người có thể là bác đại tinh thâm nhưng cũng chỉ là vòng hoa trang hoàng tâm thức nếu không đưa được chúng vào ứng dụng thực hành. Có những người là thượng tọa, hòa thượng nhưng lạ thay lại không ngồi được kiết già, khi giảng pháp vẫn nói rặt những chuyện thế gian,…Cho con thấy sự “tri hành bất nhất” để lại những hậu quả tai hại như thế nào. Con tán thán vị Thầy đã nhắc nhở chúng con tránh khỏi những sai lầm đó thông qua việc “lên cao với hành vi, xuống thấp với quan điểm.”

    Con hiểu rằng, một người Thầy, một vị là Đạo Sư đương nhiên vị ấy nắm rõ phương pháp sư phạm để dạy học trò mình, biết đâu là những gì tốt nhất cho học trò. Việc của học trò là tin tưởng và  “tuân lời Thầy dạy bảo đừng nghĩ đúng sai”. Người học trò trong câu truyện trên lại nghĩ rằng thầy anh ta đang lợi dụng anh ta, tức tổn hại lợi ích anh ta (của tôi, do tôi, vì tôi). Anh ta không còn sáng suốt nhận ra sự kiên nhẫn, sự bao dung cũng như niềm tin mà người thầy đặt vào anh ta. Sự nuông theo Tự Ngã ấy đã phá hủy niềm tin cũng như mối quan hệ Sư-đệ tốt đẹp. Đến khi anh ta va đập với cuộc đời rồi mới hiểu ra tấm lòng người thầy thì đã quá muộn màng. Ánh từ quang của vị Thầy nay đã vụt tắt khỏi cuộc đời, chỉ còn màn đêm mịt mù phía trước.

    Bạch Thầy, con cảm nhận hình ảnh của con ở trong người học trò ấy. Con đã từng để sự ương ngạnh của mình dẫn lối. Đến khi “giặc phiền não” kéo đến thì bất lực trong Bát Phong quay cuồng. Những lúc ấy con mới thấm thía cái khổ mà cái Ngã gây ra cho mình. Chúng là bài học để con tinh tấn hơn, tôi luyện lòng sùng kính Đạo Sư hơn nữa để không cô phụ tấm lòng từ bi của vị Thầy. Cầu nguyện cho con cũng như các huynh đệ Kim Cang không ai trở thành chiếc hang quay về phía Bắc mà bỏ lỡ ánh mặt trời, bỏ lỡ phước duyên quý báu được hạnh ngộ vị Thầy trong đời này.

    Con cảm tạ vị Thầy vì bài viết lợi lạc này. Cầu nguyện cho sức khỏe Thầy Cô trường thọ vì lợi lạc và hạnh phúc chúng sanh.

    Nguyện cho chúng sanh có một đức khiêm nhường và tính hổ thẹn.

    Om Ah Hum.

     

     

     

     

     

  11. Mật Kiên says:

    Kính bạch Thầy!
    Đọc xong truyện ngắn của Thầy “Bóng núi xa dần trong mắt ai”, trong con thật cảm động về nội dung và ý nghĩa câu chuyện; đồng thời thật cảm phục về bút pháp của vị Thầy được sử dụng linh hoạt thông qua truyện ngắn này.
    Với vị Thầy, câu “văn dĩ tải đạo” luôn là kim chỉ nam xuyên suốt trong mọi bài viết, mọi tác phẩm. Và để đi vào “đạo”, nghệ thuật là một phương tiện đắc dụng chuyển tải nhiều tầng bậc ý nghĩa cho người đọc lĩnh hội. Nhưng trước khi chạm vào ý nghĩa câu chuyện, thì điều níu giữ người đọc đi đến hết tác phẩm, chính là nghệ thuật văn chương thông qua: dẫn truyện thu hút, ngôn ngữ sống động, chi tiết đắt giá, kịch tính v.v…
    Trong văn chương hoặc các kịch bản nghệ thuật, motif “hiểu lầm-hối hận” thường không mới, cái mới ở chỗ mỗi tác phẩm dẫn dắt câu chuyện như thế nào và ngôn ngữ thể hiện ra sao. Trong truyện ngắn của Thầy, cách dẫn truyện thu hút ở chỗ gợi ý cho người đọc những câu hỏi thắc mắc muốn được giải đáp trong quá trình đọc truyện. Thoạt đầu, người đệ tử trong câu chuyện chỉ làm việc “lao tác” gánh nước và bóc tách vỏ cây, chẳng hề được học gì về chiêu thức võ môn suốt thời gian dài khiến chàng đâm nản, gây ra hiểu lầm cho chàng và cho cả người đọc, rằng liệu ông thầy có “lợi dụng” chàng ta không? Tiếp đó, chàng ta đem khúc mắc của mình thưa với thầy và xin từ biệt, lúc này gợi lên câu hỏi khác: Chàng ta làm vậy có đúng không? Đến khi xuống núi, chàng trai lại “cảm thấy lưu luyến lạ thường”, cái cảm giác chỉ có khi cha chàng từ giã cõi đời! Vậy câu hỏi nữa được đặt ra là: Ông thầy có phải thật sự là người xấu không, nếu xấu sao chàng lại bùi ngùi tưởng nhớ? Đây là chi tiết đắt giá để vẽ chân dung thực của người thầy một cách tinh tế, bởi nút thắt của những câu hỏi kia được cởi mở giải đáp khi chàng trai đánh tan đám 5 tên vô lại toan cưỡng bức 1 cô gái, nhờ vào “chiêu” bóc tách vỏ cây của chàng được thuần thục thuở còn được người thầy “giao việc lành”! Đến đây đã rõ: ông thầy là người tốt, việc chàng “lao tác” cũng là môn học trong “giáo trình” chứ không phải là sự lợi dụng bóc lột! Lại một câu hỏi nữa đặt ra: Thế thì, chàng trai có “cơ hội” chuộc lại lỗi lầm không? Khoảng trống trên núi khi chàng trở lại chính là câu trả lời: Không còn cơ hội. Khoảng trống trên núi khi không còn hình ảnh người thầy, đã tạo nên khoảng trống không gì bù đắp nổi trong lòng người trò, cũng là “khoảng trống” tạo nên dư ba của câu chuyện về nỗi dằn vặt, tiếc nuối, ám ảnh khôn nguôi…
    Ngôn ngữ sống động được Thầy sử dụng linh hoạt, đem lại hiệu quả nghệ thuật với những đoạn miêu tả mang hàm lượng văn chương cao: Khi tên cướp bị chàng trai “bóc tách” thì “Một tiếng rú đau đớn như XÉ NÁT BẦU TRỜI”, đám cướp bị đánh tơi tả thì “đó đây những mảnh thịt bị bóc ra chẳng khác gì bị tùng xẻo, ĐANG CÒN HƠI NÓNG”; hay như một đoạn diễn tả nội tâm rất có hồn: “Tiếng hót của chim sơn ca lanh lảnh buổi sớm mà bấy lâu chàng thưởng thức như một giọng ca mượt mà, nay tựa như một lời trêu chọc cho sự bất kính, vô ơn của mình. Chàng gượng dậy, lê từng bước chân khó nhọc xuống núi, hai bên sườn núi vẫn còn đó cỏ xanh lún phún, những sợi dây leo trên những cành cao cổ thụ làm trò giải trí cho chàng chuyền từ nơi này sang nơi khác, giờ đây thỏng mình xuống như một kiểu trách hờn chàng học trò bất kính”.
    Câu chuyện không có tên nhân vật A-B cụ thể, chỉ dùng danh từ chung thầy – trò nên không viết hoa; tuyến nhân vật cũng không phức tạp, chỉ là câu chuyện xoay quanh việc tầm sư học đạo, vì vậy mang tính khái quát cao cặp phạm trù SƯ-ĐỆ. Người thầy trong truyện là một “vị thầy dạy võ lừng danh trong làng võ thuật”, nên đương nhiên rất hiểu tố chất “căn cơ” đệ tử cần phải làm gì trước, làm gì sau, không thể hấp tấp. Người trò thì rất khao khát được học “bí kíp” từ thầy, nhưng tâm lý nóng vội, khi mà “bình chứa”, tức thể lực rèn luyện thông qua việc gánh nước và bóc vỏ cây, chưa “đạt chuẩn” nên thầy chưa dạy thêm. Đây là bi kịch muôn thuở giữa các mối quan hệ chưa tìm thấy sự hài hòa nói chung và quan hệ thầy – trò nói riêng. Trong văn chương nghệ thuật, cái BI cũng là một cái ĐẸP, là một phạm trù mỹ học, nếu cái bi ấy là tiếng chuông cảnh tỉnh cho mọi người hướng về Chân-Thiện-Mỹ. Truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai” đã đạt đến cái đẹp trong cái bi như thế. Và chúng con, những học trò, đệ tử của vị Đạo sư Thanh Trí được dịp soi mình trong tác phẩm này để tránh trở thành nhân vật bi kịch như chàng trai kia. Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi cảnh tỉnh.
    Con cầu nguyện Thầy và Cô an tịnh, trụ thế dài lâu vì lợi lạc chúng con và chúng sanh.
    Nguyện cho tất cả chúng sanh dùng được tinh túy cam lồ.
    OM MANI PADME HUM.

  12. Kính bạch Thầy!

    Con hoan hỷ được đọc truyện ngắn này.

    Câu chuyện đã khép lại để lại nhiều cảm xúc trong con. Con đã thấy cay cay nơi sống mũi khi đọc đến đoạn thống hối của người học trò khi nhận ra được tấm lòng từ bi của vị Thầy cũng như bản thân được trải nghiệm sự hiệu quả vô song của phương pháp chỉ dạy của vị Thầy. Trong lúc hiểu ra mọi chuyện thì đã quá muộn vì người học trò sẽ không còn sự che chở từ hơi ấm nghĩa tình sư-đệ nữa mà một mình đối mặt với cơn bão luân hồi với màn đêm tối đen lạnh lẽo. Chỉ vì sự nghi hối xuất phát từ tâm phàm phu vị kỷ mà người học trò trong câu chuyện không nhận biết được tấm lòng của người thầy dành cho nên đã vuột mất cơ hội quý báu.

    Đọc truyện ngắn này con suy ngẫm đến tình sư- đệ trong đạo pháp. Hành giả có duyên lành hạnh ngộ vị Thầy chân chính,  đạo hạnh. Và vị Thầy từ bi chấp nhận cho họ làm học trò và có trách nhiệm với vận mệnh tâm linh của học trò và đệ tử. Vị Thầy nhiệt tâm dùng mọi phương tiện thiện xảo,  phát kiến ra lục diệu pháp môn là những “đường quyền” độc đáo chặt đứt vô minh,  đoạn trừ khổ đau sinh tử để đời này an lạc,  đời sau cực lạc. Vì căn cơ từng học trò khác nhau nên Thầy ứng dụng những phương pháp khác nhau để giúp cho học trò được học đạo,  thực hành pháp. Vậy mà,  học trò chúng con không hiểu hết tấm lòng từ bi của Thầy,  đôi khi còn hoài nghi,  thắc mắc hoặc đòi hỏi. Học trò không biết được sức của mình đến đâu nhưng lại cứ muốn trèo cao,  không trân quý giáo pháp, không có tri kiến thanh tịnh với vị Thầy nên trượt dài trên con dốc tà kiến và niệm tưởng bất tịnh để rồi nhận lãnh những hậu quả nặng nề.

    Điểm khác biệt giữa vị thầy trong câu chuyện và vị Đạo sư Thanh Trí đó là vị Đạo sư Thanh Trí không “cắt đứt” tình sư -đệ mà Thầy luôn chỉ ra lỗi lầm bằng nộ pháp kim cương hoặc hiền mình và chỉ học trò cách sám hối, tiêu trừ lỗi lầm để tiếp tục bước đi trên hành trình giác ngộ. Chỉ khi nào Thầy tìm mọi cách mà không được thì Thầy mới buông tay,  để học trò ra đi.

    Truyện ngắn này giúp con suy nghĩ được rằng hãy luôn nhớ ơn những điều tốt đẹp Thầy đã làm cho mình và nếu thực sự không vì thân căn huệ mệnh của học trò thì Thầy sẽ không tốn sức,  tốn công chỉ dạy. Đây cũng là bài học cảnh tỉnh cho con, hãy luôn trân quý cơ hội được là đệ tử của Thầy,  được Thầy dạy dỗ và được ở trong mái ấm bồ đề Mật gia Song Nguyễn,  chứ đừng vì vô minh, tham sân si mà tự mình đẩy mình vào cơn bão luân hồi.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi chỉ dạy.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  13. Mật Đăng Tâm says:

    Kính bạch Thầy!
    Con hoan hỷ đọc truyện ngắn:”Bóng núi xa dần trong mắt ai”.
    Hình ảnh người thầy trong câu chuyện khiến con xúc động và cũng đồng cảm niệm với huynh Mật Phê rô, con càng tiếc nuối cho chàng trai bởi mang tâm nghi ngờ mà tự tay đã cắt đứt mối duyên sư – đệ, cô phụ tấm lòng ân sư, “bóng núi xa dần” như khiến con cảm niệm nỗi trĩu nặng khi nghĩ đến bao chớp bể mưa nguồn trên con đường phía trước của chàng trai, mà dù ai có can trường cũng sẽ phải mỏi gối chùn chân.. Hình ảnh minh họa trong bài thật đẹp, con không khỏi ấn tượng bởi giây phút như ngừng trôi, về sự bình yên tuyệt đối khi liên tưởng đến chàng trai biết tuân lời thầy ngày ngày cặm cụi gánh nước và bóc vỏ cây dẫu có lúc đôi tay tóe máu, có khi đôi chân căng mỏi… Bài học đầu tiên đầy tính ứng dụng, đầy tính thực tế ấy đã được chàng trai thực hành từ bỡ ngỡ đã trở nên thành thục từng phần, thành thục toàn phần ấy và con hiểu rằng lâu ngày chày tháng chàng trai sẽ đạt được công phu tuyệt đỉnh kỳ đặc. Tiếc thay, con đường ấy đã dang dở trong niềm thống hối muộn màng… Con liên tưởng đến bài học “Giáo pháp không tinh túy là phiến diện” vị Thầy đã dạy và càng cảm niệm công hạnh lớn lao của vị Thầy “kiên nhẫn dạy trò không quản ngại thân sơ”, và có chăng chính bởi người trò bất tuân, người trò muốn đốt cháy giai đoạn, người trò mang tâm nghi ngờ phàm phu để đo lường tấm lòng bi mẫn của ân sư đã tự hủy hoại mối duyên sư đệ hy hữu ấy. Hình ảnh người thầy phẩm hạnh cao vời trong câu chuyện như xa dần theo bóng núi khiến con day dứt tiếc nuối cho chàng trai, càng khiến con nghĩ nhớ đến vị Thầy vẫn giang rộng vòng tay đón đứa con lầm lỡ trở về với mái nhà cao diệu, liên tưởng lời phát nguyện nặng tình sư – đệ mà con hiểu chính chúng con những “vô tình kiếm khách” vẫn được ân phước lớn lao nằm trong tầm mắt dõi theo chở che của Ngài “Những lỗi lầm nào của những trò ấy, Thầy nguyện nhận thay thế để họ không bị rơi vào vòng xoáy của luật tắc Nhân Quả hiện đời, thay vào đó Thầy nguyện thác sanh về Tây phương Cực lạc quốc ở vùng biên địa mà vẫn mãn nguyện cho những gì Thầy trò chúng ta có duyên hạnh ngộ nơi cõi Ta bà này”. Cầu nguyện cho bản thân con được là cánh đồng của lòng sùng mộ để không cô phụ tấm lòng vị Thầy.
    Cầu nguyện chúng sanh thắt cội gốc điều lành.
    Om Mani Padme Hum

  14. Kính Bạch Thầy !

    Con đã đọc bài  ” Truyện ngắn : BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI “:” rồi ạ.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã cho chúng con một truyện ngắn ý nghĩa về niềm tin của học trò đối với vị Thầy của mình.

    Như chúng con là những học trò của Mật Gia Song Nguyễn được bậc  Đạo Sư Thanh Trí luôn quan tâm chỉ dạy chúng con với những nhương pháp khác nhau phù họp với căn cơ của mỗi người mà vị Đạo Sư có những phương pháp phù họp để chỉ dạy. Qua bài thì giờ con hiểu được lời dạy của Đại Sỹ Liên Hoa Sanh là ” Có niềm tin thì thành công được một nữa”

    Con cảm tạ Thầy đã cho chúng con một truyện ngắn ý nghĩa.

    Con cầu nguyện sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô vì lợi lạc chúng sanh

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ. Om Ah Hum!

  15. Mật Thanh Ngân says:

    Kính bạch Thầy

    Con cảm tạ Thầy đã trích dẫn câu chuyện: Bóng Núi Xa Dần Trong Mắt Ai.

