Apr 4, 2021

Posted by in Lá thư người tâm đạo, Ứng dụng thực hành | 118 Comments

Tâm sự người trong cuộc: VÌ SAO TÔI TRỞ THÀNH “CON CƯNG” CỦA BỐ MẸ MÀ TRƯỚC ĐÂY HỌ GỌI TÔI LÀ “ĐỨA GÂY CHUYỆN”

Khi tôi bắt đầu viết những dòng này thì cũng là lúc khoản nợ 500 triệu đồng, sợi dây cuối cùng ràng buộc tôi đã được chặt đứt và hành trình đi tìm tự do của tôi đã khép lại với một cái kết thật trọn vẹn. Hành trình đi tìm tự do của tôi đã khép lại với một cái kết thật trọn vẹn. Gần ba năm trước, tôi quyết định rời khỏi gia đình để đi theo con đường mình đã chọn trong sự ngỡ ngàng, giận dữ của những người thân. Họ nói tôi thật điên rồ, vô trách nhiệm khi từ bỏ cuộc sống ổn định, ấm êm để theo đuổi một thứ hư vô. Nhưng “ở trong chăn, mới biết chăn có rận”, “cuộc sống ổn định, ấm êm” ấy chỉ là vỏ bọc đẹp đẽ cho cái ngục tù mang tên Gia Đình, nơi



Đối với bạn đọc:
Vui lòng đăng nhập để xem tiếp nội dung bài viết. (Danh sách bài cho bạn đọc chưa có tài khoản tại đây).

Existing Users Log In
   
DMCA.com Protection Status