    Con hiểu rằng vị Thầy tài ba chân chánh bao giờ cũng có những phát kiến riêng cũng như những phương pháp truyền thụ riêng cho đệ tử. Chỉ là căn cơ đệ tử còn chậm lụt cũng như còn vướng bận với những suy nghĩ tầm thường của con người nên đã không nhận ra được trí tuệ và từ bi của Thầy. Điều đó đã gây nên sự bất kính, vô ơn với vị Thầy và cũng tự minh làm chấm dứt duyên tình sư đệ. Đến khi nhận ra cơ hội quý báu Thầy ban cho mà không biết trân quý thì có hối lỗi thống thiết cũng đã quá muộn màng. Chỉ còn lại sự luyến tiếc của một một kẻ đã mất chìa khoá mở cửa vào kho báu của mình và lại quay trở về với đời sống trần tục giống như sự trần tục trong những suy nghĩ trước của mình vậy.

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô.

    Con cầu nguyện cho chúng sanh luôn tỉnh thức với với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

  16. Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc truyện ngắn: “Bóng núi xa dần trong mắt ai” của vị Thầy rồi ạ. Đọc xong câu chuyện con bùi ngùi xót xa cho chàng trai trẻ, anh ta mắc phải sai lầm dù chỉ một lần nhưng không thể nào sửa chữa được. Chàng trai trong bài đã đánh mất đi cơ hội được thân cận vị thầy, được thầy chỉ dạy võ công. Liên hệ sang đạo pháp nếu chúng con vô ơn, bất kính với vị Thầy cũng đánh mất đi nghĩa tình Sư – Đệ và nhất là đánh mất đi cơ hội giải thoát trong đời này. Đó là một bài học đắt giá cho nhiều người và đặc biệt là học trò chúng con. Con nghĩ rằng nguyên nhân tạo nên những lỗi lầm đó là bởi không chịu quán xét những tập quán ương ngạnh và niệm tưởng bất chánh lâu ngày của bản thân mình, cứ để cho tâm mình giải đãi buông luông đến một ngày kia bùng phát mà không cứu vãn được và rồi ra đi trong một chiều mưa tầm tã. Con hiểu rằng để đối trị với nó chúng con phải tuân lời vị Thầy, tinh tấn thực hành pháp, đặc biệt là Chánh kiến Quang minh Tam muội vì mô thức tâm linh này giúp chúng con được trang bị chánh kiến, được kết nối với vị Thầy mỗi ngày, tức kết nối với trường tâm linh thanh tịnh từ Thầy Phật Pháp Tăng và đồng thời Thầy sẽ nhận biết được ai đang có dấu hiệu bị lệch khỏi quỹ đạo chánh pháp mà  có những phương tiện thiện xảo uốn nắn kịp thời. Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài ban cho chúng con bài học quý báu, ý nghĩa và lợi lạc.

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô thân tâm an tịnh, trụ thế lâu dài vì sự lợi lạc của chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

  17. Kính bạch Thầy,

    Con đã đọc bài này.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã viết truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mặt ai”  là truyện ngắn về diễn biến người học trò trong quá trình theo học võ nghệ từ người thấy tài ba. Nhưng thay vì vững tâm theo đuổi và tin tưởng vào vị thầy thì người học trò đã  “xây dựng bức tường  ngăn cách” với vị Thầy bằng sự nghi ngờ, đòi hỏi để rồi “không thể nào phá vỡ dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa”. Từ câu truyện trên tịnh tiến sang đạo pháp, chúng con hiểu rằng dù có gặp vị Thầy  tuyệt với, nhưng nếu không có niềm tin, không có sự sùng kính vị Thầy thì dù cho đang được học những pháp tuyệt vời thì chúng con cũng chẳng biết được lợi lạc từ pháp cho đến khi va chạm cuộc đời. Và đến khi thương tích đầy mình trước những đòn roi cuộc sống mới vỡ lẽ ra thì đã muộn.  Vì thế nên ngài Đại sĩ Liên Hoa Sanh đã dạy “Có niềm tin là đã thành công một nữa”, lời ngài Thánh giả Mã Minh “Tuân lời Thầy dạy không chút lỗi gì / Bạn hãy làm theo đừng móng nghĩ suy / Được như vậy bạn tự nhiên thành tựu/ An lạc đời này và cả vạn kiếp sau” để nói lên tầm quan trọng việc có niềm tin và lòng sùng mộ vị Thầy mới có thể xây dựng “nền tảng giác ngộ”.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài và đây cũng là sự nhắc nhở chúng con về sự trân quý tình nghĩa Sự – Đệ trong kiếp sống hy hữu này. Để tránh tình trạng như anh học trò trong truyện đến khi mất rồi mới thấy hối tiếc về những gì mình đang có chỉ vì bản ngã “của tôi, do tôi, vì tôi”. Vì thế mà Đạo sư Sogyal Yeshe đã từng chỉ dạy “ Khởi sự trên hành trình tu tập là một chuyện, kiên nhẫn và khiêm hạ để theo đến cùng là một chuyện khác. Bạn có thể nhờ duyên nghiệp mà tìm được một vị Thầy nhưng cốt lõi là chúng bạn cần phải tạo ra duyên lành để theo vị Thầy ấy”. Con cầu nguyện cho bản thân con và các huynh đệ kim cang luôn tính tấn tỉnh thức trên con đường diễn tập thực hành pháp mà quán xét hành vi thân ngữ tâm để có thể “tạo ra duyên lành để theo vị Thầy ấy”.

    Con thành tâm nguyện cầu Thầy Cô mạnh khỏe và trường thọ vì sự nghiệp hoành dương chánh pháp, lợi lạc chúng sanh.

    Nguyện cầu bộ môn Yoga Thanh Trí phổ truyền muôn nơi.

    Nguyện cầu tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  18. Kính bạch Thầy!

    Conn đã đọc bài “Truyện Ngắn: Bóng Núi Xa Dần Trong Mắt Ai”.

    Khi đọc bài này con thật xúc động, trong lòng chùng xuống khi thấy cái kết của chàng trai bóng lẽ liu xiu bước chân lầm lũi ra đi với tâm trạng hối hận giày vò đau khổ. Nhưng dù cho sự hối hận thống thiết cũng đã quá muộn vì chính sự nghi ngờ và đòi hỏi của mình đã trở thành một bức tường ngăn cách duyên Sư – Đệ. Chàng trai đã được vị Thầy âm thầm truyền dạy món võ công bí hiểm và bằng phương pháp ứng dụng vào thực tế. Ngày qua ngày sự luyện tập như những bước chân đã định hình lối mòn.  Các hành động qua công việc hàng ngày đã tạo thành phản xạ có điều kiện khi thuần thục sẽ trở thành món võ lợi hại không ai ngờ đến.

    Kính bạch Thầy!

    Con cảm tạ Thầy đã nhắc nhở chúng con luôn tỉnh thức trước hành vi thân ngữ tâm của mình.  Một khi chúng con đã tin tưởng vị Thầy để trao gửi vận mệnh tâm linh cho Thầy thì việc còn lại là của vị Thầy. Thì tùy vào căn cơ, khả năng của từng học trò mà Thầy dạy bằng nhiều cách khác nhau. Không đem tâm phàm phu so đo, đòi hỏi và nghi ngờ vị Thầy. Một khi khởi tâm nghi ngờ với lòng từ bi và công sức của Thầy để tâm đào tạo thì chỉ rơi vào tội lỗi bất kính  với vị Thầy của mình. Khi có hiện hữu trong tầm tay thì không biết trân quý, đến khi vuột mất rồi có hối hận cũng không còn kịp nữa.

    Con xin cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô.

    Con cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om ah hum!

  19. Kính bạch Thầy !

    Con đã đọc xong bài ” Truyện Ngắn : Bóng Núi Xa Dần Trong Mắt Ai ” rồi ạ ! Con cảm tạ ơn Thầy đã luôn dùng những phương tiện thiện xảo để dạy chúng con trong quá trình học bộ môn Yoga Thanh trí. Sẽ là một hình ảnh đẹp, một kết cuộc tốt nếu như anh chàng học võ không bất kính, nghi ngờ thầy mình cho rằng thầy đã lợi dụng khi cho gánh nước, bóc vỏ cây hàng ngày. Hậu quả của việc này là anh ta không còn tiếp tục được thầy mình dạy võ công, không được hầu chuyện, thân cận cùng thầy, tâm tư thì day dứt dù anh ta nhận ra sai lầm và quay lại nhận lỗi với thầy mình. Nếu ở thế gian sự học có giới hạn chỉ phục vụ cho hiện kiếp thì trong đạo pháp, sự học không chỉ giúp ích cho đời này mà còn cả những kiếp sau. Vì vậy, việc tìm được vị minh sư dạy cho mình cách thoát khổ trong thời buổi hiện nay không hề dễ tựa như gặp được viên ngọc như ý trong tay. Sẽ là hậu quả kinh khủng cho những ai bất kính , nghi hối Đạo sư như lời cảnh tỉnh của Thánh giả Mã Minh. Con cảm tạ ơn Thầy vì bài viết này, cho con trân quý những gì mình đang có, biết tận dụng cuộc đời này tu tập để làm lợi mình lợi người.

    Con cầu nguyện sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu mong tất cả chúng sanh tĩnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om mani padme hum.

  20. Mô Phật !

    Kính bạch Thầy  !

    Qua câu chuyện của một chàng trai tầm sư học võ, con tiếc thay cho chàng trai ấy có tâm nghi ngờ và đòi hỏi với thầy của mình về học võ thuật những suy nghĩ nông cạn và thiếu hiểu biết của mình dẫn đến kết quả không tốt.

    Qua câu chuyện đó con hiểu được để bóc tách nhanh được vỏ cây thì phải trải qua một khoảng thời gian dài, phải chịu nhiều vét thương đau đớn,cách thức đặc điểm của từng cây, còn gánh nước lên đến đỉnh núi mục đích của thầy là giúp cho học trò của mình được nghị lực, nhanh nhẹn hơn trong võ thuật. Qua đó con liên tưởng sáng đạo pháp với những phương pháp sư phạm của vị Thầy qua lục diệu pháp môn gồm có:

    1 Bát pháp Quy y.

    2 Chánh kiến quang minh Tam Muội.

    3 Cúng dường bất khả gián đoạn.

    4 Bách bộ liên hoa thần chú đà là ni.

    5 Bồ đề tâm định quán.

    6 Thiền quán Bổn Tôn ngũ thứ đệ.

    Nhờ phương pháp sư phạm của Thầy làm chúng con nắm bắt được dễ dàng, hiểu những lời dạy của Thầy được dễ dàng hơn thực hành thì bất cứ nơi đâu qua 16 động tác bồ đề tâm.

    Chúng con thật may mắn được dạo bước trong vườn hoa đạo pháp căn phòng” Duy Ma Cật ” thời @ được vị Thầy hạ tầng ngữ nghĩa dạy cho chúng con chánh kiến .

    Những hối tiếc của chàng trai đã quá muộn khi người thầy đã rời xa, qua đó con càng thấm thía hơn.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã cảnh tĩnh chúng con , nhấc nhở chúng con luôn quán xét hành vi thân , ngữ, tâm đang ở trạng thái nào.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô.

    Con cầu nguyện với Bổn Tôn thông qua kênh vận chuyển của vị Thầy từ bi gia hộ cho con và các huynh đệ kim cang luôn chú tâm, tỉnh thức, xoay quanh chủ đề Thầy, Phật, Pháp, Tăng, luôn trưởng dưỡng lòng sùng kính Đạo sư.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thấm đẫm hồng ân Tam Bảo.

    Om Mani Padme Hum.

     

  21. Thưa Thầy!

    Con đã đọc xong bài này rồi ah. Con cảm tạ ơn Thầy đã từ cảnh tỉnh chúng con ah qua bài này con hiểu được rằng khi con mai nắng được hạnh ngộ vị Thầy trong thời đại mạc pháp này ngày  đã từ bi cho phép con thực hành yoga thanh trí để con có được niềm tin vào vị Thầy ngày đã từ bi trang bị cho con chạch pháp nhãn bằng cách hằng ngày con vào trang nhà để đọc bài và comment. Con cầu nguyện sức khoẻ và sự trường thọ của thầy cô vì lợi lạc của chúng sanh Om ah hum.

  22. Kính bạch Thầy.

    Con đã đọc truyện ngắn . Bóng Núi Xa Dần Trong Mắt Ai.

    Qua câu chuyện con hiểu rằng, người học trò  cần có niềm tin và lòng sùng mộ vị Thầy  của mình, không mãi may nghi ngờ phương pháp hướng dẫn của vị Thầy hay đòi hỏi, vì vị Thầy  có những phương tiện thiện xảo hướng dẫn phù hợp cho mỗi học trò của mình.

    Cầu nguyện Bổn Tôn thông qua kênh vận chuyển vị Thầy, gia hộ cho con chú tâm tỉnh thức hành vi thân, ngữ, tâm không rơi vào trường hợp như chàng trai trong câu chuyện, chính sự nghi ngờ và đòi hỏi của mình đã trở thành một bức tường không thể nào phá vỡ, dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa.

    Cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ Thầy, Cô.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

     

     

     

  23. Mật Định Châu says:

    Kính bạch Thầy!

    Con hoan hỷ và xúc động khi đọc Truyện ngắn: Bóng núi xa dần trong mắt ai.  Chàng trai trong truyện ngắn đã tìm được minh sư nhưng vì thiếu niềm tin kiên cố mà sinh tâm nghi ngờ để đứt căn lành cho đến khi gặp cảnh bất bình mới hiểu ra rằng mình đã nghĩ sai về sư phụ. Ân hận, nuối tiếc thì cũng đã muộn màng. Bởi chính sự nghi ngờ và đòi hỏi của mình đã trở thành một bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa. Đây là câu chuyện mang đến cho con một bài học nhiều ý nghĩa về niềm tin giữa học trò với vị Thầy.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã viết truyện ngắn ban cho chúng con bài pháp quý báu từ đó thêm trân quý hơn duyên lành được theo học vị Thầy trong kiếp người ngắn ngủi này.

    Con cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc của chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh được thẫm đẫm hồng ân Tam Bảo.

    Om Mani Padme Hum

  24. Kính bạch Thầy!

    Đọc truyện ngắn Thầy viết “Bóng Núi Xa Dần Trong Mắt Ai” với những lời giáo huấn ẩn tàng về mối duyên Sư – Đệ mà mắt con như nhòe đi với những nỗi niềm khôn tả. Đặc biệt là khi ngồi viết những dòng comment này con đã vừa nhận được Visa đi New Zealand. Những con chữ của tấm visa điện tử không khác những “tia nắng nhảy múa reo vui ngày mới” mang thông điệp ơn phước từ Bổn tôn, Đạo sư, Dakini thông qua kênh vận chuyển vị Thầy đến với người học trò nhỏ không nhiều phước báu thế gian như con. Trạng thái con lâng lâng pha lẫn chút nghèn nghẹn trong lòng khi nghĩ về tấm lòng từ bi, sự hy sinh của vị Thầy dành cho chúng con và các đệ tử, học trò Mật gia. Thầy làm được nhiều việc lớn, nhiều thật nhiều pháp sự trọng đại cho giáo pháp Thanh Trí được phổ truyền, cho ánh sáng trí tuệ Phật đà được lan tỏa, cho trái quả ích lợi ngọt lành đến với chúng sanh, học trò chúng con… Nhưng còn về phần Thầy…Thầy nhận về mình những búa rìu nhẫn tâm của cha-mẹ thế nhân; Thầy nhận về mình những nhát dao chí tử của tà lực, tà quyền; Thầy nhận về mình cuồn cuộn những làn khói độc phun ra từ cửa miệng của bọn tà sư hung ác… và còn nhiều nhiều hơn thế nữa là những gánh nặng ác kiến, tà nghiệp của học trò mà vì mối duyên ngàn năm hy hữu Thầy đã phát nguyện độ sanh. Thế nhưng học trò chúng con không phải ai cũng thấy, cũng hiểu, cũng cảm thông… mà “phát Bồ đề tâm” với vị Thầy, mà bớt đi thói vị kỷ, thậm tệ hơn nữa là chỉ trích, phê bình vị Thầy của mình. Trái lại chúng con cứ hay nghi ngờ, nghi ngờ, và nghi ngờ tấm lòng từ bi cùng phương tiện thiện xảo của vị Thầy, tựa như chàng trai trong câu chuyện nghi ngờ thầy anh ấy đang lợi dụng “sức lao động và tịnh tài, lễ vật bái sư” của anh để mà cài đặt nô bộc, để mà hưởng lợi vậy. Bóc lột để làm gì cơ chứ với cái sức hèn lực mọn của anh so với võ công cái thế của ngài! Lợi dụng, hưởng lộc được gì từ anh với ba đồng bạc lẻ bái sư mà ngài ấy vốn đã xem chẳng khác gì cọng tranh, ngọn cỏ!? Lại còn “đòi hỏi” nhắc nhỡ thấy ấy phải truyền pháp này, ban pháp kia (đường quyền này, chiêu cước kia) với chút sức lực và tài vật bé mọn của mình nữa chứ. Thật hổ thẹn cho anh.. hỗ thẹn thay cho chúng đệ tử! 

    Kính bạch Thầy!
    Qua tác phẩm Thầy kể và câu chuyện từ chính bản thân mình với trùng trùng những biến hiện của nghiệp duyên, nhân quả đan xen, con hiểu rõ hơn rằng, mọi sự điều là ơn phước, hóa hiện của Bổn tôn, Đạo sư, Dakini thông qua kênh vận chuyển của vị Thầy để giúp chúng con thêm vững vàng tiếp bước trên viễn trình đi đến thành phố Giải thoát.
    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi cho con được “xuống núi” sau hơn 15 năm được theo chân vị Thầy lên ngọn núi “Vinh” (Dinh), sau bao tháng ngày được Thầy từ bi giao việc lành “gánh nước” cam lồ Thanh Trí, “bóc vỏ cây” tự ngã… Giờ đây con còn được vị Thầy từ bi giao điều lành, giao pháp sự mới vượt biển lớn sang vùng đất mới (New Zealand) để có điều kiện trợ duyên cho công cuộc phổ truyền Yoga Thanh Trí, làm lợi lạc chúng sanh của bậc Đạo sư. Và nếu có khó khăn xảy đến với con thì, từ tận đáy lòng mình con xin thành tâm cầu nguyện vị Thầy từ bi gia hộ cho con luôn nhận ra, đó vẫn là những gánh nước của ơn phước mà con cần đổ đầy vào chiếc bình công đức của mình; là những võ cây bản ngã mà con cần tiếp tục bóc trần cho đến khi hiển lộ bản tánh Uyên nguyên. Con thành tâm cầu nguyện vị Thầy, đức Bổn tôn, chư Hộ pháp Kim cang từ bi gia hộ cho chúng con (Mật Hải và Mật Thủy) với môn võ công tuyệt kỹ “Lục diệu pháp môn” được Thầy từ bi chỉ dạy sẽ có thể “song kiếm hợp bích” mà đối phó, đánh tan được “bọn cướp” bát phong để lợi mình, lợi người.

    Kính bạch Thầy!
    Con biết rằng, nay mai thôi con sẽ không còn được về Mật gia Trung Tâm như trước nữa nhưng những kỷ niệm ơn phước của dòng thời gian quý báu được hầu cận vị Thầy, được tắm mình trong tuệ quang, từ quang của vị Thầy, sẽ mãi còn trong tâm thức của con; như một dòng sông chảy mãi không ngừng, không bao giờ ngưng chảy… Con xin ghi nhớ những huấn dụ của vị Thầy để không tự mình tạo ra “bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa” của sự nghi ngờ và đòi hỏi mà chàng trai trong câu chuyện đã mắc phải, đã tạo nên, làm che mờ, vụt tắt từ quang từ vị Thầy đáng kính. Cầu nguyện chúng con luôn tĩnh thức, chú tâm và chánh niệm trong việc ghi nhớ, vâng lời và làm theo lời Thầy giáo huấn, để rèn luyện đúc thành chiếc bình tâm thức vàng ngọc mà chứa đựng nước cam lồ giúp Tâm tịnh, Trí thanh. 
    Con kính lễ Thầy!
    Con thành tâm cầu nguyện vị Thầy dồi dào sức khỏe và trường thọ vì đạo nghiệp hoằng dương Chánh pháp, phổ truyền Yoga Thanh Trí làm lợi lạc cho tất cả chúng sanh.
    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

    Đệ tử tàm quý, Mật Hải.

  25. Kính Bạch Thầy,

    Con đã đọc truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai”.

    Con chạnh lòng xúc động với hình ảnh cuối truyện, khi chàng trai đơn độc lầm lũi bước đi trong tiếng lá khô xào xạc, trước mắt là chuỗi tháng ngày dâu bể, sau lưng là bóng núi khuất xa dần, nơi chốn thân thương ngày nào sớm tối kề cận bên thầy, nay trở nên hoang vắng tiêu điều, và canh cánh bên lòng nỗi niềm tiếc nuối, hối hận muộn màng vì lỗi lầm đã không cách nào sửa chữa được nữa. Thật là bi ai khi trong khung cảnh ngày mới đang bắt đầu với những tia nắng nhảy múa reo vui thì ngược lại nơi chàng trai lại u ám, buốt lạnh bởi vị thầy từ bi hết mực đã không còn, ánh từ quang từ người đã vụt tắt. Giờ đây, dù chàng trai đã có được thân thể cường tráng, nhanh nhẹn, động tác chính xác, thuần thục, có thể đánh văng mấy tên cướp để giải cứu người gặp nạn giữa đường, nhưng đó mới chỉ là kết quả bước đầu của những ngày tháng được thầy âm thầm rèn luyện cho, vẫn chưa phải là đã thành tựu tuyệt đỉnh công phu, thì trong những ngày rong ruổi tới đây, làm sao chắc được rằng chàng có thể luôn bình an tự vệ cho bản thân và giải vây cho người trong những cảnh nguy khó vốn không thể tránh khỏi ở nơi chốn giang hồ đầy hiểm ác. Và, quan trọng hơn thảy, cũng chính vì sự nghi ngờ, đòi hỏi của mình mà chàng trai đã tự xây nên bức tường ngăn cách không thể phá vỡ, khiến đánh mất đi mối duyên Sư Đệ, dù cho sự sám hối có thống thiết đến mức nào thì cũng không còn cơ hội được chỉ dạy bởi vị thầy cao minh, người nhìn thấu rõ điểm mạnh, điểm yếu của võ sinh mà có phương pháp đào tạo phù hợp. Diễn biến nội tâm của chàng trai qua bút pháp của Thầy có sức tác động thật quá mạnh mẽ, con như cảm nhận được nỗi niềm cay đắng, day dứt khôn nguôi của người võ sinh đã trót để cho sự nghi ngờ dấy khởi trong mối quan hệ Thầy Trò, khiến bản thân trở thành kẻ vô ơn, bất kính trước tấm lòng của ân sư. Một hình tượng được xây dựng qua truyện nhưng lại là một ấn tượng sâu đậm có sức cảnh tỉnh lớn lao cho con khi liên hệ đến niềm tin và tấm lòng sùng mộ vị Thầy khi theo học với vị Đạo sư Yoga Thanh Trí, người thấu đáo căn cơ, hoàn cảnh, điều kiện tâm linh của từng trò để có phương pháp, phương tiện truyền dạy, chỉ dẫn phù hợp. Chúng con đã may mắn có được duyên lành hạnh ngộ, theo học với vị Thầy, thì cần kiên định niềm tin và kiên trì đi theo sự chỉ dẫn của Thầy không mảy may nghi ngờ, để không vuột mất cơ hội hy hữu có được, nhằm được an lạc đời này, cực lạc đời sau.

    Con cảm tạ Thầy đã chấp bút nên truyện ngắn hay và sâu sắc ý nghĩa này. Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô vì lợi lạc tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện chúng sanh đều thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  26. Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc câu chuyện. Ngấn lệ thêm chút cay đắng khi hình ảnh chàng trai lầm lũi xuống núi trong lòng thống khổ vì duyên tình Sư Đệ đứt đoạn. Một khoảng trời mây vũ lại tới, chốn nhân gian thế thái đầy hiểm nguy đang rình rập, những phong ba bão tãm sẽ còn tiếp diễn và đâu còn những buổi thong dong trà đàm trên đỉnh non xanh thẫm đẫm tình Sư Đệ.

    Qua câu chuyện ngày này, con cũng hiểu được rằng, mỗi vị Thầy khi nhận đệ tử luôn dành những điều kiện dẫu tưởng là khắc khổ, kìm hãm nhưng thực là phù hợp với bản thân mỗi người đệ tử. Sự tinh tấn dẫu chỉ trong lao tác, phụng dưỡng như bóc vỏ cây, dâng chén nước tưởng như “vô vị” thì khi cần hoạt dụng bỗng thấy “uyển diệu” biết chừng nào. Công phu hàng ngày, hàng tháng, hàng năm bỗng trở thành “tuyệt đỉnh công phu”khi xuống núi. Nhưng mấy ai có đủ tâm, đủ  tầm để hiểu hết được pháp huấn luyện của vị Thầy, không tránh những lúc nghi hối, bản sinh những niệm tưởng dẫn tới đứt đoạn duyên tình Sư Đệ. Ngẫm tới hiện tại, chúng học trò Mật gia được kết nối tới vị Thầy, Đạo sư Thanh Trí thông qua hàng nghìn bài viết, bài giảng và cả thân giáo của vị Thầy, cộng lục diệu pháp môn là những bộ tâm pháp Thanh Trí đã, đang và sẽ còn phổ truyền tới mọi chúng sanh. Song vì căn cơ yếu đột mà mỗi chúng con tùy điều kiện, khả năng, cơ hội được tiếp nhận diễn tập và thực hành cho đến truyền pháp đích thực để gia tăng “công lực viên mãn”. Và trên hết, thông qua câu chuyện cũng là lời nhắn nhủ sâu sắc tới chúng con, những học trò còn đầy rẫy vô minh nên tự biết quán xét và điều phục tâm để duyên lành hy hữu không gãy đoạn. Để không lầm lũi bước trên đoạn trường bên những chiếc lá khô sào xạc, và bầu trời vẫy vũ mưa dông cũng như bể khổ trầm luân cuối con đường.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã chia sẻ.

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô mạnh khỏe, trường thọ, trụ thế dài lâu vì sự lợi lạc của chúng sanh.

    Cầu nguyện cho bản thân con luôn chánh niệm, tỉnh thức và chú tâm, biết việc nên làm và không nên làm, tự quán xét và điều phục bản tâm mình để không mất đi cơ hội, hành trang tìm về bản tâm chân nguyên Phật tánh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái Giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum!

  27. Kính bạch Thầy.

    Con đã đọc “Truyện ngắn:

    BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI” rồi ạ.

    Con cảm thấy hoan hỷ  cho chàng trai trong câu chuyện khi đã có duyên lành gặp được vị thầy dạy võ đáng kính.Thế nhưng cũng bởi vì anh ta mang tâm nghi ngờ, đòi hỏi đã tự tạo một bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ,cho dù anh ta có hối hận nuối tiếc đến đâu đi nữa thì anh đã không còn cơ hội gặp lại vị thầy mình vì duyên lành thầy_trò đã dứt. Truyện ngắn nhưng dưới ngồi bút của vị Thầy như lời cảnh tỉnh giúp chúng con biết trân quý duyên lành hy hữu gặp được vị Thầy Thanh Trí,biết trân quý giáo pháp phật đà với tấm lòng sùng kính Đạo Sư để không mắt phải lỗi lầm như chàng trai trong truyện dù có hối hận cũng đã muộn màng.

    Con cầu nguyện sức khỏe và sự trường thọ Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ  thông qua kênh vận chuyển vị Thầy .

     

    OM AH HUM

     

  28. Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc chuyện ngắn ” Bóng núi xa dần trong mắt ai”. Con cũng không khỏi cảm giác hụt hẫng và tiếc nuối cho chàng học trò trong câu chuyện, bởi tính đa nghi đối với vị Thầy của mình và đó chính là bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối có thống thiết đến đâu đi nữa. Qua đây là một bài học lớn để huynh đệ chúng con cùng suy ngẫm và biết trân quí mối “duyên lành Sư đệ” với vị Thầy tâm linh của mình, để không làm mất đi điểm nương tựa vững chắc là vị Thầy( Phật, Pháp, Tăng). Người đã đem đến cho chúng con cuộc sống an lạc đời này, cực lạc đời sau thông qua sáu phát kiến tâm linh phù hợp tính Quốc độ, tính Dân tộc và Thời đại, rất dễ ứng dụng, thực hành.

    Con tạ ơn Thầy với với bài viết ý nghĩa, nhiều lợi lạc. Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ, thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum!

     

  29. Mật Bích Thuỷ says:

    Kính bạch Thầy!

    Con hoan hỷ được đọc truyện ngắn :” Bóng tối xa dần trong mắt ai “.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã kể cho chúng con nghe một câu chuyện về một chàng trai trẻ lên núi cao để bái Thầy học võ . Qua vài lần thử thách rồi chàng đã được nhận làm đệ tử . Môn võ đầu tiên được Thầy dạy là ghánh nước và bóc vỏ cây khô bằng 5 đầu ngón tay .Dù với muôn vàn đau đớn mệt mỏi nhưng chàng đã có những thành tựu sau những ngày tháng kiên chì  cố gắng thực hiện tốt công việc .Nhưng trong lòng vẫn không khỏi thắc mắc vì không được Thầy  mình truyền  “võ đích thực “nhưng chàng đâu có ngờ rằng Thầy đã dạy cho mình miếng võ công phu tuyệt đỉnh mà lúc đánh nhau với bọn côn đồ để cứu cô gái chàng mới nhận ra .Câu truyện khiến con không khỏi bùi ngùi xót xa khi chàng trai đã mắc phải sai lầm chỉ vì sự nghi hối xuất phát từ tâm phàm phu vị kỷ mà chàng trai trong câu chuyện không nhận biết được tấm lòng của người Thầy dành cho ,nên đã để tuột mất cơ hội quý báu để rồi cuối cùng phải ôm nỗi niềm ân hận là đã trách lầm Thầy mình .

    Từ câu chuyện Thầy kể con liên tướng đến chúng con có duyên lành hạnh ngộ vị Thầy chân chính với lòng từ bi thương sót chúng con và chúng sanh đang ngày đêm ngụp lặn trong luân hồi sanh tử mà Thầy đã tạo ra môn võ đầy thiện xảo đó là “ Lục Diệu pháp môn “ mà chỉ cần diễn tập , thực hành 1 trong 6 tu pháp ấy dưới sự chỉ dẫn của vị Thầy đã “đủ “ cho chúng con cập bến giác ngộ .Nhưng trong tâm thức chúng con nhiều khi còn chất chứa vô minh , đã lúc hiểu sai ý Thầy ,khi Thầy nộ pháp cũng la để dẹp bỏ cái ngã cho chúng con thì ngược lại chúng con bản ngã căng phồng hờn lẫy vị Thầy mà tự tay cắt đứt mối duyên Sư -đệ cô phụ tấm lòng ân sư để rồi ra đi trong chiều đông lạnh lẽo .Nhưng vị Thầy của chúng con ơn Phước như trời mây vẫn từ bi giang rộng vòng tay mà tha thứ cho đứa con lầm lỗi trở về với ngôi nhà có mái ấm tình thương .

    Con xin thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của tất cả chúng sanh .

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức trong mọi trạng thái giác ngộ .

    Om Mani Padme Hum!

  30. Kính Bạch Thầy
    Con đã đọc truyện ngắn : “BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI ” rồi thưa Thầy.
    Qua câu chuyện này
    con cảm thấy tiếc nuối cho chàng trai vì vị thầy chỉ dạy học võ với phương pháp sư phạm riêng phù hợp với trình độ căn cơ của anh ta giúp anh ta đạt được những tiến bộ vượt bậc. Nhưng chính sự thiếu hiểu biết cộng với tâm nghi hối về vị Thầy dạy võ cho mình mà chàng trai kia đã tự tay cắt đi sợi dây nối kết nghĩa tình Sư Đệ Thầy .
    Để rồi khi có dịp ứng dụng môn võ công đã được đào luyện bấy lâu thì chàng trai kia mới kịp thời thức tỉnh nhưng mọi chuyện đã quá muộn .
    Từ ý nghĩa truyện ngắn này khi tịnh tiến qua đạo pháp con hiểu được rằng chúng con thật sự ơn phước và may mắn quá đỗi khi được hạnh ngộ vị Đạo Sư Thanh Trí trong kiếp này với duyên lành ngàn năm hy hữu. Chúng con được Thầy từ bi chỉ dạy Yoga Thanh Trí với Lục Diệu Pháp Môn mang lợi lạc không thể nghĩ bàn cho bản thân người thực hành và tha nhân .
    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi dùng phương tiện thiện xảo để chúng con kịp thời thức tỉnh để không bị rơi vào trường hợp như chàng trai trong câu chuyện trên để rồi ra đi trong một chiều mưa lạnh giá với những lỗi lầm chồng chất .
    Con cầu nguyện cho bản thân con và các huynh đệ Kim Cang luôn tỉnh thức, chú tâm ,chánh niệm trong hành vi thân, ngữ, tâm của mình và luôn tưởng dưỡng lòng Sùng Kính Đạo Sư thuần thành từ đây cho đến khi giác ngộ tối thượng.
    Con xin thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.
    Cầu mong cho tất cả chúng sanh luôn được tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.
    Om Mani Padme Hum.

  31. Mật Nguyên Tánh says:

    Kính bạch Thầy,

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi ban lời cảnh tỉnh, giáo huấn chúng trò về niềm tin và tinh thần sùng kính Đạo sư ngang qua hình ảnh chàng trai trong truyện ngắn “bóng núi xa dần trong mắt ai”.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi nói thẳng, chỉ rỏ: “đã nhận con làm đệ tử, ta sẽ có trách nhiệm đào tạo. Tuy nhiên việc dạy võ như thế nào thì đó là phương pháp riêng của mỗi võ sư, con đừng nên nhắc nhở và thắc mắc. Nếu con thấy không phù hợp, chẳng lợi ích gì thì đừng học nữa, hãy trở về nhà nghỉ ngơi rồi tìm thầy khác!” nhằm ngăn chặn những niệm tưởng, hành vi tương tự như chàng trai trong câu truyện mà tự mình tổn hại đến huệ mang tâm linh của bản thân.

    Con hoan hỷ tán thán công hạnh, Bồ đề tâm vị Thầy đã luôn vì lợi ích cho chúng trò, chúng sanh mà từ bi ban giáo huấn.

    Đệ tử cầu nguyện cho sức khỏe của Thầy Cô vì lợi lạc cho chúng sanh.

    Kính Thầy,

    Om Mani Padme Hum

  32. Mật Tịnh Dung says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai” của Thầy. Thật lạ rằng, đọc truyện ngắn nhưng cảm giác của con lại giống như đọc thơ, có cái gì đó thật bay bổng, thật hình ảnh, thật cảm xúc giữa nỗi buồn và luyến tiếc mênh mang.

    Con thật bái phục năng lực hóa thân đồng dạng của Thầy, khi ở vị trí một vị Thầy, nhưng câu chuyện này lại chỉ dành để bộc lộ tâm trạng và nỗi lòng người đệ tử, trong sự cao trào, mâu thuẫn không ngừng của nội tâm về vị Thầy của mình. Chàng trai trong câu chuyện dường như đã quên rằng, người khởi đầu cho nhân duyên Sư – đệ này không phải là vị Thầy, mà chính là chàng ấy, người đã tự nguyện tìm lên núi cao để xin thọ giáo Thầy. Chắc chắn rằng trước khi tìm đến Thầy, chàng trai đã tự mình tìm hiểu về năng lực, phẩm tính của vị Thầy, và rồi khi cảm thấy đủ ngưỡng mộ mới quyết tâm lên núi cao bái sư. Nhưng dường như sự ngưỡng mộ chưa “thực chứng” đó không đủ để chàng trai tôi luyện niềm tin và thật sự hiểu về tấm lòng của vị Thầy đối với mình. Những ý niệm sai lệch cứ không ngừng tích tụ từ những điều nhỏ nhặt và đỉnh điểm đã phát triển thành một ác kiến rõ ràng với vị Thầy, rằng Ngài ấy đang lợi dụng chàng như một nô bộc không hơn. Khi ác kiến đó đã hình thành, thì ngay lập tức tất cả mọi hiện tượng, sự việc diễn biến xung quanh đều đột nhiên trở thành những “luận chứng, luận cứ” vô cùng “hợp lý” bổ sung cho sự định tính ấy, càng khiến chàng trai xác quyết vào những gì mà mình đang suy diễn, mà không hề biết rằng, mình đang hoàn toàn bị dẫn lối bởi tâm thức vị kỷ, ngu muội của người đệ tử thiếu niềm tin vào phẩm tính vị Thầy. Khi ấy, việc gánh nước và bóc tách vỏ cây 1 năm qua bỗng chốc trở thành gánh nặng lao tác, việc vị Thầy dời lều tranh lên tận đỉnh núi trở thành một sự “bóc lột” tàn nhẫn, tất cả cứ hợp lý đến lạ theo dòng suy tưởng dần mất hẳn kiểm soát của chàng trai, đến nỗi chàng không tìm ra được một lý do nào để ở lại trong muôn vàn lý do thôi thúc phải ra đi.

    Điều gì đến cũng đã đến, chàng trai đành phải “chào thua” với những lý luận đang nhảy múa trong tâm thức mình mà bái biệt vị Thầy để ra đi. Ngay cả khi chàng trai đã ngầm cảm nhận được điều gì đó ẩn hiện trong sâu thẳm trái tim mình, khi đôi dòng lệ bất giác rơi xuống chẳng một lý do, nhưng dường như sự phản khán yếu ớt của nghĩa tình le lói từ trái tim không đủ để quật ngã một lý trí đang bị khuynh loát mạnh mẽ bởi những niệm tưởng tiêu cực đối với vị Thầy. Cố chặn đứng lại những mâu thuẫn nội tại đang bắt đầu bùng nổ, chàng trai lầm lũi xuống núi trong cảm giác bơ vơ, lạc lỏng.

    Chiến thắng oanh liệt, bất ngờ trong trận chiến tả xung hữu đột với 5 tên cướp sau thời gian lên núi tu luyện tưởng chừng như là một sự kiện đáng vui mừng, đáng tự hào, đáng hãnh diện của chàng trai lại trở thành một nhát búa phá vỡ thành trì chấp thủ của kẻ vong ơn. Tất cả những luận chứng tưởng chừng như vô cùng hợp lý trước đó đột nhiên trở thành sự vô lý đến buồn cười trước thực tại đang hiện hữu. Nếu không phải là Thầy đã dạy võ, đã tôi luyện, thì làm sao chàng trai có thể một mình chiến thắng 5 tên cướp đáng sợ kia? Trong giây phút “bừng ngộ” muộn màng đó, những cảm xúc của nghĩa tình Sư – đệ vốn đang bị đè nén bởi niệm tưởng bất kính đột nhiên trỗi dậy mạnh mẽ, càng làm cho sự hối hận và dày vò tâm can của chàng trai lên đến tột cùng.

    Đứng trước bếp lửa đã tàn với chút khói chiều còn xót lại, chàng trai nhận ra rằng dù cho thuật phi hành của chàng bây giờ có điêu luyện đến đâu cũng chẳng thể đưa chàng trở lại nơi bắt đầu của mối duyên Sư – đệ ấm tình năm nào. Chàng đổ gục như cây cao vừa bị đốn ngã, bất lực, đau khổ vì cảnh cũ người xưa đã không còn, thầm nghĩ dù cho bây giờ có vui vẻ gánh nước cũng không còn người sử dụng, dù cho có bóc tách vỏ cây đến cạn kiệt khu rừng cũng không còn ai sách tấn, chàng đau đớn đến kiệt sức rồi thiếp đi trong cơn sốt mê man. Tỉnh dậy với thân thể mệt nhừ, trận chiến hôm qua vẫn còn đó mồn một trong ký ức, nhưng chàng trai chẳng còn muốn để tâm thêm. Bởi càng nhận ra sự tiến bộ của mình, chàng trai càng nặng lòng một nỗi niềm thống hối. Chỉ một phút nghi ngờ và đòi hỏi vô cớ mà chàng trai đã vĩnh viễn mất đi cơ hội được thân cận vị Thầy từ bi, và hơn cả, mất đi một nhân duyên ấm tình Sư – đệ khó có trong đời.

    Bóng núi xa dần sau mỗi bước chân lầm lũi dẫm trên lá khô xào xạc, mới hôm nao cảnh vật còn thân thương như vậy sao bây giờ lại xa cách muôn trùng. Đây phải chăng là kết cục xứng đáng cho một kẻ vong ơn, chỉ có thể đứng từ xa để nuối tiếc cho một quyết định dại dột. Đường đời phía trước vạn lần dâu bể nhưng có đáng sợ gì với sự thật không còn có thể gặp lại người Thầy đáng kính, để dâng lên Ngài lời tri ân muộn màng?

    Con cảm tạ ơn Thầy đã ban tặng chúng con một bài học đạo pháp cuối năm ý nghĩa ngang qua truyện ngắn xúc động này. Con hiểu rằng chúng con ở hiện tại may mắn hơn rất nhiều khi vị Thầy không đoạn tình Sư đệ đến mức như vậy, Thầy luôn kham nhẫn và cố gắng đến tận cùng với chúng con. Nhưng đây là một hồi chuông cảnh tỉnh, cũng là một bài học nhắc nhở chúng con biết trân trọng hiện hữu của mình và nhận thức đúng đắn vị trí của mình trong quan hệ Sư – đệ. Thầy rất từ bi, rất kham nhẫn nhưng có những giới hạn nếu như phá vỡ thì tựa như ly nước đổ đi không lấy lại được, chúng con cần luôn tỉnh giác và chánh niệm trước vọng tưởng sai lệch của mình. Chính Đức Phật cũng xác quyết rằng “tin ta mà không hiểu ta là phỉ báng ta”, thì vị Thầy, người đại diện cho Đức Phật thị hiện ngay đây, càng cần được chúng con gửi trọn niềm tin và mở lòng thấu hiểu. Tất nhiên sự thấu hiểu đó, không lợi ích gì cho Thầy, mà chỉ giúp bản thân chúng con tránh đi những lỗi lầm không thể sám hối như chàng trai vừa đáng thương vừa đáng trách trong câu chuyện kể trên. Cầu nguyện Bổn tôn gia hộ thông qua kênh vận chuyển vị Thầy cho sự ương ngạnh và niệm tưởng bất chánh của chúng con được lắng dịu, cầu nguyện cho chúng con luôn tĩnh thức, chánh niệm mà biết noi gương hạng người khó gặp thứ ba để không đánh mất duyên lành hy hữu được theo chân vị Thầy trong kiếp này.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện cho khổ đau của tất cả chúng sanh được lắng dịu.

    Om Mani Padme Hum.

    • Nguyên Thành says:

      Trò viết hay và câu văn mượt mà hình ảnh!

      • Mật Tịnh Dung says:

        Kính bạch Thầy!

        Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi sách tấn

        Om Mani Padme Hum.

  33. Mật Dũng Tâm says:

    Thưa Thầy

    Con đã đọc xong truyện ngắn: ” BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI” rồi ạ.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã cho chúng con một câu chuyện ý nghĩa về niềm tin của học trò đối với vị Thầy của mình.

    Con cầu nguyện Thầy Cô trụ thế lâu dài vì lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  34. Kính Bạch Thầy!
    Con đã đọc “Truyện ngắn : Bóng núi xa dần trong mắt ai” rồi ạ.
    Con cảm tạ ơn vị Thầy đã cho chúng con suy ngẫm một câu chuyện về chàng trai lên núi xin thọ giáo vị thầy dạy võ lừng danh trong làng võ thuật. Nhưng đã gọi là võ sư thì hẳn nhiên vị thầy sẽ có cách dạy của riêng mình sao cho đệ tử luôn đạt được kết quả tốt nhất. Chính do tâm nghi ngờ mà chàng trai đã không còn cơ hội hiếm có để học được tuyệt kỷ võ công đó bởi không còn cơ hội gặp vị thầy nữa.
    Qua đó con cảm tạ ơn vị Thầy đã giúp cho chúng con liên hệ đến thực tại mà thêm biết trân quý những gì hiện hữu đang có. Cũng như đừng bỏ lỡ duyên lành Sư – đệ đầy hy hữu, khi đã đến được đảo ngọc đầy châu báo thì đừng trở về tay không.
    Con cầu nguyện sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô.
    Cầu mong tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.
    Om Mani Padme Hum.

  35. Mật Khuê Minh says:

    Kính bạch Thầy

    Con hoan hỷ được đọc bài viết mới của vị Thầy với tựa đề: “ Bóng núi xa dần trong mắt ai”.

    Câu chuyện của chàng trai trong bài khiến con không khỏi bùi ngùi tiếc nuối  cho mối duyên lành Sư – Đệ nay đã không còn. Chàng trai đã không tự thấy được những giá trị tuyệt vời của môn võ bóc vỏ cây và gánh nước mà vị Thầy đã truyền trao, từ đó mà khởi  tâm nghi ngờ và đòi hỏi của kẻ phàm phu  làm lu mờ tâm trí, đến khi gặp đối cảnh mới sáng được lòng thì đã không còn được chiếu soi bởi  từ quang của vị Thầy đáng kính nữa. Giờ đây sẽ chẳng còn những ngày tháng bên Thầy ấm áp nghĩa tình tình Sư –Đệ, trước mắt chàng trai giờ là đường đời dâu bể với nỗi niềm ân hận,sự  dày vò tâm cang khi nghĩ tới những ác niệm đã khởi lên với Thầy mình mà nay chẳng còn cơ hội để sửa sai vì chẳng biết tới khi nào mới có thể gặp lại.

    Kính bạch Thầy

    Câu chuyện ngắn về cuộc sống thế sự nhưng lại cho con nhiều những cảm niệm khi liên hệ đến pháp, và câu chuyện của vị Thầy cho con thấy được một cách rất rõ ràng về tinh thần“pháp là cuộc sống”. Con nhận ra rằng những phương pháp vị Thầy đã chỉ dạy và cho phép chúng con diễn tập, thực hành thật đơn giản tương tự như việc bóc vỏ cây và gánh nước của chàng trai trong câu chuyện ngắn kia nhưng sự lợi lạc mà những phương pháp đơn giản đó mang lại thật chẳng thể nghĩ bàn khi kết quả được xác lập rõ ràng thông qua việc chúng con đạt được ba mục tiêu hạnh phúc tự tâm, hanh thông thế sự, thành đạt xã hội. Vị Thầy là người có tuệ nhãn thấu suốt, Ngài đã thấy được năng lực của từng học trò đệ tử, từ đó mà truyền trao những phương pháp phù hợp để giúp cho từng người chúng con có thể phát huy tối đa trong cuộc sống thế sự cũng như trong pháp sự để được lợi mình và lợi người. Khi Thầy đã dạy gì, Thầy đã tính trước chi li, chúng con chỉ việc vâng theo không móng nghĩ suy là tất nhiên thành tựu. Nếu như ai đó trong chúng con mà còn khởi tâm nghi ngờ với tâm phàm phu  đầy rẫy quỷ tính của mình thì hậu quả nhận lãnh sẽ không khác gì chàng trai trong bài.

    Thật may mắn cho bản thân con khi đã trải nghiệm những ơn phước lớn lao của Bổn tôn thông qua kênh vận chuyển vị Thầy từ khi được vị Thầy chấp nhận cho con được trở thành đệ tử và  cho phép con diễn tập và thực hành lục diệu pháp môn Yoga Thanh Trí mà nhờ đó con có được những thành công thật ngoài sức tưởng tượng của bản thân mình. Con đã có được  hạnh phúc  gia đình bên người phối ngẫu tâm linh đủ điều kiện, công việc được hanh thông dù bước sang một lĩnh vực mới tinh chưa hề được đào tạo trước đây mà sau một năm đã trở nên thành thạo và gặt hái những thành công mà người trong nghề trải qua nhiều năm chưa có được. Điều đặc biệt nữa mà con có được là sự quý mến và tôn trọng của mọi người trong  cuộc sống cũng như trong công việc. Điều khiến con không khỏi ngạc nhiên nhưng lại vô cùng tự hào khi mới hôm qua thôi, một vị là lãnh đạo cấp cao trong ngành an ninh nơi thành phố con đang sống và làm việc đã đưa ra những lời xác nhận với con và cấp trên của con  rằng họ thấy được những thành công đáng ngạc nhiên mà con có được phần lớn chính là nhờ vào phương pháp mà con đang theo học từ vị Thầy . Thật đáng ngạc nhiên khi lời nhận xét đó lại từ  một  vị lãnh đạo cấp cao trong ngành an ninh, người chưa hề thực tế trải nghiệm về tu pháp của vị Thầy mà chỉ thông qua tìm hiểu bằng cách thức riêng bởi đặc thù chuyên môn nghề nghiệp của họ và thông qua những thành công mà con đạt được để đưa ra lời xác nhận. Nhưng điều này một lần nữa thêm minh chứng cho sự vi diệu của giáo pháp Phật đà, và những  thành công của ba mục tiêu sẽ  là tất nhiên của những học viên của viện ITA khi  chúng con đặt trọn niềm tin vào vị Thầy,  vào giáo pháp Yoga Thanh Trí nhờ đó mà được an lạc đời này, cực lạc đời sau.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã ban lời giáo huấn quý báu cho chúng con qua câu chuyện ý nghĩa và lợi lạc.

    Con cầu nguyện cho sự trụ thế lâu dài của Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Om mani padme hum.

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

    • Nguyên Thành says:

      Trò đã hiểu là hành đúng và do đó tạo được uy tin cho bản thân và tịnh trú!

      • Mật Khuê Minh says:

        Mô Phật

        Con hoan hỷ tán thán công hạnh, trí tuệ và Bồ đề tâm của vị Thầy đã thị hiện ở cõi ta bà này dưới hình tướng vị Đạo sư Thanh Trí để phổ truyền tới chúng con và chúng sanh lục diệu pháp môn là nhữnh mô thức tâm linh có phương pháp thực hành vô cùng đơn giản và dễ nhớ, phù hợp với tính quốc độ, thời đại. Chúng con đã quá may mắn khi được trở thành hội viên của Viện Nghiên cứu tâm lý học và Ứng dụng Yoga Thanh Trí trong đời này, được nương cậy nơi bậc Tuệ tri thức để có được an lạc đời này ( hạnh phúc tự tâm, hanh thông thế sự, thành đạt xã hội ) và cực lực đời sau ( khi mạng chung được về Tây phương cực lạc quốc ). Con tự hào khi được là đệ tử của vị Thầy, là người con Phật chân chính, tất cả những thành công con có đươc là nhờ ơn vị Thầy, ơn Tam Bảo. Con cầu nguyện bản thân con và huynh đệ Kim Cang của Mật gia Song Nguyễn tinh tấn thực hành pháp, trưởng dưỡng niềm tin nơi vị Thầy, nơi Tam Bảo trên tinh thần sùng kính Đạo sư là nền tảng giác ngộ để được theo bước chân Thầy từ đây cho tới khi giác ngộ tối thượng. 

        Con cầu nguyện cho sự trụ thế lâu dài của Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh. 

        Om mani padme hum. 

         

  36. Kính bạch Thầy!

    Con hoan hỷ và xúc động khi đọc truyện ngắn: “ Bóng núi xa dần trong mắt ai” của Thầy!

    Hoan hỷ bởi vì đọc truyện mà con như đang được xem bộ phim hay, độc đáo, thú vị bởi ngôn ngữ giàu hình ảnh, hình tượng và xúc động bởi  nội dung đặc sắc, ý nghĩa.

    Con cảm tạ ơn Thầy vì qua truyện ngắn Thầy đã dạy cho chúng con bài học pháp quý báu là  vị Thầy chân chính khi đã nhận làm học trò, đệ tử thì Ngài luôn có trách nhiệm đào tạo, nếu đệ tử nghi hối, bất kính vị Thầy thì tự mình hủy hoại  nghĩa tình  Sư –  đệ.

    Qua truyện ngắn chúng con thấy mình thật may mắn hơn rất nhiều chàng trai đó. Vì chúng con có duyên lành được nương tựa nơi vị Thầy, được trao truyền phương pháp Yoga Thanh Trí để được an lạc đời này, cực lạc đời sau. Và cũng có lúc vì vô minh chúng con đã phạm lỗi nhưng vị Thầy từ bi cho cơ hội sám hối để tịnh hóa lỗi lầm tiếp  tục được nương tựa nơi vị Thầy từ đây cho đến khi giác ngộ tối thượng, còn chàng trai trong truyện dù tha thiết sám hối lỗi lầm cũng không có cơ hội được nương tựa nơi vị Thầy.

    Qua truyện ngắn này bản thân con nhắc nhở mình luôn trân quý duyên lành ngàn kiếp hy hữu nương tựa nơi Tuệ tri thức mà Ngài Thốt Mê Giăng Pô đã chỉ dạy: “ Nương tựa nơi Tuệ tri thức  lỗi lầm dần tiêu trừ, đức hạnh dần gia tăng, phải quý trọng Đạo sư hơn cả thân mạng mình”.

    Con cảm tạ ơn Thầy và xin hoan hỷ tán thán tâm bồ đề từ bi và trí tuệ vị Thầy đã viết truyện ngắn đặc sắc và ý nghĩa cho chúng con bài học pháp vô giá về nghĩa tình Sư – đệ

    Con thành tâm cầu nguyện sức khỏe và sự  trường thọ của Thầy Cô cũng như đạo nghiệp hoằng dương chánh pháp và  sự phát triển của Viện nghiên cứu tâm lý học và Ứng dụng Yoga Thanh Trí được thành tựu viên mãn vì sự lợi lạc của chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ và thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    OM MA NI PAD ME HUM

  37. Trần Anh Thương says:

    Kính bạch Thầy,

    Con Mật Khánh Văn đã đọc truyện ngắn Thầy viết “Bóng núi xa dần trong mắt ai” rồi ạ. Đọc bài viết mà con thấy xúc động về câu chuyện, về mối tình duyên Sư – Đệ, con vừa cảm thấy giận anh chàng kia đã nghi ngờ tấm lòng của vị Thầy để rồi tự mình cắt đứt mối nhân duyên ấy và mãi mãi không được gặp lại vị Thầy và khi nhận ra đã quá muộn.

    Qua câu truyện con càng thấy thấm thía tấm lòng của vị Thầy vẫn luôn dành cho những người học trò, đệ tử của mình những gì tốt đẹp, bồ đề tâm và từ bi dù với mỗi người sẽ có những “phương pháp sư phạm” khác nhau. Điều cốt lõi nhất là sự sùng kính vị Thầy, Đạo sư.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy Cô vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum!

  38. Kính bạch Thầy!
    Con đã đọc bài này rồi ạ.
    “Bóng núi xa dần trong mắt ai” hiện ra trong tâm trí con như những thước phim sống động từ bối cảnh, hành động cho đến tâm lý nhân vật. Cái kết của câu chuyện khiến cho con không khỏi tiếc nuối cho người học trò và liên hệ đến bài học về tinh thần Sùng kính Đạo sư khi tầm cầu học đạo.
    Con nhớ đến lời khuyến cáo của Ngài Shabkar Tsog Rangdrol trong “Thực hành chính hạnh tôn kính Đạo sư”: “Cho dầu vị Thầy có phê phán, chỉ trích hay không đoái hoài đến bạn, hãy như một con vật trung thành với chủ, đừng bao giờ đáp lại bằng sự nóng giận. Khi hầu Thầy, cho dầu có bị khổ đau, hãy bất động như núi, đừng chuyển lòng”. Từ lời khuyến cáo trên ngang qua câu chuyện, con nhận ra dù cho trên thực tế, rõ ràng là những gì người học trò đã phải vất vả trải qua chẳng phải được cho Thầy mà chính là cho bản thân mình, tựa như nhờ gánh nước, bóc tách vỏ cây trong hơn một năm mà anh chàng học trò kia luyện được món võ “tùng xẻo” và thuật “khinh công”, thì thậm chí nếu như những điều đó chỉ là để làm “nô bộc” cho vị Thầy thì nó vẫn xứng đáng với tinh thần tầm cầu học đạo mà một người học trò cần phải có, bằng không, nếu cảm thấy thiệt thòi, bị bóc lột e rằng người trò sẽ chỉ ngày càng nuôi dưỡng thói vị kỷ, luôn muốn được mà chẳng muốn mất, đối với hành giả thì đó là sự vô ơn, trái với tinh thần “biết ơn và biết trả ơn” Phật dạy.
    Qua đây, con hiểu rằng, những niệm tưởng bất chánh và tâm lý đòi hỏi, nghi ngờ công hạnh của vị Thầy chính là “bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa”. Con nguyện ghi nhớ làm bài học cho chính bản thân mình để không bao giờ phải độc bước dấn thân vào đường đời dâu bể một lần nào nữa khi bỏ lỡ duyên lành Sư – Đệ.
    Con cảm tạ ơn Thầy!
    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô để làm lợi lạc cho tất cả chúng sanh!
    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh!
    Om mani padme hum!

  39. Mật Chân Tính says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc xong truyện ngắn này rồi ạ. Chàng trai vì nghi ngờ vị Thầy nên đến khi biết mình có võ công đã quay lại thì không gặp được vị Thầy nữa và đã rất hối hận.

    Con cầu nguyện cho sức khỏe của Thầy, Cô vì lợi lạc của chúng sanh.

    Cầu nguyện cho chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum

  40. Mật Hồng Nhật says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc xong: “Truyện ngắn: Bóng núi xa dần trong mắt ai” ạ.

    Chàng trai trong câu chuyện đã thọ giáo một vị Thầy dạy võ lừng danh trong làng võ thuật. Chàng đã được nhận làm đệ tử nhập môn, được truyền thụ những môn võ đầu tiên là gánh nước và bóc vỏ cây bằng 5 đầu ngón tay. Dù với muôn vàn đau đớn và mệt mỏi, nhưng chàng trai đã có những thành tựu sau hơn 1 năm kiên trì, cố gắng thực hiện. Thắc mắc vì không được vị Thầy truyền võ đích thực, chàng trai đã tác bạch lên Thầy. Vị võ sư hiểu được tâm tư và suy nghĩ của học trò nên đã cười hiền nói cho anh rõ về phương pháp dạy võ, và đặc biệt là trách nhiệm của ông với đệ tử. Tuy nhiên, không đủ niềm tin nơi vị Thầy, chàng trai đã xuống núi, rời xa vị Thầy và chấm dứt việc học võ. Chàng trai chỉ nhận thức được những gì quý báu mà người Thầy đã truyền dạy khi đối mặt với bọn cướp. Lúc này, chàng hối hận và trở lại tìm Thầy thì đã muộn. Chàng đã không còn cơ hội gặp lại vị Thầy nữa.

    Câu chuyện là bài học nhắc nhở chúng con phải biết trân quý cơ hội được hạnh ngộ và theo chân vị Thầy dạy pháp. Đặc biệt, khi đã được làm học trò, đệ tử của vị Thầy thì những việc Thầy làm, lời dạy của vị Thầy đều đã được “ý Thầy đã tính trước chi li”, đừng lấy tâm phàm phu mà suy xét, nghi ngờ. Với mỗi người, Thầy đều có phương pháp dạy khác nhau để phù hợp với căn cơ và hoàn cảnh của từng người.

    Con thành tâm cảm tạ ơn Thầy đã cho chúng con một bài học ý nghĩa thông qua một truyện ngắn rất đời nhưng ẩn chứa bài học sâu sắc về đạo pháp.

    Con cầu nguyện Thầy, Cô thân tâm an tịnh, trụ thế lâu dài vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum!

  41. Mật Hoàng Như says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc xong truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai” rồi ạ. Người học trò trong bài viết đã đánh mất cơ duyên quý báu với vị ân sư tài giỏi của mình chỉ vì sự ích kỷ và vô minh nên đã mang tâm nghi nghờ, cô phụ tấm lòng đối với vị ân sư đó. Câu chuyện đã cho con một bài học sâu sắc về lòng tin đối với vị Thầy của mình, những chỉ dạy của Thầy dù là những việc nhỏ và đơn giản nhất cũng đều là vì bồ đề tâm, vì lợi ích của học trò

    Con cầu nguyện Thầy, Cô sức khỏe và trường thọ vì lợi lạc của chúng sanh

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thức tỉnh trong trạng thái giác ngộ

    Om Mani Padme Hum.

  42. Mật Thanh Luật says:
    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc truyện ngắn “BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI” của Thầy ạ.

    Con cảm tạ ơn Thầy, con cầu nguyện cho sức khoẻ của Thầy, Cô.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum!

  43. Nguyễn Thanh Xuân says:
    Kính bạch Thầy!

    Con Mật Tấn Lực hoan hỷ đọc ” Truyện ngắn: Bóng núi xa dần trong mắt ai của vị Thầy rồi ạ.

    Con tạ ơn vị Thầy đã viết truyện ngắn hay, sâu sắc. Từ đó, giúp chúng con hiểu được rằng khi chúng con” đã tìm được chánh pháp” và vị Thầy chân chính (chính là chàng trai muốn học võ gặp được thầy là võ sư lừng danh, trong câu truyện), thì điều đầu tiên là phải có niềm tin kiên cố vào vị Thầy, tuyệt đối không nghi ngờ dẫn tới mất cơ hội giải thoát cho bản thân mình. Nhưng đáng tiếc, chàng trai trong truyện ngắn đã phạm lỗi bất kính khi nghi ngờ thầy lợi dụng mình để gánh nước và bóc vỏ cây. Mặt khác, chàng trai còn đòi hỏi thầy chỉ dậy cho mình những đường quyền, chiêu tước. “Chính sự nghi ngờ và đòi hỏi của người học trò đã trở thành một bức tường ngăn cách không thể phá vỡ” vì vậy đã không còn tình nghĩa Sư – Đệ, mặc dù sự sám hối thống thiết đến đâu chăng nữa, thì đã quá muộn. Vị thầy võ sư lừng danh đã dậy những phương pháp đơn giản như gánh nước, bóc vỏ cây mà người học trò( chàng trai) nghĩ rằng không liên quan tời học võ, nhưng đó chính là những thử thách đầu tiên để người học trò khi thực hành mới thấy được giá trị…Cũng vậy, khi tịnh tiến sang đạo pháp, con thực sự bội phục, tán thán công hạnh, trí tuệ vị Thầy – bậc Đạo sư Thanh Trí với Bồ đề tâm bao la vì lợi lạc của chúng sanh, mà dành hơn 25 năm trải nghiệm, nghiên cứu, khảo sát, ứng dụng, thực hành và có kết quả rõ rệt phát minh: “Lục Diệu Pháp Môn YOGA Thanh Trí”. Công trình tâm linh vĩ đại này là những tu pháp tinh túy dựa trên phương tiện biện giải là “Thánh giáo lượng”, “có nghĩa là nương thánh ý của các bậc giác ngộ, Thánh Đức mà hạ tầng ngữ nghĩa phù hợp tính Quốc độ, tính Dân tộc, tính thời đại, từng hoàn cảnh và phù hợp với từng trình độ căn cơ của học trò, đệ tử. Đặc biệt, vị Thầy luôn chỉ dậy chúng con bằng những phương pháp đơn giản, dễ hiểu, dễ nhớ, dễ thực hiện “nhưng rất tinh túy”, giúp chúng con tích lũy được công đức, trí tuệ nhăm chuyển hóa tâm theo đúng quỹ đạo chánh pháp… Tuy nhiên, học trò nào có được duyên lành hạnh ngộ vị Thầy mà vì không hiểu hết được ý nghĩa trong các phương pháp sư phạm của vị Thầy sinh lòng nghi hối, thắc mắc hoặc đòi hỏi, không trân quý giáo pháp, thiếu sự sùng kính Đạo sư sẽ phải nhận lãnh quả báo tương ưng theo luật tắc Nhân – Quả!.

    Kính bạch Thầy!

    Con đồng cảm với đạo huynh Mật Diệu Hằng  về “Điểm khác biệt giữa vị thầy trong câu chuyện và vị Đạo sư Thanh Trí” chính là vị Đạo sư Thanh Trí đã từ bi “không cắt đứt tình Sư – Đệ” mà “luôn chỉ ra lỗi lầm bằng nộ pháp Kim Cương hoặc hiền minh và chỉ học trò cách sám hối, tiêu trừ nỗi lầm…Chỉ khi nào Thầy tìm mọi cách mà không được  thì Thầy mới buông tay, để học trò ra đi”.

    Con tạ ơn vị Thầy đã đã cảnh tỉnh chúng con, hãy luôn trân quý cơ hội được là học của vị Thầy  – bậc Đao sư Thanh Trí – Viện trưởng Viện nghiên cứu tâm lý học và ứng dụng YOGA Thanh Trí ( Viện ITA).

    Con xin đảnh lễ và tạ ơn vị Thầy đã chỉ dậy và ban cho chúng con bài pháp quý báu, ý nghĩa và lợi lạc.

    Con nguyện cầu Thầy Cô mạnh khỏe, trường thọ vì đại nghiệp phổ truyền giáo pháp YOGA Thanh Trí, vì thành tựu của Viện ITA, vì lợ lạc chúng sanh.

    Cầu mong tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Ma Ni Pad Me Hum

  44. Mô Phật

    Kính bạch Thầy

    Liên tiếp trong những ngày đầu năm mới 2019, chúng con được đọc những dòng pháp nhũ quý giá Thầy truyền ban cho chúng con và giờ đây, con đang được hân thưởng một tuyệt phẩm mới của Thầy với chủ đề: “Bóng núi xa dần trong mắt ai”.

    Câu chuyện bắt đầu bằng sự kiện một chàng trai trẻ một mình tìm đường lên một ngọn núi cao để theo học một vị võ sư nổi tiếng trong giới võ thuật. Sự háo hức, ngọn lửa nhiệt huyết ban đầu của chàng dần dần tắt lụi khi ngày qua ngày, chàng chỉ được giao nhiệm vụ duy nhất là bóc vỏ cây khô bằng 5 ngón tay và xách nước từ chân núi lên trên núi. Oái ăm thay, một thời gian sau vị đạo sư lại dời am thất lên đỉnh núi khiến đôi chân vốn mệt nhoài của chàng thêm rã rời. Chàng trai đã không đủ kiên nhẫn để rồi bái biệt sư phụ trở về đời sống thế gian. Một mình lên núi tìm thầy, giờ đây lại một mình xuống núi rời xa vị thầy mà chàng đã mất bao công sức theo học. Thoạt đầu, khi mới đọc truyện, người đọc hẳn cũng đồng cảm với sự nghi ngờ của chàng trai bởi ai cũng hiểu rằng thật vô ích khi tiêu tốn công sức mà không đạt được mục đích của mình trong khi thời gian không đợi ai bao giờ. Câu trả lời tưởng như “lấp lửng” của vị đạo sư như một nút thắt khiến sự “căng thẳng” càng dâng cao không chỉ trong tâm trí chàng trai mà còn đối với cả người đọc. Dần dần, dưới sự dẫn dắt tài tình cùng với các tình tiết sống động, đầy kịch tính, Thầy đã khiến chúng con như vỡ oà trong cảm xúc, để lại trong chúng con sự thấm thía về bài học nghi hối và mối duyên sư-đệ.

    Sống động, gần gũi và thấm thía bởi mọi chi tiết trong câu chuyện dù diễn biến trong rừng già hay trên núi cao đều không khác với diễn biến trong đời sống thế gian nơi chúng con đang là những học trò, đệ tử của vị Đạo sư Thanh trí tôn quý. Nếu như vị đạo sư kia khẳng định trong câu trả lời của mình: “Đã nhận con làm đệ tử, ta sẽ có trách nhiệm đào tạo” thì tại Mật Gia Song Nguyễn, chúng con không thể quên được lời Thầy trong bài giảng Hợp đồng tâm linh rằng: “Thầy không bao giờ bỏ rơi các con, chỉ có các con rời bỏ Thầy mà thôi”. Có điểm khác biệt duy nhất giữa câu chuyện trên và câu chuyện đời thực của chúng con là chàng trai kia đã phải trả giá cho sự nghi hối của mình bằng việc vĩnh viễn đứt duyên sư-đệ từ đó, trong khi vị Thầy tâm linh của chúng con vẫn luôn từ bi, vị tha, cho phép đệ tử chúng con khi phạm lỗi vẫn được “tái thiết hợp đồng tâm linh” với vị Thầy bằng việc thực hành hoặc duy trì một trong các cách: sám hối, trì chú, phát Bồ đề tâm…. . Bao lần chúng con ngã quỵ tưởng không gượng dậy nổi trước ngọn gió bát phong thì bấy nhiêu lần Thầy kham nhẫn chìa tay nâng chúng con dậy. “Cách nâng” có thể được thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau dù hiền minh hay phẫn nộ, nhưng đều đọng lại trong chúng con một ấn tượng khó phai về tấm lòng Bồ đề và trí huệ Kim cang của vị Thầy. Câu chuyện còn là một bài học quý giá về sự nghi ngờ và nghi hối dường như vẫn còn ẩn hiện bàng bạc trong tâm thức của không ít học trò, đệ tử chúng con. Cũng giống như chàng trai trẻ kia, không ít lần trong chúng con khởi những niệm bất thiện về vị Thầy chỉ vì nóng lòng muốn đốt cháy giai đoạn trên con đường tu tập hay tỏ ý nghi ngờ tại sao Thầy không truyền pháp này cho mình mà lại cho người khác, tại sao mình đã học đến chừng này thời gian rồi mà chưa được truyền pháp; tại sao Thầy không giao việc này cho người khác mà lại là cho mình; hoặc tại sao mình làm được nhiều việc như vậy mà Thầy vẫn nộ pháp? Hàng loạt câu hỏi, ác niệm khởi lên trong tâm thức, lại được xoay vần bởi bản ngã vị kỷ chỉ chực chờ nổi lên làm hại chúng con, khiến chúng con nếu không đủ sáng suốt để quán xét lại bản thân sẽ dễ dàng từ bỏ mục đích ban đầu của mình và rời xa vị Thầy như chàng trai kia đã từng mắc phải. Chàng trai kia vì sự nghi ngờ nên đã từ bỏ vị Thầy của mình để rồi giờ đây dù cho thống hối tột cùng nhưng chàng không thể có lại được sự chỉ dạy của vị đạo sư. Từ đây, chàng sẽ dấn thân vào cuộc đời dâu bể nhưng trong tâm khảm vẫn còn đó sự day dứt khôn nguôi về vị đạo sư tôn kính của mình. Cũng vậy, người hành giả sẽ không thể tìm thấy an lạc nếu không biết tuân lời vị Thầy “không móng nghĩ suy” bởi đức Liên Hoa Sanh đã khai thị rằng: “Trong bất kỳ trường hợp nào, những người tu Phật nhưng không theo đúng Chánh pháp và không tuân theo lời dạy của Thầy sẽ không tìm thấy an lạc” bởi “Vị Thầy gia hộ ơn phước, Bổn tôn gia hộ thành tựu, Dakini gia hộ hoạt động của mọi phương tiện.”

    Bài học về sự nghi hối, về niềm tin, về tình sư-đệ trong câu chuyện là một lời nhắc nhở chúng con cần tinh tấn hơn, trưởng dưỡng lòng sùng mộ Đạo sư hơn nữa, tri hành hợp nhất hơn nữa để không cô phụ tấm lòng từ bi của vị Thầy dành cho chúng con, để không vấp phải tấn bi kịch mà chàng trai kia đã gặp phải. Đường đời dù còn dâu bể, đường tu dù còn nhiều ma chướng, nhưng chúng con vẫn vững tâm vượt qua bởi biết rằng chúng con vẫn được nương tựa dưới mái nhà Mật Gia dưới sự che chở của vị “Sư phạm Kim cang Quán độ chúng” để được an lạc đời này, cực lạc đời sau. Con cảm tạ ơn Thầy đã ban cho chúng con bài pháp quý báu và lợi lạc này.

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô trụ thế dài lâu vì lợi lạc của muôn loài hữu tình

    Cầu nguyện chúng sanh luôn tỉnh thức trong trạng thái giác ngộ

    Om Ah Hum

  45. Mật Như Pháp says:

    Kính bạch Thầy

    Qua câu truyện ngắn con hiểu thêm được nhiều điều về tình nghĩa thầy trò cũng như sự tin tưởng của học trò đối với vị Thầy của mình. Khi đã nghi ngờ mất niềm tin thì hối hận cũng không kịp nữa.

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện chúng sanh luôn thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum

  46. Mật Kính says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc xong truyện ngắn “ Bóng núi xa dẫn trong mắt ai “ của Thầy rồi ạ! . Con cảm thấy nghẹn ngào khi đọc đoạn cuối của bài “Những tia nắng nhảy múa reo vui ngày mới nhưng bắt đầu từ đây chàng trai dấn thân vào đường đời dâu bể, chẳng còn đợi trông được nữa ánh nắng ấm áp của nghĩa tình Sư- Đệ..”, và rồi từ đây chàng trai một mình phải đối mặt với những khó khăn thách thức phía trước , của cuộc sống trầm luân mà không có sư phụ kề bên chỉ bảo, dẫu còn đó chỉ còn là những kỷ niệm và những dằn vặt cho bản thân mình bởi tính nghi ngờ của mình làm cho duyên Sư – Đệ không còn nữa. Trong con một nỗi buồn man mác khi liên hệ với đạo pháp, chúng con rồi sẽ ra sao khi rời xa vị Thầy, Mật Gia Song Nguyễn, và phải đối mặt với những bát phong trần trược, với những vòng lẩn quẩn của cơm áo gạo tiền, của luân hồi sinh tử…khi mà chúng con nghi hối về vị thầy và ra đi vào mùa đông lạnh giá, và những sự sám hối đã quá muộn màng không thể nào quay trờ lại được như chàng trai trong truyện. Do đó câu chuyện cũng là lời huấn thị với chúng con đừng nghi ngờ những việc Thầy làm, những lời dạy của vị Thầy bởi “ ý Thầy đã tính trước chi li”, và trân quý nghĩa tình Sư- đệ hy hữu có được trong kiếp này….

    Con cảm tạ vị Thầy . Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy Cô vì hạnh phúc của tất cả chúng sanh

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức trong trạng thái giác ngộ

    Om Ah Hùm

  47. Kính Bạch Thầy

    Bài này con đã đọc rồi ạ

    Con xin cảm tạ ơn Thầy đã từ bi cảnh tỉnh  cho chúng con tránh sai phạm

    Qua  bài này cho con càng trân quý  cơ  hội  hiện  tại  của  mình  hơn để không giống như  chàng trai trong  câu  chuyện  đánh  mất  rồi mới  hối  hận

    Con  xin cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô vì lợi lạc của chúng sanh

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thức tỉnh với trạng thái giác ngộ

    om Mani padme hum

  48. Kính bạch Thầy

    Con đã đọc xong  truyện ngắn của Thầy rồi ạ

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi ban cho chúng con  một bài viết lợi lạc  để chúng con lấy đó  mà làm bài học quán xét lại bản thân

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc tất cả chúng sanh

    Cầu mong tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ

    Om mani padme hum

  49. Mật Thuận Nguyên says:

    Kính bạch Thầy

    Con đã đọc xong bài này rồi ạ.

    Con cảm tạ Thầy đã kể cho chúng con một câu chuyện ý nghĩa về tình Sư- Đệ.   Qua đây con hiểu được mỗi người Thầy đều có một phương pháp sư phạm khác nhau để dạy học trò.  Để tìm một người Thầy tậm tâm , nhiệt huyết thế gian đã khó và tìm được vị Đạo sư chân chính càng khó hơn như mò kim đáy biển. Chúng con thật may mắn khi đã gặp được Thầy vị Đạo sư Thanh trí có một phương pháp sư phạm phù hợp với tất cả chúng sanh khi đã được Thầy hạ tầng ngữ, nghĩa để những người chậm lụt như con có thể hiểu được. Chúng con chỉ cần tuân lời vị Thầy không chút hoài nghi vì sùng kính Đạo sư chính là nền tảng giác ngộ.

    Cầu nguyện Thầy Cô sức khoẻ và trường thọ vì lợi lạc chúng sanh. Cầu nguyện chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum

  50. Kính bạch Thầy

    Con đã đọc truyện ngắn : Bóng núi xa dần trong mắt ai

    Qua bài viết con hiểu rằng nhân duyên sư đệ là một duyên lành huy hữu cần phải trân quý, không sanh tâm nghi hối vị Thầy vì trong thực hành pháp niềm tin là một nửa thành công mà thánh giả Mã Minh đã xát quyết :

    Hãy tuân thủ lời dạy không chút lỗi gì

    Bạn hãy làm theo đừng móng nghĩ suy

    Được như vậy bạn tự nhiên thành tựu

    An lạc đời này, và cả những kiếp sau!

    Con xin cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh

    Om ah hum

  51. Nguyễn Hà Liên says:

    Kính bạch Thầy!

    Con Mật Tú Viên (Nguyễn Hà Liên) đã đọc truyện ngắn “BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI” của vị Thầy rồi ạ. Từ câu chuyện trong bài viết, liên hệ đến đạo pháp, con rút ra được bài học cho mình, đó là: cần đặt trọn niềm tin vào vị Thầy của mình, vào phương pháp Thầy dạy, không dùng tâm phàm phu của mình mà đánh giá vị Thầy. Chàng trai trong câu chuyện trên chỉ khi đối diện với tình huống cứu người trong nguy cấp mới nhận ra được những bài học “trầy da tróc vảy” mà Thầy đã rèn luyện cho mình trước đó đã giúp ích cho chàng như thế nào, đã giúp chàng có được sức mạnh phi thường và khả năng võ công siêu hạng mà chàng không hề nhận ra trước đó. Khi đã hiểu ra và hối hận về suy nghĩ sai lầm của mình đối với vị Thầy thì chàng đã không còn cơ hội được gặp lại vị Thầy của mình nữa, đánh mất duyên lành Sư – đệ. Cầu nguyện cho chúng con sẽ không rơi vào hoàn cảnh như chàng trai nọ, đó là chỉ biết trân quý duyên lành Sư – đệ khi đã đánh mất đi rồi.

    Con cảm tạ ơn Thầy đã đăng tải truyện ngắn này, giúp chúng con có cơ hội suy ngẫm và liên hệ đến bản thân.

    Con cầu nguyện Thầy Cô thân tâm an tịnh và trụ thế dài lâu vì sự lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  52. Mật Bảo Châu says:

    Kính bạch Thầy.

    Con đã đọc bài này rồi ạ.

    Con cảm tạ ơn Thầy. Con cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

  53. Mật Đăng Toàn says:
    Kính bạch Thầy, con đã đọc bài viết này rồi ạ, con cảm ơn Thầy. Con cầu nguyện Thầy sức khoẻ và sự trường thọ. Cầu cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phât tánh. Om mani padme hum.
  54. Mật Pháp Khánh says:
    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài viết này, Thầy đã để lại câu chuyện rất hay và ấm lòng cho các trò không hiểu vị Thầy tôn quý khi mới tầm sư học đạo, nhưng kết cục rất có hậu vì nhờ ơn vị Thầy mà trò đã đánh đuổi được bọn cướp cứu người phước báo vô biên.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ của Thầy và Cô trụ thế  vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho chúng sanh được hạnh phúc thành tựu Phật tánh.

    Om mani padme hum!

  55. Kính bạch Thầy,

    Con xúc động sau khi đọc truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai”. Kết truyện để lại sự tiếc nuối, xót xa trong tâm khảm người đọc vì nỗi đau đánh mất nghĩa tình Sư- Đệ của nhân vật chính. Bản thân chúng con cũng chính là nhân vật chính cho cuốn phim cuộc đời của mình và chúng con cũng có thể rơi vào kết cục như chàng trai kia nếu chúng con cũng gieo nhân nghi ngờ và đòi hỏi vị Thầy của mình. Có lẽ bao nhiêu kiếp trôi lăn trong luân hồi là bấy nhiêu lớp bụi vô minh cứ thi nhau chồng chất lên bản tâm cho nên không ít chúng con đã phạm phải những lỗi lầm ấy nhưng chúng con may mắn hơn anh chàng trong truyện là vị Thầy từ bi đã dùng những phương tiện thiện xảo từ hiền minh đến phẫn nộ để tiêu trừ những nghiệp bất thiện ấy để chúng con còn giữ được duyên lành sưởi mình trong ánh nắng ấm áp của nghĩa tình Sư – Đệ giữa cõi ta bà rực lửa vô lượng khổ vây quanh này. Tuy nhiên con hiểu rằng nếu chúng con cứ như cái hang quay về hướng bắc thả tâm mình trôi theo những niệm tưởng bất chánh thay vì nuôi dưỡng niềm tin vào vị Thầy, trưỡng dưỡng “nền tảng giác ngộ” thì chúng con đang tự tay cắt đứt mối duyên lành hy hữu hơn ngàn năm ấy. Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi cảnh tỉnh, nhắc nhở chúng con một bài học không bao giờ là cũ đối với một hành giả đại thừa – bài học sùng kính Đạo Sư. Con cảm tạ ơn Thầy về lời giáo huấn.

    Cầu nguyện cho chúng con luôn tỉnh thức, chánh niệm, chú tâm, trưởng dưỡng lòng sùng mộ Đạo sư một cách chân thật.

    Cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc cho tất cả chúng sanh.

    Om Mani Padme Hum.

  56. Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc “Truyện ngắn: Bóng núi xa dần trong mắt ai” của Thầy rồi ạ.

    Qua câu chuyện con thật tiếc cho chàng trai vì sự nghi hối vào phương pháp chỉ dạy của Thầy mình mà mất niềm tin vào Thầy, mất đi “ánh nắng ấm áp của nghĩa tình Sư – Đệ”. Qua đó con hiểu mỗi vị Thầy có một phương pháp sư phạm riêng nên để đạt được thành tựu thì học trò chúng con cần phải luôn trưởng dưỡng niềm tin vào sự chỉ dạy của vị Thầy, gia tăng niềm tin vào Thầy, Phật, Pháp, Tăng, vì như Đại sĩ Liên Hoa Sanh đã nói: “có niềm tin là thành công một nửa”. Điển hình như đối với giáo pháp Yoga Thanh Trí mà vị Thầy chỉ dạy tuy là những phương pháp dễ dàng thực hành/ diễn tập trong mọi hành vi thân ngữ tâm nhưng lại mang lại cho chúng con và chúng sanh hữu duyên nhiều lợi lạc là hạnh phúc tự tâm, thế sự hanh thông, thành đạt xã hội.

    Con cảm tạ ơn Thầy về bài viết lợi lạc và ý nghĩa.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện cho bản thân con cùng các huynh đệ Kim cang Mật gia Song Nguyễn luôn trưởng dưỡng lòng sùng kính Đạo sư để có thể theo chân Thầy đến khi giác ngộ tối thượng.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum!

  57. Mật Thái Xuyên says:
    Kính bạch Thầy

    Con đã đọc bài viết “ Bóng núi xa dần trong mắt ai” rồi ạ.

    Chàng trai trong câu chuyện trên đã được nhận làm đệ tử của vị võ sư nổi tiếng nhưng vì nghi ngờ người thầy đang lợi dụng mình để gánh nước, bóc vỏ cây và đòi hỏi người thầy phải dạy môn võ cho mình trong khi mỗi thầy đều có cách dạy riêng, chính vì điều đó mà đã đánh mất cơ hội được làm đệ tử của võ sư giỏi, sau khi nhận ra rằng người thầy đó đã dạy cho mình thuần thục môn võ công thì cũng đã muộn vì nghĩa tình Sư- đệ đã không còn. Đó là với việc học võ ngoài thế gian,vậy thì trong đạo pháp chúng con càng phải trân quý hơn cơ hội được làm học trò của vị Thầy – Đạo sư Thanh Trí, ngày càng trưởng dưỡng niềm tin và lòng sùng kính vị Thầy, bởi vị Thầy giúp chúng con dời xa vô minh, tà kiến và được an lạc đời này, cực lạc đời sau với phương pháp thực hành bộ môn Yoga Thanh Trí đơn giản nhưng lợi lạc vô song. Chàng trai trong câu chuyện chưa có niềm tin với người thầy của mình thì trong những ngày tháng còn lại sẽ sống với sự tiếc nuối và thống khổ; còn chúng con nếu không có niềm tin kiên cố vào vị Thầy, nghi ngờ vị Thầy thì không chỉ kiếp này mà cả những kiếp sau chúng con cũng sẽ đánh mất cơ hội giải thoát cho bản thân. Con cảm tạ ơn Thầy đã cho chúng con bài học quý báu.

    Con cầu nguyện Thầy Cô trụ thế lâu dài vì lợi lạc và hạnh phúc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum

  58. Kính bạch Thầy.

    Con đã đọc bài viết này rồi.

    Con cầu nguyện cho Thầy cô luôn khỏe mạnh.

    Om mani padme hum.

  59. Mật Tấn Khải says:

    Kính bạch Thầy!
    Con đã đọc truyện ngắn “ Bóng Núi Xa Dần Trong Mắt Ai” rồi thưa Thầy.
    Hình ảnh chàng trai (học trò) tầm sư học võ trong câu truyện con không khỏi bùi ngùi nối tiếc cho chàng trai chỉ vì sự nghi hối đối với vị thầy của mình chàng trai đã đánh mất đi mối duyên Sư – Đệ không còn cơ hội được chỉ dạy nữa. Từ câu chuyện này tịnh tiến sang đạo pháp con hiểu rằng dù có duyên lành được hạnh ngộ vị Thầy tuyệt vời, nhưng chúng con không có niềm tin, khởi niệm bất chánh, tâm lý đòi hỏi, như vậy chúng con cũng có thể rơi vào kết cục như chàng trai trong câu truyện “Chính sự nghi ngờ và đòi hỏi của mình đã trở thành một bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa”. Con cảm tạ ơn Thầy đã ban cho chúng con bài học Pháp quý báu ý nghĩa này, đây là hồi chuông cảnh tỉnh cũng là bài học nhắc nhở chúng con luôn quán xét hành vi thân ngữ tâm, trân quý duyên lành hạnh ngộ vị Thầy và giáo Pháp luôn giữ vững niềm tin kiên cố trưởng dưỡng lòng sùng kính Đạo sư, thể hiện tình thần người tối thượng thứ hai ( biết ơn và biết trả ơn) đúng pháp để không cô phụ tấm lòng bi mẫn của vị Thầy dành cho chúng con. Con cầu nguyện cho bản thân con và các huynh đệ kim cang luôn tinh tấn tỉnh thức , chánh niệm, chú tâm trưởng dưỡng niềm tin và lòng sùng kính Đạo sư.
    Con cảm tạ ơn Thầy đã ban cho chúng con bài pháp quý báu và lợi lạc.
    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc tất cả chúng sanh.
    Cầu nguyện tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.
    Om Mani Padme Hum!

  60. Mật Minh says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai” của Thầy. Trong câu chuyện có hai nhân vật chính là người thầy với võ công thâm hậu, và người trò với lòng nhiệt huyết nóng vội muốn học nhiều bí kíp võ công từ thầy. Nhưng chàng trai không hiểu rằng rèn luyện thể lực cũng là một môn học quyết định trong võ học. Việc rèn luyện thể lực được người thầy khéo léo giao cho chàng trai bằng cách bảo chàng gánh nước, bóc vỏ cây bằng đầu ngón tay. Nhờ vậy mà sau này gặp bọn cướp chàng đã “bóc tách” chúng tơi tả, khi ấy chàng mới hiểu dụng ý của thầy mình và quay lại sám hối thì đã muộn vì không bao giờ chàng gặp được thầy nữa. Qua câu chuyện này, Thầy đã dạy cho chúng con bài học là đừng bao giờ nghi ngờ và đòi hỏi những gì ngoài việc Thầy giao, có như vậy mới không phạm lỗi bất kính với vị Thầy, sẽ gieo nhân xấu về sau.

    Con cảm tạ ơn Thầy thông qua truyện ngắn này một lần nữa dạy cho chúng con bài học “Sùng kính vị Thầy là nền tảng giác ngộ”. Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô vì lợi lạc chúng con và chúng sanh.

    Nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum.

     

  61. Mật Giác Đức says:
    Kính bạch Thầy Cô

    Con đã đọc truyện ngắn” Bóng Núi Xa Dần Trong Mắt Ai”  rồi ạ

    Qua câu chuyện của vị Thầy tràng trai trẻ có nhân duyên gặp được vị thầy võ công cao siêu ẩn cư giang hồ, và tràng trai trẻ đã phải tìm lên núi trong rừng mới gặp được vị thấy để học võ, với những phương tiện vị thầy dậy đệ tử gánh nước lên núi, bóc tách vỏ cây, sau 1 năm người đệ tử, mất niềm tin với vị thầy dậy võ của mình, và xin từ biệt vị thầy, khi đệ tử xuống núi gặp kẻ cướp và đã hạ gục những tên cướp nhanh chóng, khi đó đệ tử mới nhận ra những gì vị thầy dậy cho mình và quay lại tìm vị thầy để sám hối nhưng không còn gặp lại thầy nữa,! qua câu chuyện của vị Thầy chúng con không cần lên núi cao vào rừng để tìm vị Thầy cầu pháp vì vị Thầy đã tạo ra chanhtuduy.co tương tác với những đệ tử, học trò, bạn đọc qua những bài viết của vị Thầy

    Con cầu nguyện sức khỏe sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của chúng sanh

    Con cầu nguyện cho tất chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh

    Om mani padmehum

  62. Mật Huệ Như (Hoàng Trà) says:

    Kính bạch Thầy.
    Con đã đọc truyện ngắn: “Bóng núi xa dần trong mắt ai” của Thầy rồi ạ. Với những câu từ đậm chất hình ảnh, Thầy đã miêu tả một cách sống động và chân thực hành trình tầm sư học võ của một chàng trai với cái kết thật buồn bởi sự tham lam, ích kỷ và nghi hối.
    Trong toàn bộ câu chuyện, hình ảnh chàng trai lầm lũi xuống núi, “dấn thân vào đường đời dâu bể, chẳng còn đợi trông được ánh nắng ấm áp của nghĩa tình Sư – Đệ” đã để lại cho con ấn tượng sâu sắc nhất.
    Chàng trai đã may mắn tìm được một minh sư dạy võ và được thầy nhận làm đệ tử. Trong một năm học võ với thầy mình chàng đã có những sự tiến bộ vượt bậc. Đôi tay yếu ớt đã được rèn luyện đến mức “chỉ cần lướt bốn ngón tay qua thân cây, vỏ cây đi theo tay chàng lã tã rơi xuống”. Đôi chân từng “mỏi nhừ đến nỗi bại xuôi” vì gánh nước lên núi đã được thay thế bằng sự nhanh nhẹn, tả xung hữu đột mà năm tên cướp đành thất thủ. Thế nhưng, chàng không nhận ra sự tiến bộ từng ngày của mình qua những bài tập thầy giao cũng như không nhận ra tấm lòng từ bi của thầy. Chàng chỉ mải chìm đắm trong mối nghi ngờ: Liệu chàng có phải là miếng mồi ngon cho ván cờ cài đặt nô bộc của thầy. Chàng tham lam muốn được thầy dạy những đường quyền, chiêu cước cao siêu, tên phải hay, chiêu thức phải đẹp và phải phô diễn được sức mạnh nhưng chẳng nghĩ đến nền tảng thể lực của mình.
    Đến cuối cùng thì chàng trai đã phải trả giá đắt vì những niệm tưởng bất chính và để vuột mật cơ hội duy nhất trong cuộc đời được học võ với người thầy tài năng, đức độ.
    Kính bạch Thầy
    Phương pháp sư phạm cùng với môn công phu bóc vỏ cây và gánh nước của người thầy trong câu chuyện khiến con liên tưởng đến Lục diệu pháp môn mà học trò chúng con được Thầy cho phép diễn tập, thực hành tại Mật Gia Song Nguyễn.
    Thầy trang bị cho chúng con nền tảng tâm linh vững chắc bằng chánh kiến Phật đà và chỉ dạy những môn “công phu” đơn giản, thuận tiện: Tác pháp quy y, tuyên xưng Pháp danh hàng ngày; Niệm thần chú theo bước chân; Phát Bồ đề tâm qua các động tác sinh hoạt hàng ngày; Cúng dường Tuệ Tri Thức không gián đoạn…Lâu ngày chày tháng, những tu pháp Thầy truyền trao dần dần trở thành thói quen, phản xạ tự nhiên trong mỗi hành vi thân, ngữ tâm, giúp chúng con tích lũy công đức và trí tuệ. Đến khi mạng chung, điều giúp chúng con đến đích giải thoát chẳng phải là những nghi thức cúng kiếng, tụng niệm rườm rà mà chính là thói quen tuyên xưng Pháp danh, niệm thần chú, nghĩ nhớ đến vị Thầy, tựa như chàng trai dễ dàng hạ gục những tên cướp nhờ thành thục động tác bóc vỏ cây và gánh nước lên núi.
    Con cầu nguyện Thầy, Cô nhiều sức khỏe vì lợi lạc của tất cả chúng sanh.
    Con cầu nguyện Bổn Tôn thông qua kênh vận chuyển vị Thầy gia hộ cho con luôn chú tâm, tỉnh thức và chánh niệm để phòng hộ tâm con khỏi những điều bất thiện.
    Om Mani Padme Hum.

  63. Kính Bạch Thầy tâm linh tôn quý,

    Con vô cùng hoan hỉ đọc truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai”. Con vô cùng tán thán bút pháp Thầy đã sử dụng để viết một câu chuyện võ hiệp nhưng ẩn chứa nhiều bài học quý giá cho chúng con về tình Sư-Đệ, về sự chân quý giáo Pháp, về sự vâng lời và niềm tin tuyệt đối vào Vị Thầy.

    Hình ảnh chàng trai luyện bóc vỏ cây và gánh nước, những lao tác đời thường nhưng lại chính là sự rèn luyện những tuyệt kỹ võ công mà vị thầy truyền dạy đã gợi lên trong con sự so sánh về việc thực hành “lục diệu pháp môn” đơn giản, có thể thực hiện trong nhiều hoạt động đời sống thường ngày nhưng lại đem đến kết quả vi diệu trong cuộc sống. Con rất xúc động khi đọc đoạn chàng trai ly biệt người thầy với hai hàng nước mắt tuôn rơi vì đã tự tay dứt bỏ duyên Sư-Đệ, hậu quả của sự nghi hối vị thầy. Đây đúng là bài học cho con về niềm tin vào Vị Thầy và sự vi diệu của giáo Pháp. Con cảm tạ ơn Thầy đã viết nên câu chuyện ý nghĩa này để răn dạy chúng con.

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô vì lợi lạc của chúng sanh.

    OM MANI PADME HUM!

  64. Kính Bạch Thầy

    Con đã đọc truyện ngắn này rồi ạ Bóng Núi Xa Dần Trong Mắt Ai .Thông qua cốt truyện con hiểu được có niềm tin sẽ vượt qua chướng ngại dẫn đến thành công

    Cầu nguyện cho Sức khỏe Thầy Cô trường thọ vì lọi lạc cho tất cả chúng sanh

    Om mani padme hum

  65. Mật Hồng Thức says:

    Kính Bạch Thầy,

    Con đã đọc truyện ngắn “BÓNG NÚI XA DẦN TRONG MẮT AI” của vị Thầy.

    Qua bài viết con cảm thấy xót thương cho chàng trai trẻ trong câu chuyện, vì vội vàng có suy nghĩ sai lệch không hiểu được tâm ý cao diệu của vị Thầy đã mang tâm nghi ngờ, để rồi khi ngộ ra thì quá muộn và hối hận không nguôi. Con cảm tạ ơn Thầy đã luận giảng.

    Con cầu nguyện sức khỏe và trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum.

     

  66. Mật Thi La says:

    Kính bạch Thầy!

    Con rất xúc động với bài viết của Thầy. Con cảm ơn Thầy với bài viết vô cùng ý nghĩa và lợi lạc, đồng thời cũng khiến con phải nhắc nhở bản thân con phải quán xét về bản thân rất nhiều.

    Con cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi ích chúng sanh. Cầu cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum!

  67. Hà Thị Nguyệt says:

    Kính Bạch Thầy

    Con Mật Nguyệt Hà hoan hỉ khi đọc bài viết của Thầy bóng núi xa dần trong mắt ai

    Con cảm ơn Thầy đã từ bi dạy bảo Con. Con sẽ vâng lời thầy ko nghi ngờ đòi hỏi vị Thầy tôn kính của mình . Thầy luôn nhìn ra được những điều tốt đẹp lợi lạc cho Con mà Bản thân Con sẽ không biết được mà để đến lúc con hiểu được thì đã quá muộn như nhân vật đạo sĩ muốn học võ của một vị Thầy sẽ  không có cơ hội làm học trò của Thầy mà chỉ có thể nhìn từ xa với sự tiếc nuối của bản thân

    Con cầu nguyện cho sức khoẻ và trường thọ của Thầy Cô vì lọi lạc chúng sanh

    Con cầu cho chúng sanh hạnh phúc Thành tựu Phật Tánh

    om mani pad me hum

  68. Mật Khải Nguyên says:

    Kính bạch Thầy,

    Con đã đọc “Truyện ngắn: Bóng núi xa dần trong mắt ai”. Con cảm tạ vị Thầy đã qua câu chuyện này chỉ dạy thêm cho con bài học về sự trân quý Giáo pháp và niềm tin tuyệt đối vào vị Thầy; cũng là dịp cho con nhìn lại tâm thức của mình, tự dặn bản thân không ngừng trưởng dưỡng niềm tin vào Chánh pháp và lòng sùng kính Đạo sư.

    Đọc xong truyện này, trong tâm trí con vang vọng mãi câu nói “Chính sự nghi ngờ và đòi hỏi của mình đã trở thành một bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa.” Câu nói này đã khiến con suy ngẫm và giật mình nhận ra rằng: tầm quan trọng của thái độ vốn không hề kém cạnh so với trình độ trong việc tu học. Quả thật, trong quá trình văn – tư – tu, chúng con có thể mắc những sai lầm học thuật hoặc ứng dụng; nhưng những sai lầm này đều có thể sám hối và sửa sai khi chúng con được vị Thầy từ bi chỉ rõ lỗi lầm. Thế nhưng, một khi chúng con đã dấy khởi sự nghi ngờ, nghi hối hướng đến vị Thầy của mình, thì đó chắc chắn là một sai lầm không còn đường lui; vì lúc bấy giờ bức tường do chính sự hoài nghi của chúng con dựng lên đã ngăn cách sợi dây liên kết giữa chúng con và vị Thầy. Bây giờ con đã hiểu thêm vì sao nói “Sùng kính đạo sư là nền tảng giác ngộ”, bởi vì nếu chúng con đánh mất niềm tin vào vị Thầy, đồng nghĩa với phạm lỗi bất kính và không trân quý giáo pháp; thì dù chúng con có tích lũy được bao nhiêu thành quả tất cả cũng sẽ sụp đổ khi nền móng là sự sùng kính bị lung lay.

    Con còn nhớ vị Thầy đã dạy chúng con rằng, sự nghi ngờ có 3 dạng: nghi ngờ xấu, nghi ngờ tốt và nghi ngờ trung tính. Qua câu chuyện này, chứng kiến nỗi nghi ngờ của người đệ tử, vị Thầy một lần nữa cho con thấy được biểu trạng và tác hại của nghi ngờ xấu đến thân căn huệ mạng của chúng con. Từ đây, con càng thấm thía hơn lời cảnh tỉnh của Đức Pháp vương Gyalwang Drukpa về sự nghi ngờ, con xin trích dẫn để nhắc nhở mình: “Chúng ta đã trở nên quá tinh khôn đến nỗi ta xem chính hoài nghi là chân lý, và sự hoài nghi – mà chỉ là nỗ lực vô vọng của bản ngã để tự vệ – lại được thần thánh hóa xem như mục tiêu của sự hiểu biết. Hình thức hoài nghi nhỏ nhen thấp kém này là chúa tể thảm hại của luân hồi sinh tử được phụng sự bởi những “chuyên gia” chuyên dạy cho ta không phải thứ hoài nghi rộng mở mà Đức Phật xác nhận là cần thiết để trải nghiệm sự tu tập, mà là một hình thái hoài nghi phá hoại không chừa lại cho ta một điều gì để tin vào, không có gì để hy vọng, và không có gì để sống theo.”

    Con cảm tạ Thầy vì bài viết lợi lạc.

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho chúng sanh được tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

  69. Mật Tuệ Linh says:
    Kính bạch Thầy!

    Con thật xúc động khi đọc truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai” mà Thầy đã chia sẻ rồi ạ. Một câu chuyện rất hay đề cao tình Thầy Trò nhưng đầy nuối tiếc khi kết thúc câu chuyện người Thầy hiện lên như tia nắng chiếu soi người học trò và người học trò mãi mãi không thể chạm tay vào Thầy mà chỉ có thể mường tượng về người Thầy trong đau khổ, dằn vặt, một lời tạ lỗi cũng không có cơ hội.

    Thông qua hình ảnh người Thầy và học trò dạy võ, câu chuyện như nhắc nhở chúng con biết dùng trí tuệ để nhận biết về phương pháp học. Đã hiểu về vị Thầy nên tin và kiên trì theo phương pháp vị Thầy đã dạy. Học một biết mười chứ không phải học mười biết một. Như phương pháp yoga Thanh trí cho con người đạt được toàn diện về thể lực và trí lực “thân tâm an tịnh thoát khỏi u buồn, phiền não” trong khi đó yoga Ấn Độ chỉ cho ta cơ thể khỏe mạnh nhưng khi tập xong thì con người bị rơi trạng thái lo âu về cuộc sống đời thường. Con cảm tạ ơn Thầy đã chia sẻ bài viết đầy lợi lạc cho chúng sanh đang còn hoài nghi về công trình tâm linh lục diệu pháp môn thầy đã nghiên cứu thêm yên tâm chuyên tu diễn tập pháp tu của Thầy. Cầu nguyện tất cả chúng sanh mọi khổ đau sẽ lắng dịu.

    Con thành tâm cầu nguyện Thầy Cô sức khỏe trụ thế dài lâu vì lợi lạc chúng sanh!

    Om Mani Padme Hum!

  70. Mật Tuệ Linh says:
    Kính bạch Thầy!

    Con cảm tạ ơn Thầy đã từ bi sách tấn cho con ạ

    Om Mani Padme Hum!

  71. Mật Nhất Nguyên (Lê Duy Trí) says:

    Kính bạch Thầy,

    Con đã đọc truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai.” Khi liên hệ qua đạo pháp, con thấy hình ảnh thực hành bóc tách vỏ cây cũng chính là thực hành các tu pháp đơn giản nhưng hiệu quả và có tính ứng dụng cao, tạo ra phản xạ nhuần nhuyễn cần thiết trong thân trung ấm. Nhiều người chỉ nhìn vào tính đơn giản và ứng dụng cao này mà khởi tâm so sánh, đòi hỏi, xem thường tu pháp ấy dễ quá, chưa “đã” hoặc không hiệu quả, sinh ra nghi ngờ vị Thầy của mình. Những tư duy chủ quan và bất kính với vị Thầy thế này sẽ tích tụ và âm thầm đánh gục con, biến con thành kẻ vô ơn, “đứng núi này trông núi nọ”, chẳng được kết quả gì.

    Qua truyện ngắn của Thầy con được cảnh tỉnh về thái độ bất kính với vị Thầy cũng như tâm lý hơn thua được mất trong thực hành pháp. Con xin chép lại lời dạy của thánh giả Mã Minh về vấn đề này:

    Được làm đệ tử vị Thầy đó!
    Lại cho rằng không xứng đáng với mình,
    Khổ đau mãi mãi vì như vậy,
    Bởi coi thường bậc Thầy tâm linh,
    Chẳng khác gì khinh chê vị Phật!

    Con hoan hỉ được đọc bài viết này hôm nay. Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy và Cô vì sự lợi lạc cho tất cả chúng sanh. Nguyện cho tất cả chúng sanh thắt chặt được cội gốc các điều lành.

    Om Mani Padme Hum.

  72. Mật Tuyết Mai says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài viêt rồi ạ.

    Con xin cầu nguyện sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu trạng thái tuyệt đối.

    Om Mani Padme Hum.

  73. Mật Xuân Tưởng says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc xong bài viết này.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy, Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om mani padme hum

  74. Mật Khánh Thảo says:
    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài rồi ạ. Con xin cám ơn Thầy ạ.

    Cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy và Cô.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh đạt được hạnh phúc Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum

  75. Mật Pháp Ngân says:

    Kính Bạch Thầy!

    Con đã đọc bài này rồi Thầy ạ!  Con xin cảm tạ ơn Thầy.

    Con thành tâm cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường của Thầy, Cô vì lợi lạc cho tất cả chúng sanh.

    Cầu mong tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om Mani Padme Hum!

  76. Mật Tuệ Tín says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc “Truyện ngắn : bóng núi xa dần trong mắt ai” rồi ạ.

    Ngài Chagdud Tulku Rinpoche dạy : “Không ai muốn khổ đau nhưng dù cố gắng hết sức chúng ta vẫn phải chịu đau khổ, vì vậy cần phải có người hướng dẫn chúng ta cách thoát khổ”. Đệ tử chúng con nhờ duyên lành hạnh ngộ vị Thầy, được Thầy chỉ dạy chân lý cao diệu Tứ diệu đế và diễn tập-thực hành lục diệu pháp môn dần thoát khỏi khổ đau, có được hạnh phúc tự tâm-hanh thông thế sự-thành đạt xã hội. Nhưng nếu như chúng con không trân quý nghĩa tình Sư – đệ trong kiếp người quý báu này ắt sẽ phải gánh chịu vô lượng khổ vây quanh trong lục đạo luân hồi.

    Qua câu chuyện, con hiểu rằng vị Thầy chỉ dạy học trò-đệ tử tuỳ theo căn cơ của mỗi người, nếu để tâm nghi ngờ và đòi hỏi (tà kiến về tôn kính) sẽ tạo thành bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa.

    Con cảm tạ ơn Thầy với bài pháp quý báu này.

    Cầu nguyện Thầy Cô khoẻ mạnh & trường thọ vì lợi lạc của tất cả chúng sanh.

    Cầu nguyện tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.

    Om mani padme hum.

  77. Mật Thanh Quang says:

    Kính bạch Thầy,

    Con đã đọc truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai”.

    Qua câu chuyện con cảm nhận được rằng tấm lòng sùng kính Đạo sư là gốc của mọi nguồn phước lành. Một khi bị lung lay sẽ dẫn đến hậu quả là sự tiếc nuối vô cùng.

    Trong câu chuyện trên con rút ra được những bài học:

    1. Chỉ những người may mắn được phước lành mới có cơ hội gặp và học một vị Thầy từ bi.

    2. Việc bóc tách vỏ cây, làm mọi việc như một phương tiện sư phạm giúp học trò tiến bộ.

    3. Mọi sự việc xảy ra đều cần dùng đến trí để quán xét, phải có chánh kiến để làm thanh gươm sắc bén. Không nên nhìn nhận mờ nhạt mà làm điều dại dột.

    4. Cơ hội để đi đến cuối con đường là tấm lòng vững vàng không mảy may chút lung lay hoài nghi. Khi đã có tâm nghi ngờ thì như tự ngã giữa đường gãy chân chờ hồi phục hoặc mất vĩnh viễn.

    Con xin cầu nguyện sức khoẻ Thầy vì lợi lạc chúng sanh.

    Om Mani Padme Hum.

  78. Mật Diệu Linh says:

    Kính bạch Thầy.
    Con đã đọc bài viết ” Truyện ngắn: Bóng núi xa dần trong mắt ai ” rồi ạ.
    Con cảm tạ ơn Thầy đã viết bài ban lời giáo huấn cảnh tỉnh chúng con không bị rơi vào thái độ bất kính, vô ơn khi nghi ngờ và đòi hỏi ở vị Thầy mà đánh mất đi mối ân tình ” Sư – đệ ” tạo ra ” bức tường ngăn cách không thể nào phá vỡ dù sự sám hối thống thiết đến đâu đi nữa ” để khi nhận ra sai lầm của mình thì cũng đã muộn.
    Câu chuyện đã cho con bài học nhắc nhở bản thân cần chân quý nghĩa tình ” Sư – đệ ” hy hữu có được trong kiếp này,trưởng dưỡng lòng sùng kính Đạo sư chân thành không được mảy may nghi ngờ những việc Thầy làm. Phải luôn giữ vững niềm tin kiên cố nơi vị Thầy trên đạo lộ đi đến bến bờ giải thoát mà vị Thầy đang dẫn dắt chỉ dạy. Bởi đức Đại sĩ Liên Hoa Sanh đã khai thị rằng ” có niềm tin là thành công một nửa “.
    Con cầu nguyện Thầy, Cô mạnh khỏe, trường thọ, trụ thế lâu dài vì lợi lạc của mọi chúng sanh.
    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc Phật tánh.
    Om Mani Padme Hum!

  79. Mật Giác Hoa says:
    Kính Bạch Thầy !

    Con đã đọc xong bài này rồi ạ.

  80. Kính Bạch Thầy!

    Con đã đọc truyện ngắn của Thầy: “Bóng núi xa dần trong mắt ai”. Chàng trai trong câu chuyện được vị thầy dạy võ lừng danh trong võ thuật nhận làm đệ tử sau vài lần vượt qua được thử thách nhưng lại thiếu niềm tin nơi vị thầy sau hơn 1 năm chỉ được vị thầy giao bóc vỏ cây và gánh nước mà không hiểu muốn giỏi võ phải có nền tảng thể lực tốt mà những việc vị thầy giao đã làm thay đổi thể lực của anh ta hoàn toàn từ đôi tay tứa máu khi bóc vỏ cây những tháng đầu cho đến khi thuần thục chỉ cần lướt 4 ngón qua thân cây là vỏ cây lã tã rơi xuống và anh ta có thể gánh nước từ dưới núi lên đỉnh núi chứ không như giữa núi như những tháng đầu. Chàng trai thiếu sáng suốt nên không còn cơ hội gặp lại vị thầy để sám hối.

    Con cầu mong cho học trò, đệ tử Mật gia Song Nguyễn luôn tĩnh thức để không phải như chàng trai trong truyện ngắn của Thầy “Bóng núi xa dần trong mắt ai”.

    Con Cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc cho chúng sinh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sinh tĩnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum!

  81. Kính Bạch Thầy

    Con là Mật Đại,

    Con đã đọc truyện ngắn của Thầy viết rồi ạ.

    Om Mani Padme Hum!

     

  82. Mật Hồng Nguyện says:

    Kính Bạch Thầy

    con đã đọc bài viết này rồi ạ

    con cảm tạ ơn vị Thầy với bài viết vô cùng lợi lạc này ạ

    con cầu nguyện cho sức khoẻ Thầy Cô trường thọ vì lơi lạc chúng sanh

    cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    om mani padme hum

  83. Mật Tấn Pháp says:
    Kính bạch Thầy .

    Con đã đọc truyện ngắn “ Bóng núi xa dần trong mắt ai” rồi ạ

    Con cảm tạ ơn Thầy đã khai thị cho chúng con . Qua câu truyện Thầy đã cảnh tỉnh chúng con không bị rơi vào thái độ bất kính, vô ơn khi nghi ngờ và đòi hỏi vị Thầy mà đánh mất đi mối ân tình Sư – đệ để đến khi nhận ra sai lầm của mình thì cũng đã muộn .

    Con cầu nguyện cho sức khỏe và sự trường thọ của Thầy và Cô vì lợi lạc chúng sanh .

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh thức tỉnh với trạng thái giác ngộ .

    Om mani padme hum .

  84. Mật Nhẫn Hoà says:

    Kính bạch Thầy

    Sau khi đọc xong truyện ngắn “Bóng núi xa dần trong mắt ai” con nhận thấy rằng có những cơ hội khi bị mất đi thì chẳng thể lấy lại được nữa và có những thứ sau khi mất đi thì ta mới nhận thấy được giá trị của nó to lớn đến như nào.Trong câu chuyện trên chỉ với những hoạt động lao tác hàng ngày như bóc vỏ cây và gánh nước mà sau một năm chàng trai đã có những tiến bộ vượt bậc mà mình không hề hay biết. Tịnh tiến qua đạo pháp chúng con được Thầy cho phép đọc bài và comment rất đơn giản để thực hiện mà lại đạt được hạnh phúc tự tâm,hanh thông thế sự,thành đạt xã hỗi, không chỉ an lạc đời này mà còn cực lạc đời sau.Con sẽ cố gắng trân trọng duyên lành hy hữu mà mình đang có được để không phải nuối tiếc vô vọng như chàng trai trong truyện.

    Con xin cầu nguyện cho sức khoẻ của Thầy,Cô vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện cho tất cả chúng sanh tỉnh thức với trạng thái giác ngộ.

    Om Mani Padme Hum.

  85. Mật Quảng Dũng says:

    Kính Thưa Thầy!

    Con đã đọc bài “truyện ngắn: Bóng Núi Xa Dần Trong Mắt Ai”

    Qua câu truyện con cảm thấy được muốn  thành công thì phải bỏ công sức, ý chí, và sự thử thách của vj Thầy, khi trãi qua  nhiều thử thách và gắng sức thực hành thì chàng trai đã thành công nhưng chàng trai không hề biết, với những sự việc  hằng ngày như gánh nước và bóc vỏ cây này chàng trai cho răng Thầy mình đã lợi dụng mình để làm việc nhà, cho đến khi chàng ra đi gặp được hoàn cảnh thực tế thì chàng đã nhận ra võ công của mình đã đạt một trình độ mới. Đến lúc này thì chàng chợt bừng tĩnh chạy lên núi tìm Thầy thì đã không còn kịp nữa rồi, Thầy đã rời xa và để lại cho chàng trai bao nỗi niềm tiếc nuối và ân hận!

    Chính sự nghi ngờ và không tin tưởng vị Thầy mà chàng trai sẽ không con gần gũi và thân cận Thầy của mình nữa!

    Con xin thực hành theo bài kệ:

    ” Lời Thầy huấn thị phải khắc ghi

    Thực hiện kịp thời chớ xét  suy

    Hẹn khi thuận lợi chớ như vậy

    E rằng phạm giới lại càng nguy

    Ý Thầy đã tính trước chi li

    Tuân lời sẽ được bao công đức

    Làm theo ý mình chẳng được chi”

    Cầu nguyện cho tất cả mọi người luôn trong trạng thái thức tĩnh!

     

  86. Mật Quảng Dũng says:
    Dạ, con cảm ơn Thầy!
  87. Mật Quảng Dũng says:
    Dạ, con cảm ơn Thầy!
  88. Vân Chi says:

    Kính Bạch Thầy!!!

    Sau khi đọc bài “truyện ngắn      Bóng núi xa dần trong mắt ai” con cảm thấy bài này hay và sâu sắc nêu lên sự cao thâm, uyên bác, sâu sắc của vị Sư phụ truyền dạy vỏ công cho đệ tử rất đơn giản, hiệu quả khi vận dụng đối kháng trong các    tình huống xảy ra .Tuy nhiên , rất tiếc cho đệ tử này vì do nóng lòng , bất tin vị Sư phụ đã    truyền dạy vỏ công cho mình vì         bí kiếp vỏ công chỉ đơn giản là bốc vỏ cây và gánh nước suốt 1 năm dài đăng đẳng. Cuối cùng vị đệ tử này đã bái biệt      xuống núi để đi tìm một sư phụ khác và vô tình khi cứu một cô gái khỏi đám cướp thì đệ tử này mới hiểu ra được Sư phụ đã truyền dạy cho mình môn vỏ “ tùng xẻo” và thuật “khinh công” siêu hạng qua những hành vi lao tác hằng ngày mà bấy lâu nay người đệ tử này hoài nghi lòng tốt của Sư phụ cho đến khi gặp cảnh bất bình đánh văng 5 tên cướp cứu cô gái kia thì chàng mới ngộ ra mình đã được trinh độ vỏ công cao cường đến  như thế nào. Nhưng tiếc thay chàng trai kia có hối hận thì cũng đã muộn rồi…..

    Qua câu chuyện trên là đệ tử Mật gia Song Nguyễn chúng ta phải biết lắng nghe tiếp thu những truyền đạt những tinh hoa chánh kiến của Đạo Phật của vị Đạo sư tôn kính, cứ hàng ngày chăm chỉ đọc bài trên chánh tư duy đi theo trình tự của Chánh pháp là : văn, tư, tu và hành pháp  theo lục diệu pháp môn Yoga Thanh trí linh động vận dụng “Pháp là cuộc sống, cuộc sống là Pháp”       trong cuộc sống  ,không sớm thì muộn tất cả đệ tử chúng sanh chúng sẽ đạt được thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Cầu nguyện Thầy , Cô sức khoẻ và trường thọ để mang lại lợi lạc cho chúng sanh

    Om Mani Padme Hum

    Trò Mật Vân Chi

  89. Mật Trì Nguyện says:
    Kính Bạch Thầy

    Con đã đọc bài viết này rồi ạ

    Con cầu nguyện cho sức khoẻ và sự trường thọ của Thầy Cô vì lợi lạc của tất cả chúng sanh

    Om Mani Padme hum

  90. Mật Hạnh says:

    Kinh bạch Thầy! Con đã đọc xong bài này rồi.

    Một mẫu truyện ngắn, tuy đơn giản nhưng rất hay bao hàm cho con biết nhiều ý nghĩa sâu sắc trong đó và kèm theo những lời giáo huấn nghiêm minh của Thầy.

    Sông trên đời, phải thắm đượm nghĩa tình, phải tuyệt đối tin tưởng vào bề trên của, về người mà chúng ta đang gọi là Thầy. Ai đó, một khi đã hoài nghi thì cuộc sống sẽ muộn vàn trắc trở, không bao giờ thành công và tự tại, tâm sẽ không được an lạc.

    Cầu mong cho tất cả đạo hữu hãy giữ vững niềm tin vào vị Thầy mà mình đang sùng kính.

    Con cầu nguyện cho Thầy Cô luôn trường thọ và vĩnh hằng vì lợi lạc của chúng sanh.

    OMMANIPADMEHUM.

  91. Mật Hạnh says:

    Kinh bạch Thầy!

    Con đã đọc xong bài này rồi.
    Một mẫu truyện ngắn đơn giản nhưng rất hay và bao hàm cho con biết nhiều ý nghĩa sâu sắc trong đó, kèm theo lời giáo huấn nghiêm minh của Thầy.
    Sống trên đời, phải thắm đượm nghĩa tình, phải tuyệt đối tin tưởng vào bề trên của mình, người mà chúng ta đang gọi là Thầy. Một khi đã hoài nghi thì cuộc sống sẽ muôn vàn trắc trở, sẽ không bao giờ thành công và tự tại, do đó tâm sẽ không được an lạc.
    Cầu mong cho tất cả đạo hữu hãy giữ vững niềm tin vào vị Thầy mà mình đang sùng kính.
    Con cầu nguyện cho Thầy Cô luôn trường thọ và vĩnh hằng vì lợi lạc của chúng sanh.
    OM MA N IPAD ME HUM.

  92. Mật Pháp Khánh says:

    Kính bạch Thầy!

    Con đã đọc bài viết này và rất hoan hỷ, con xin cảm tạ ơn Thầy!

    Con cầu nguyện Thầy và Cô trụ thế vì lợi lạc chúng sanh.

    Cầu nguyện chúng sanh tỉnh thức giác ngộ và thành tựu hạnh phúc của Phật tánh.

    Om mani padme hum!

     

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

DMCA.com Protection Status